Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 542: Cuộc Gọi
Cập nhật lúc: 2026-01-15 19:21:50
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đám Tài uống rượu ăn cơm, mà ăn liền tù tì hơn hai tiếng đồng hồ. Cũng may là rượu ở đây nhiều, nếu đám Tài còn uống đến bao giờ.
Cơm no rượu say, bốn Tài mới dậy cáo từ. Lúc còn vỗ vai Đồng Diệu Huy mấy hôm nữa sẽ đến mua gà. Đồng Diệu Huy ngoài mặt ha hả nhận lời, tiễn bốn khỏi trang trại.
Trước khi , Tài còn quét mắt quanh trang trại một vòng. Ai ngờ rời khỏi trang trại bao xa, cảnh sát từ ven đường lao khống chế. Bốn hề phòng , một nhóm cảnh sát đè nghiến xuống đất còng tay .
Bị dọa cho một trận như thế, rượu trong bọn họ cũng tỉnh hơn một nửa. Ngưu Oa và Nhị Lư T.ử sợ đến mức tè quần, Mãng T.ử và Tài cũng sợ nhẹ.
Trong bốn , chỉ Tài là bình tĩnh nhất. Hắn giả vờ như hiểu chuyện gì, hỏi: “Đồng chí công an, xảy chuyện gì ? Đang yên đang lành, các bắt chúng gì? Chúng đều là , là dân sơn tràng việc quanh đây chứ .”
Mãng T.ử vội vàng gật đầu phụ họa: “ đúng đúng, đồng chí công an, chúng thật sự . Chúng là dân làng thầu hai ngọn núi phía , chúng chuyện gì cả! Các tin thì hỏi trong trang trại xem, chúng giúp họ đẩy xe, họ mới mời chúng ăn cơm xong.”
Đội trưởng đội cảnh sát : “Có , lát nữa về đồn .”
Lúc , Tưởng Quân và Lưu Tam Oa cũng từ bụi cỏ ven đường . Anh Tài thấy Tưởng Quân, lập tức : “Cậu thanh niên, mau giải thích với công an , chúng .”
Tưởng Quân trừng mắt Tài: “Ông , các đồng chí công an sẽ điều tra rõ ràng.”
Nói xong, liền dẫn đội trưởng trong trang trại.
Mấy Đồng Dao đang ở cổng trang trại vẫn , thấy Tưởng Quân và Lưu Tam Oa dẫn cảnh sát trở , trong lòng đều thở phào nhẹ nhõm, chắc là bọn họ bắt Tài .
Sau khi đội trưởng tới, là Đồng Dao đó gọi điện cho đồn công an yêu cầu tăng cường thêm lực lượng, khỏi khen ngợi Đồng Dao một phen.
Sau khi ba trình bày rõ ràng sự việc, đội trưởng nhíu mày : “Bọn chúng hẳn là tội phạm chuyên nghiệp. Thời gian gần đây, khu vực lân cận xảy mấy vụ án, chúng chú ý đến bọn chúng , chỉ là chứng cứ xác thực, sợ bứt dây động rừng nên hành động. Cảm ơn sự giúp đỡ của các cô , chúng sẽ điều tra kỹ lưỡng, tuyệt đối bỏ lọt bất kỳ kẻ nào.”
Nghe , Trình Phong lập tức : “Cô gái câm đ.á.n.h nghiêm trọng, chắc chắn cần đưa bệnh viện chữa trị. cảm thấy cô thể là mua về, cũng thể là bắt cóc, các mau lên núi xem thử !”
Đội trưởng , vẻ mặt nghiêm trọng : “Các vị ai thể giúp dẫn đường một chút ?”
Trình Phong : “ cho! Chỉ ba chúng từng lên núi, hai họ là phụ nữ, tiện lên đó nữa.”
Tuy nơi đó, nhưng nghĩ đến tình cảnh của cô gái câm, Trình Phong vẫn chủ động , quyết định chạy thêm một chuyến.
Đồng Dao về phía Tưởng Quân: “Tưởng Quân, về ăn chút gì , đó cùng Trình một chuyến nhé?”
Tưởng Quân , lập tức gật đầu với đội trưởng: “Phiền đợi một chút, về lấy chút đồ ăn ngay.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Nói xong, Tưởng Quân chạy bếp lấy mấy cái bánh, mang theo bình nước chạy , c.ắ.n một miếng bánh : “Đi thôi!”
Nhìn theo mấy xa, nhóm Đồng Dao mới trang trại. Ôn Vân tìm cho Hồ Hải Vân một bộ quần áo rộng rãi sạch sẽ, bảo chị phòng nghỉ ngơi , còn bà thì vẫn còn sợ hãi Đồng Dao kể chuyện núi.
