Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 527: Gái hơn ba, ôm gạch vàng, cậu chưa nghe à?

Cập nhật lúc: 2026-01-15 19:21:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/14CQJP6mg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Hồng Vệ mím môi : "Nếu nhắc, cũng quên mất."

Quách Cẩm Niệm nổi đóa, giơ nắm đ.ấ.m lên: "Này, Cố Hồng Vệ, đây phát hiện , miệng độc thế nhỉ? Nếu bác Đồng và dì Ôn ở đây, tin đ.á.n.h ?"

Đồng Diệu Huy và Ôn Vân , cả hai đều giả vờ thấy, Đồng Dao càng nín đến mức dám phát tiếng.

Cố Hồng Vệ mặt đen , lặp một nữa: "Nhà thật sự chỗ ở, hơn nữa là con gái ở nhà , dễ hiểu lầm, cho danh tiếng của ."

Quách Cẩm Niệm dường như quyết đấu với , trợn mắt : " , ngủ gốc cây cũng , trong làng thế nào, quan hệ gì với ? quen họ, nước bọt nhiều cũng dìm c.h.ế.t ở quê nhà. cho , nhà chắc ."

là lòng báo đáp, ban đầu cô đến nhà họ Cố cũng là sợ Cố Hồng Vệ bắt nạt, dù về gây một mớ hỗn độn. Tên thì , mở miệng chọc tức cô.

Lần cô nhất định .

Cố Hồng Vệ im lặng một lúc lâu, nhắc nhở: "Cậu sẽ ảnh hưởng đến việc lấy vợ ."

"Cậu định lấy vợ trong làng ?" Quách Cẩm Niệm khẩy: "Lần cũng đến mà, chỉ . Hơn nữa lấy vợ thì liên quan gì đến . Nếu dám, đợi lúc đến, cứ khóa cửa nhốt ở ngoài , dù cái cửa rách nhà cũng cản ."

"..."

Quách Cẩm Niệm mặt dày quá, Cố Hồng Vệ là đối thủ, đành bất lực dậy: "Bác Đồng, dì Ôn, con về nghỉ ngơi , ngày mai gặp ."

"Cậu vội gì?"

Quách Cẩm Niệm lườm Cố Hồng Vệ một cái, vội vàng chào mấy Đồng Dao, chạy nhanh đuổi theo Cố Hồng Vệ.

Ôn Vân : "Con bé Cẩm Niệm tính tình thẳng thắn như con trai, thấy nếu nó để tóc dài, chắc chắn cũng là một cô gái xinh ."

Đồng Dao gật đầu: "Cẩm Niệm cũng là vì để tiện và an khi ngoài ăn, nên mới ăn mặc như con trai."

"Mẹ thấy nó và Hồng Vệ cũng khá xứng đôi, tính cách hai đứa bổ sung cho . Đứa trẻ Hồng Vệ đáng thương, nếu bên cạnh thật lòng quan tâm nó, cũng ." Ôn Vân lòng thiện lương, một thời gian tiếp xúc với Cố Hồng Vệ, phát hiện Cố Hồng Vệ là một đứa trẻ . Lúc đó trong lòng còn nghĩ, nếu Đồng Dao gả cho Tư Thần, gán ghép Đồng Dao và Cố Hồng Vệ cũng .

, nhà Cố Hồng Vệ chỉ một cha, đón đến Kinh Đô cùng chăm sóc, đều ở Kinh Đô sống cũng .

Đồng Diệu Huy lắc đầu: "Hồng Vệ nhỏ hơn Cẩm Niệm hai tuổi ? Tuổi tác hợp."

Ôn Vân trách móc lườm ông một cái: "Có gì mà hợp? Gái hơn ba, ôm gạch vàng, ông ?"

"Được , bà hợp là hợp." Đồng Diệu Huy bất lực phụ họa theo lời Ôn Vân.

Đồng Dao hai cho bật , nhưng thì , chuyện chính vẫn một chút: "Bố , gần đây hai đừng nhắc đến chuyện giới thiệu đối tượng cho Hồng Vệ, chúng con về, bố mới qua đời, bây giờ còn qua thất đầu, nhắc đến những chuyện thích hợp."

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-527-gai-hon-ba-om-gach-vang-cau-chua-nghe-a.html.]

"Cái gì?"

"Có chuyện đó ?"

Ôn Vân và Đồng Diệu Huy đồng thanh . Hai ngày nay bận rộn, cả nhà chuyện, Ôn Vân và Đồng Diệu Huy còn chuyện bố Cố Hồng Vệ qua đời.

