Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 243: Cô Ruột Làm Càn

Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:57:34
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Ôn Vân che chở Đồng Dao c.h.ặ.t chẽ, Đồng Hương Xảo châm chọc: “Chị cứ chiều nó ! xem chị chiều nó thành cái dạng gì.”

Phải rằng, Đồng Hương Xảo và Diêu Dung đúng là một cặp bài trùng, thành sự thì ít mà bại sự thì thừa, thạo nghề.

Thấy chủ đề càng lúc càng xa, Diêu Dung mà sốt ruột, vội vàng chen : “Hương Xảo, đến tìm chú hai bàn chuyện chính, đến dạy dỗ Dao Dao, cô đừng chấp nhặt với con cháu gì.”

Đồng Hương Xảo trợn trắng mắt, thầm nghĩ, chỉ bà là , Đồng Dao trù ẻo bà, bà chuyện đau lưng chứ gì?

Trong lòng tuy nghĩ , nhưng bà rốt cuộc cũng tiếp tục dạy dỗ Đồng Dao nữa, mắt còn chuyện quan trọng hơn, cứ để hai cái giấy hòa giải tính.

Nghĩ đến đây, Đồng Hương Xảo đổi bộ mặt đáng ghét , lóc kể lể: “Anh hai, đợi bọn họ từ trại tạm giam , em sẽ bảo bọn họ đến xin ? Bọn họ đều lớn tuổi cả , cứ nhốt trong đó mãi cũng cách!”

Nếu nhốt một chút mà giải quyết vấn đề thì cũng thôi, đằng nhốt cũng chẳng giải quyết gì.

Diêu Dung vội vàng giúp lời: “Chú hai, chuyện là do cả chú đúng, chị dâu cả đích đến cửa tạ với chú đây. Nếu chú vẫn hài lòng, chú cứ bảo thím Vân đ.á.n.h chị một trận, coi như cho chú hả giận. Nếu nữa, đợi cả chú , chú đ.á.n.h ổng, nhà chị đảm bảo ho he tiếng nào.”

Đồng Dao lạnh trong lòng, nếu đ.á.n.h bà thật, e là bây giờ Diêu Dung lật mặt , cũng may bố cô mềm lòng.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Đồng Diệu Huy hừ lạnh một tiếng: “Chị dâu, nếu các hòa giải, thì tiên treo biển bán căn nhà bố để . Nhà bán xong, phần của ai thì chia cho nấy, sẽ hòa giải.”

Tuy đ.á.n.h, nhưng dù cũng là em ruột thịt, Đồng Diệu Huy cũng quá tuyệt tình. Chỉ cần cả và em rể chịu thỏa hiệp, chia tài sản theo di chúc của bố, chuyện ông sẽ truy cứu nữa, coi như em gái .

Vừa chia tài sản, mặt Diêu Dung xị xuống, vui : “Chú hai, chúng đang chuyện đ.á.n.h , chú lôi chuyện nhà cửa gì? Chuyện nào chuyện nấy, chú đừng gộp hai chuyện một chứ!”

Đồng Hương Xảo đến nhà cửa liền lộ nguyên hình, sầm mặt xuống la lối: “Anh hai, hóa chịu hòa giải là vì cái nhà ? Anh xem chỉ một đứa con gái, cần nhà gì? Trong mắt chỉ tiền, tình em ? Nhà em chỗ ở, cũng , em từng tuổi , nhất định đuổi em đường lưu lạc đầu đường xó chợ ?”

Nói tới lui, chính là chia di sản. Đồng Diệu Huy dài dòng nữa, đen mặt : “ rõ ràng , chọn thế nào các tự liệu lấy, còn chuyện gì khác thì các về bàn bạc cho kỹ .”

Nhà cửa vốn dĩ một phần của Đồng Diệu Huy, ông như là nhượng bộ lớn nhất , tương đương với việc đ.á.n.h một trận oan uổng, lấy thứ thuộc về . Diêu Dung và Đồng Hương Xảo nghĩ như !

Bọn họ cảm thấy Đồng Diệu Huy con trai, nên đến chia căn nhà . Đồng Dao là con gái lấy chồng, nếu lấy nhà, chẳng là dâng cho ngoài ?

Con gái gả , dựa bắt bọn họ bù đắp chứ?

Thấy thái độ Đồng Diệu Huy kiên quyết, xuống nước than nghèo kể khổ vô dụng, Diêu Dung dứt khoát xé bỏ mặt nạ, lộ bộ mặt thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-243-co-ruot-lam-can.html.]

“Bàn bạc cái gì mà bàn bạc, chú hai, nếu chú thật sự chia nhà, chú với thím hai đẻ thêm một đứa con trai . đảm bảo, chỉ cần hai đẻ một đứa con trai, lập tức dọn ngay, phần của chú, một xu cũng chiếm.”