Càng càng thấy sợ, thầm nghĩ may mà Đồng Dao .
Mấy đang trò chuyện thì điện thoại đột nhiên reo lên. Đồng Diệu Huy thuận tay máy, ngay đó mặt liền nở nụ : “Tiểu Thần , dạo con ở bên đó thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-542-cuoc-goi.html.]
“Tốt là , bố đưa máy cho Dao Dao nhé.”
Đồng Diệu Huy đôi vợ chồng son một thời gian gọi điện thoại, ông cũng nhiều, hỏi thăm đơn giản vài câu đưa điện thoại cho Đồng Dao.
Chuyện con gái mang thai, vẫn là để con bé tự với con rể thì hơn!
Ôn Vân là Tư Thần gọi về, cũng hồn cơn hoảng sợ, nhỏ giọng gọi mấy khỏi phòng, tránh để hai vợ chồng trẻ chuyện tiện.
Đồng Dao thấy giọng của Tư Thần truyền đến từ trong điện thoại, khóe miệng tự chủ mà cong lên. Cảm giác sợ hãi chịu đựng hai ngày nay, trong nháy mắt đều trở nên yên lòng. Cô cũng kìm nén cảm xúc vui mừng trong lòng, vui vẻ gọi: “A Thần, cuối cùng cũng gọi điện về . Thời gian qua gọi về, hại em tin cũng cơ hội cho .”
Cách điện thoại, Tư Thần cũng cảm nhận niềm vui phát từ nội tâm của Đồng Dao. Anh day day mi tâm, che giấu sự mệt mỏi mấy ngày nay, giọng điệu cưng chiều : “Vừa khéo cũng một tin cho em, em .”
Đồng Dao tít mắt : “Thật ? Em thích tin nhất đấy, em định qua một thời gian nữa sẽ nước ngoài thăm .”
Cô cố ý giấu chuyện m.a.n.g t.h.a.i , tin của Tư Thần xong mới cho .
Tư Thần , khóe miệng tự chủ nhếch lên: “Được, tìm một cùng em, em một yên tâm lắm.”
Nghĩ đến việc hai thể sắp gặp , Đồng Dao vui vẻ gật đầu, giống như một đứa trẻ, hỏi: “Tin bên là gì thế?”
Tư Thần khẽ: “Anh biểu hiện tệ, thể sẽ về nước thời hạn.”
Nghe lời , mắt Đồng Dao lập tức sáng như , nhưng cố ý tỏ vô cùng bình tĩnh: “Vậy ? Thế thì quá. , nãy em còn một chuyện quên với .”
“Hửm?”
Giọng Tư Thần cao lên, dường như chút hài lòng với biểu hiện bình tĩnh của Đồng Dao.
Đồng Dao nheo mắt : “Lần ở Lê Thành, em cảm thấy trong khỏe, kiểm tra thì bác sĩ em t.h.a.i .”
Đầu dây bên Tư Thần im lặng một lúc lâu. Tim Đồng Dao đập thình thịch vì hồi hộp, mãi thấy Tư Thần phản ứng, cô chút nhịn nữa: “A Thần, biểu hiện bình thản quá ? Sắp bố , chẳng lẽ bây giờ nên vui mừng ?”
Dứt lời, mới thấy bên Tư Thần trầm giọng : “Dao Dao, bây giờ vui, máy bay về ngay bên cạnh em.”
Cách điện thoại, Đồng Dao cũng cảm nhận sự kìm nén của .
Ngôn ngữ căn bản thể diễn tả gì, Tư Thần nhất là ở bên cạnh Đồng Dao.
Đồng Dao cảm nhận nỗi nhớ nhung của Tư Thần, vui mừng nhưng cũng chút đau lòng. Tư Thần một ở nước ngoài, giống như cô bên cạnh là bạn bè, bèn an ủi: “A Thần, em sẽ chăm sóc bản thật , cũng nhé. Chỉ cần qua mấy năm , cả nhà chúng sẽ vĩnh viễn xa cách nữa.”
Nghĩ đến đứa con, trong giọng của Đồng Dao tràn đầy hạnh phúc: “Em còn tưởng đời cơ hội nữa chứ. Thật ngờ, em bé đến bất ngờ như , bảy tám tháng nữa thôi là con chúng chào đời .”
Đồng Dao trò chuyện với Tư Thần hơn nửa tiếng đồng hồ. Đồng Dao sợ Tư Thần lo lắng nên kể chuyện xảy ở đây cho , chỉ là khi cúp điện thoại, nhắc qua một chút về Lâm Mạn và Thạch Yến...