Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 322: Cậu đứng ngay bên cạnh?

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:09:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Phượng Anh gõ cửa nửa ngày Tư Tiểu Huệ cũng mở, Tống Vũ trong sân sắc mặt âm trầm, bà cảm thấy vô cùng khó xử, nhất thời cũng rõ Tư Tiểu Huệ rốt cuộc là vì đ.á.n.h mới , là vì Cố Hồng Vệ.

Tư Tiểu Huệ nhốt trong phòng vùi đầu nửa ngày, mãi đến khi Tư Vĩ Dân về nhà mới chịu . Thấy vành mắt cô đến sưng đỏ, Tư Vĩ Dân đau lòng :

“Xảy chuyện gì , mắt sưng lên thế ? Ở cữ nhỏ cũng như ở cữ lớn, , nếu dễ đau mắt.”

Nói xong, ông đầu Tống Vũ với ánh mắt thiện cảm, khiến Tống Vũ sợ hãi một trận, vội vàng : “Chú út, cháu... cháu bắt nạt Tiểu Huệ, chú xem Tiểu Huệ cào cháu thành thế , cháu cũng đ.á.n.h trả.”

liên quan đến Tống Vũ.” Lâm Phượng Anh ở bên cạnh thôi, dường như lời gì khó .

Tư Vĩ Dân mù mờ, càng thêm kỳ quái: “Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

Tư Tiểu Huệ hồi lâu mới nghẹn ngào thêm mắm dặm muối : “Chú út, Đồng Dao bắt nạt cháu. Cháu đưa thăm chị , chị thì , thấy cháu cho cháu một cái tát. Cháu còn đang ở cữ nhỏ đấy, thế mà chị động thủ đ.á.n.h cháu, mặt cháu đ.á.n.h sưng vù lên . Chị còn cho cháu đến cửa hàng nữa, cái gì mà cửa hàng là do chị mở, cháu xứng đến, cháu hổ, mất mặt nhà họ Tư.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Nghe Tư Tiểu Huệ đ.á.n.h, còn sỉ nhục, sắc mặt Tư Vĩ Dân trong nháy mắt âm trầm xuống, đầu Lâm Phượng Anh một cái, thấy bà lên tiếng, ngầm thừa nhận lời Tư Tiểu Huệ, lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t thành chữ Xuyên.

Vừa thấy chú út đau lòng cho , Tư Tiểu Huệ tiếp tục đổ thêm dầu lửa, nức nở : “Chú út, vì cháu từ nhỏ bố, ai chống lưng cho cháu, nên Đồng Dao mới dám bắt nạt cháu như ? Nếu bố cháu còn sống, ông chắc chắn sẽ trơ mắt khác bắt nạt cháu .”

Lời đ.â.m thẳng tim Tư Vĩ Dân, sự áy náy của ông đối với Tư Tiểu Huệ dâng trào, ông sa sầm mặt : “Không ai phép bắt nạt cháu, tối nay chú sẽ tìm Tiểu Thần chuyện.”

Ý tứ rõ ràng, đây là định mặt cho Tư Tiểu Huệ.

Tư Tiểu Huệ lời , lập tức nín , lật mặt còn nhanh hơn lật sách, ôm lấy cánh tay Tư Vĩ Dân : “Chú út, cháu chú thương cháu nhất mà, chú đối với cháu còn hơn cả bố ruột.”

Trong lòng Tư Vĩ Dân mềm nhũn, vỗ vỗ vai cô an ủi: “Có chú út ở đây, ai cũng đừng hòng bắt nạt cháu. Mau rửa mặt , đợi tối cháu về, chú sẽ tìm nó chuyện.”

Tư Thần cố ý gây khó dễ cho ông , đưa cả Lâm Phượng Anh và Tư Tiểu Huệ qua đây, Tư Vĩ Dân chút ý kiến nào, nhưng ông cảnh Tư Tiểu Huệ bắt nạt.

Thân cả chị dâu, chăm sóc em gái thì thôi, thể chuyện bắt nạt em gái chứ?

Đồng Dao là cháu dâu, ông chú út tự nhiên thể tìm Đồng Dao, nhưng Tư Thần là chồng của Đồng Dao, nhất định cho một lời giải thích.

Người với Tư Thần là ông , liên quan đến Tiểu Huệ, nên đem ân oán đời chuyển sang Tiểu Huệ.

“Tối nay cùng chú qua đó nhé! Từ lúc đến đây tới giờ, vẫn thăm Tiểu Thần.” Lâm Phượng Anh ôn tồn tiếp lời.

“Ừ.” Tư Vĩ Dân gật đầu.

Tư Tiểu Huệ bất mãn Lâm Phượng Anh: “Mẹ, đến lúc đó bênh vực Đồng Dao nữa đấy.” Chỉ cần nghĩ đến việc Lâm Phượng Anh thấy cô đ.á.n.h mà một câu cũng dám , trong lòng cô thấy tức.