Nhìn xem, đây tiếng ?

Ôn Vân suýt nữa thì tức c.h.ế.t, ngờ Đồng Hương Xảo vì chiếm đoạt căn nhà mà thể những lời như .

Đồng Dao cũng sự vô liêm sỉ của Đồng Hương Xảo cho kinh ngạc. Bình thường nhiều thích phân biệt vùng miền, cảm thấy nhà quê lý lẽ, nào những kẻ trời sinh tâm địa đen tối trơ trẽn, chẳng liên quan gì đến nơi xuất cả.

“Bố rõ ràng , khi các quyết định xong thì đừng đến phiền chúng nữa.”

Mục đích đạt , hai nỡ . Đồng Hương Xảo dứt khoát diễn bài "một hai nháo ba thắt cổ", lăn ăn vạ gào , vỗ đùi gân cổ lên hét: “Ối giời ơi! Mọi đến mà xem, sống nổi nữa , ruột tống tiền em gái, thất đức quá mất. Bố ơi là bố! Sao bố c.h.ế.t sớm thế, bố mà còn sống, bố nỡ con bắt nạt thế ối giời ơi…”

Diêu Dung buông thả như Đồng Hương Xảo, nhưng cũng bên cạnh lau nước mắt, cứ như chịu uất ức lớn lắm . Thật quan sát kỹ sẽ thấy, hai sấm to mưa nhỏ, chẳng ai chảy giọt nước mắt nào thật sự. Hai ầm ĩ quá lớn, thu hút ít vây xem ở cửa phòng bệnh.

Người Ôn Vân lảo đảo, suýt nữa thì tức ngất, Đồng Dao vội vàng đỡ bà xuống. Mặt Đồng Diệu Huy đen như sắt, khổ nỗi một là em gái, một là chị dâu, ông tuy tức giận nhưng thể tay đ.á.n.h , tức đến mức ho sù sụ.

Thấy bố chọc tức thành thế , Đồng Dao nổi đóa, một tay kéo Đồng Hương Xảo ngã xuống đất, lạnh lùng : “Muốn thì cút chỗ khác mà , đừng gào thét ở đây. Bà tang thì về nhà bà, còn dám loạn ở đây, nếu chọc bố xảy chuyện gì, bà cứ trại tạm giam mà ở cùng chồng bà !”

Đồng Hương Xảo đề phòng kéo ngã xuống đất, m.ô.n.g đau điếng, ngọn lửa nhỏ trong lòng bùng lên dữ dội. Nói thật, trong tiềm thức bà chút sợ hai, cho nên dù loạn cũng dám động tay động chân với hai chị dâu, chỉ dám ăn vạ lăn lộn.

Anh hai chị dâu sĩ diện, , nhưng nếu hai chị dâu thỏa hiệp, loạn nữa cũng vô dụng.

Đồng Dao là phận con cháu, bà chẳng lẽ trị ?

Đồng Hương Xảo lồm cồm bò dậy, vẻ mặt dữ tợn chỉ Đồng Dao mắng nhiếc: “Cái con ranh hổ , gả còn xúi giục bố tranh giành nhà cửa, mày là cái thá gì, tao dạy dỗ bố mày, tao còn dạy dỗ mày chắc?”

“Cô ăn cho sạch sẽ một chút, con gái Đồng Diệu Huy , đến lượt cô chỉ tay mặt mà mắng.” Đồng Diệu Huy thấy em gái nh.ụ.c m.ạ con gái, lập tức nổi trận lôi đình.

Đừng thấy bình thường ông vẻ quan tâm con gái lắm, luôn miệng than phiền con gái kiêu căng, trách vợ quá chiều con, nhưng thực tế, tình thương ông dành cho con gái kém vợ chút nào.

Ôn Vân kéo Đồng Dao lưng che chở: “Hương Xảo, nể tình cô là em gái Diệu Huy mới khách sáo với cô, nhưng nếu cô còn dám mắng Dao Dao một câu nữa, đừng trách khách khí.”

Người "vì con sẽ trở nên mạnh mẽ", câu quả sai, Ôn Vân vốn tính tình dịu dàng, lúc cũng trở nên cứng rắn.

Đồng Dao cảm động sự bảo vệ của bố , chỉ cần cả nhà họ đồng lòng như bện thừng, ai cũng đừng hòng bắt nạt họ chiếm đoạt nhà cửa. Thế là cô thò đầu từ lưng Ôn Vân : “Đồng Hương Xảo, bà nhất nên cân nhắc nặng nhẹ, còn loạn nữa chúng gặp ở tòa, đến lúc đó chồng bà tiền án tiền sự, nhà cửa vẫn phần của nhà thôi.”

 

Loading...