Đồng Dao hít một thật sâu, thở dài: "Bố sức khỏe vẫn lắm, vì mong con thành rồng nên giấu cho . Không ngờ chúng con về, đúng lúc bố bệnh nặng, cũng coi như là gặp mặt bố cuối."

Đồng Diệu Huy nhíu mày, vẻ mặt nặng nề: "Đứa trẻ Hồng Vệ dễ dàng gì, cũng là một đứa trẻ hiểu chuyện, chí tiến thủ, chúng đối xử với nó hơn."

Ôn Vân gật đầu: "Dao Dao, Hồng Vệ thích ăn món gì? Ngày mai cho nó ăn, đứa trẻ cảnh thật đáng thương."

Nhìn vẻ mặt đau lòng của bố dành cho Cố Hồng Vệ, Đồng Dao dở dở : "Bố, , hai chỉ thương một Hồng Vệ là . Hai đừng Cẩm Niệm bề ngoài vui vẻ, thực nó cũng đáng thương lắm, bố trọng nam khinh nữ thương nó, cả ngày chỉ đòi tiền. Chị Hồ cũng dễ dàng gì, từ nhỏ bố bỏ rơi, vì thể sinh con nhà chồng ghét bỏ đuổi khỏi nhà, bây giờ cũng nơi nương tựa. may mà họ đều nỗ lực, bây giờ kinh tế thể độc lập, cũng lo ăn mặc."

Ôn Vân ngờ Quách Cẩm Niệm và Hồ Hải Vân cũng đáng thương như , lập tức đau lòng thôi, hỏi Đồng Dao họ thích ăn gì, quyết định ngày mai cho họ ăn.

Đồng Diệu Huy gật đầu theo, tỏ vẻ hai ngày nay ông việc gì, thể phụ giúp Ôn Vân. Đồng Dao lời của bố cho bật , ngờ bố tuổi lớn, thích bếp.

Ba trong nhà chuyện đến hơn chín giờ tối, điện thoại phòng khách cứ reo, Đồng Dao chút thất vọng về phòng ngủ. Cô cho Tư Thần tin thai, tiếc là bây giờ điện thoại di động, liên lạc tiện.

Trừ khi Tư Thần liên lạc với cô, nếu thể liên lạc với Tư Thần. Trên giường trằn trọc ngủ , Đồng Dao quyết định đợi xong việc trong tay, sẽ nước ngoài thăm Tư Thần.

Không ngủ lúc nào, trong mơ màng Đồng Dao mơ một giấc mơ, mơ thấy bé và cô bé . Cậu bé đang mấy đứa trẻ khác bắt nạt, cô bé buộc tóc hai chỏm chống nạnh, vẫn vẻ mặt kiêu ngạo mặt bé bảo vệ , trợn mắt đối đầu với những đứa trẻ khác.

Đồng Dao cảm thấy thú vị, một bên xem náo nhiệt, cho đến khi thấy mấy đứa trẻ định tay với cô bé, Đồng Dao mới tới đuổi những đứa trẻ khác .

Cô bé thấy là Đồng Dao, rõ ràng ngẩn một lát, vẻ mặt kiêu ngạo hỏi: "Sao là chị? Lần chị ? Sao đột nhiên biến mất?"

Đồng Dao lời của cô bé dọa cho giật . Lúc bé đang xổm đất cũng thấy Đồng Dao, dậy đến bên cạnh Đồng Dao, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng nắm lấy tay Đồng Dao, gì, cứ thế Đồng Dao.

Trái tim Đồng Dao như tan chảy, tại , cô nhớ lời của Quách Cẩm Niệm, bèn xổm xuống, dịu dàng hai đứa trẻ hỏi: "Các em về nhà với chị ? Chị hứa sẽ bảo vệ các em, để ai bắt nạt các em nữa."

Hai đứa trẻ , dường như chút do dự. Cậu bé nhanh ch.óng quyết định, gật đầu đồng ý, cô bé chút do dự.

"Nhà chị ở ?"

Nhìn vẻ mặt lanh lợi của cô bé, Đồng Dao : "Nhà chị ở Kinh Đô, nhà chị nhà lớn, còn nhiều tiền, chồng chị còn là bác sĩ, trai."

Càng mắt cô bé càng sáng, dường như hứng thú với tiền và đàn ông trai, nhưng vẫn kiêu ngạo ngẩng cằm : "Vậy ! Chị mời chúng em đến nhà chị khách, đối xử với chúng em đấy."

 

Loading...