Hai thiết nhất ở bên cạnh, chẳng ai chịu mặt giúp cô , bình thường ngoài miệng thương cô , yêu cô , thực đều là giả dối, gặp chuyện thì ai cũng hèn nhát hơn ai.

Đặc biệt là Tống Vũ, chính là một tên hèn nhát to xác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-322-cau-dung-ngay-ben-canh.html.]

Lúc đầu cô đúng là mù mắt mới coi trọng cái thứ ch.ó má như Tống Vũ.

Lâm Phượng Anh liếc Tư Vĩ Dân, lúc mới với Tư Tiểu Huệ: “Đó là chị dâu con, chồng chẳng lẽ xông lên đ.á.n.h với nó .”

Tư Tiểu Huệ phản bác: “Mẹ là chồng chị , đ.á.n.h chị , chị dám đ.á.n.h trả ?” Nói trắng , chính là nhu nhược, dám đ.á.n.h Đồng Dao.

Lâm Phượng Anh chất vấn đến đỏ hoe cả mắt, qua còn tủi hơn cả Tư Tiểu Huệ.

Thấy , Tư Vĩ Dân tiếp lời: “Chuyện cũng thể trách cháu, bà là trưởng bối tiện tham gia chuyện giữa các cháu. Lần đ.á.n.h cháu, cháu cứ đ.á.n.h trả , chuyện gì chú út gánh cho cháu. Chú ở Kinh Đô tuy lăn lộn tính là quá , nhưng che chở cho cháu thì vẫn .”

Nghiệp chướng lúc ông gây , một ông gánh chịu, ông trời nếu trừng phạt, cứ trừng phạt lên một ông .

Trước là ông với con Lâm Phượng Anh, nhất định thể để họ chịu bắt nạt ngay mí mắt nữa.

Tư Tiểu Huệ cảm động đến đỏ cả vành mắt, Lâm Phượng Anh thấy Tư Vĩ Dân thương yêu con gái như , trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều, bà : “Hai chú cháu nghỉ một lát, nấu cơm.”

Thấy Lâm Phượng Anh bếp, Tư Vĩ Dân với Tư Tiểu Huệ: “Cháu chuyện với cháu , chú vài câu với Tống Vũ.”

Tâm trạng Tư Tiểu Huệ lên, cũng khá lời, nhấc chân bếp. Thấy Lâm Phượng Anh chuẩn nấu cơm, cô chu môi cảm thán: “Giá mà chú út là bố ruột của con thì mấy! Đồng Dao chắc chắn dám bắt nạt con, cũng ai dám bắt nạt , cả nhà ba chúng ở Kinh Đô sống sung sướng thế nào.”

Cánh tay Lâm Phượng Anh cứng đờ, thấp giọng mắng: “Đừng bậy, lời mà để thím út con thấy thì càng thích chúng .”

“Nghe thấy thì thấy chứ .” Tư Tiểu Huệ bĩu môi : “Chú út ly hôn với thím càng , chúng ở đây giống như một nhà, ở thoải mái bao nhiêu! Đến lúc đó chú út lo việc bên ngoài lo việc trong nhà, cần sắc mặt khác mà sống nữa.”

Hôm đó chuyện vợ Nhị Ngưu và Đại Ngưu, cô cảm thấy ghê tởm, nhưng chuyện nếu xảy chú út và , hình như cũng khó chấp nhận như .

Giả sử chú út thật sự thành một nhà với họ, thì chính là bố cô , đối với cô sẽ chỉ hơn, cô cần lo tiền tiêu nữa.

Lâm Phượng Anh lên tiếng, nhưng trong lòng dậy sóng hồi lâu thể bình tĩnh...

“Chú... Chú út, chú lời gì với cháu ?” Tống Vũ Tư Vĩ Dân đến mức cả tự nhiên, căng thẳng năng cũng lưu loát, ánh mắt cứ lảng tránh dám thẳng Tư Vĩ Dân, sợ Tư Vĩ Dân đạp cho một cước.

Tư Vĩ Dân sầm mặt chất vấn: “Lúc Tiểu Huệ đ.á.n.h, ngay bên cạnh?”

“Có ạ.” Tống Vũ rụt cổ gật đầu.

Nghe , sắc mặt Tư Vĩ Dân càng thêm khó coi, giọng lạnh lùng: “Cậu là chồng của Tiểu Huệ, cứ thế trơ mắt con bé bắt nạt, đ.á.n.h?”

“Chú... Chú út, đ.á.n.h Tiểu Huệ là chị dâu, cháu thể động thủ với chị dâu .” Tống Vũ cảm thấy oan uổng, nhưng chuyện mặt Tư Vĩ Dân, dù lý thì cũng can đảm.

Nào ngờ, cái dáng vẻ hèn nhát càng khiến Tư Vĩ Dân chướng mắt, “Cho nên, cứ trơ mắt Tiểu Huệ bắt nạt?”

 

Loading...