Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 424: Lại Đổ Thêm Một Cái Nồi Đen
Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:33:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khi Victor đang chần chừ, đằng xa truyền đến tiếng còi cảnh sát và tiếng bước chân chạy rầm rập của nhân viên an ninh.
Rõ ràng là vụ náo động do vụ trộm nhà kho gây leo thang!
Sắc mặt Victor kịch biến.
Biết rằng thể gây thêm rắc rối nữa.
Hung hăng trừng mắt Du Uyển Nhi một cái, ép thấp vành mũ, lầm bầm một câu rõ ràng “Thanks... Mind your own business!” (Cảm ơn... Lo chuyện của cô !)
Nói xong, bước nhanh chạy về hướng lối dành cho nhân viên mà Du Uyển Nhi chỉ.
Du Uyển Nhi rời , sợi dây căng thẳng trong lòng mới chùng xuống.
Cô nhanh ch.óng điều chỉnh biểu cảm, để bản trông chỉ là một bình thường sự hỗn loạn cho kinh sợ, rảo bước về phía gian hàng nhà .
Vừa vòng qua tủ trưng bày cuối cùng, thấy Tạ Hoài An ở rìa gian hàng.
Ánh mắt lo lắng quét qua đám đông, rõ ràng là đang tìm cô.
Khi thấy cô bình an vô sự xuất hiện, biểu cảm căng thẳng mới thả lỏng, lập tức bước nhanh đón.
“Uyển Nhi!” Anh đến mặt cô, trong giọng mang theo sự quan tâm, “Lúc còi báo động vang lên em vẫn về, ...”
Anh dừng một chút, nuốt nửa câu lo lắng phía trong, chuyển sang hỏi: “Không chứ?”
“Không .” Du Uyển Nhi khẽ lắc đầu, cực kỳ tự nhiên tiến gần một bước, cách giữa hai nháy mắt rút ngắn đến mức gần như thể cảm nhận thở của .
Cô ngẩng mặt lên, dùng âm thanh thì thầm chỉ thấy nhanh: “Vừa nãy em đụng Victor ở lối chở hàng. Là tiếng còi cảnh sát cứu em, chạy .”
Cơ thể hai dựa gần, đều thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể của đối phương.
Cơ thể Tạ Hoài An gần như thể nhận mà căng cứng một khoảnh khắc, nhưng khi rõ nội dung, ánh mắt đột ngột trở nên sắc bén.
“Em thương chứ?”
Theo bản năng đưa tay xác nhận xem cô bình an , nhưng cảnh đúng, ngón tay động đậy kiềm chế thu về.
Chỉ dùng ánh mắt nhanh ch.óng quét cô từ đầu đến chân một lượt, xác nhận cô hề hấn gì.
“... Em sợ c.h.ế.t khiếp, may mà em .”
Cuối cùng chỉ thấp giọng một câu.
Trong giọng điệu mang theo sự sợ hãi khi chuyện qua, nhưng nhiều hơn là sự may mắn.
Du Uyển Nhi cảm nhận sự lo lắng của , trong lòng mềm nhũn, nhưng mắt lúc để ôn tồn.
Cô đang định mở miệng, thấy ánh mắt Tạ Hoài An ngưng , gần như đồng thời, hai hạ giọng:
“Phải để Victor bại lộ.”
“Hắn bắt, chúng mới dễ dàng thoát .”
Khoảnh khắc ý nghĩ trùng khớp, hai , đều thấy sự quyết đoán giống trong mắt đối phương.
Tạ Hoài An thấp giọng : “Việc kiểm tra ở bến cảng và hải quan chắc chắn sẽ thắt c.h.ặ.t. nếu một ‘gián điệp nước Nga’ sa lưới ở triển lãm, sự chú ý của tất cả sẽ chuyển hướng sang , áp lực của chúng sẽ nhỏ .”
“ .”
Trong mắt Du Uyển Nhi lóe lên tia sáng sắc bén tương tự.
Cùng với chuyện mất đồ ở nhà kho, đổ tội hết lên đầu !
Đây là cơ hội dâng tận cửa. Bắt buộc tố giác .
“Để .” Tạ Hoài An chút do dự , “Anh tìm cớ rời một lát, dùng điện thoại công cộng...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-424-lai-do-them-mot-cai-noi-den.html.]
“Không .”
Du Uyển Nhi phủ quyết, bình tĩnh phân tích: “Anh từ lúc còi báo động vang lên đến giờ, từng rời khỏi gian hàng nửa bước, nhiều thể chứng. Đột nhiên biến mất quá dễ gây nghi ngờ.
Em từ bên ngoài về, đây là sự thật tất cả đều thấy. Do em ‘tình cờ’ phát hiện manh mối, mới là hợp lý nhất.”
Thấy Tạ Hoài An còn gì đó, Du Uyển Nhi trực tiếp ngắt lời, “Anh yên tâm, em cần trực tiếp đối mặt với , cũng cần gọi cuộc điện thoại khả nghi nào. Em chỉ cần... trở thành một nhà triển lãm dọa sợ.”
Cô nghiêng đầu, hiệu về phía mấy nhà triển lãm ở gian hàng bên cạnh cũng đang còi báo động cho kinh sợ.
“Xem em đây.”
Cô thấp giọng với Tạ Hoài An một câu.
Ngay đó mặt nhanh ch.óng chuyển sang một vẻ mặt mang theo sự sợ hãi khi chuyện qua, về phía phụ trách hãng trang sức Pháp quen thuộc ở gian hàng bên cạnh, bà Manon.
“Manon, Chúa ơi, chuyện thật đáng sợ,” Du Uyển Nhi dùng tiếng Anh .
Cô nhẹ nhàng vỗ vỗ n.g.ự.c, dường như vẫn còn sợ hãi, “ suýt nữa thì sợ ngất ! Nghe là nhà kho xảy chuyện lớn gì đó? Vừa nãy lúc từ nhà vệ sinh , ở lối chở hàng đụng một thợ bảo trì vô cùng kỳ lạ!”
“Người thợ bảo trì kỳ lạ? Sao con yêu? Cô chứ?”
Thành công thu hút sự chú ý của Manon và vài bên cạnh.
“Hắn suýt nữa thì đ.â.m !” Giọng Du Uyển Nhi run rẩy, diễn kịch vô cùng đúng mực, “Cúi gằm mặt, vành mũ ép thấp, cực kỳ vội vã! Bộ đồng phục của to cũ, mặt còn cố ý bôi vài vết bẩn... vẫn liếc thấy đường nét khuôn mặt và ánh mắt của , cực kỳ hung dữ, mang theo đặc trưng của vùng Đông Âu!”
Cô đúng lúc hít sâu một , dường như đang bình phục cảm xúc, giống như đang cố gắng nhớ chi tiết then chốt.
“Khuôn mặt Đông Âu?”
Giọng Manon cao v.út lên.
“Rồi nữa?”
Một nhà triển lãm khác bên cạnh cũng thu hút, căng thẳng hỏi.
“ dọa sợ, theo bản năng chỉ đường để mau ch.óng rời . Kết quả... kết quả ngẩng đầu trừng mắt , ánh mắt đó vô cùng đáng sợ! Tay hình như sờ áo một cái... Động tác đó... Hình dáng đó...”
Du Uyển Nhi đúng lúc bộc lộ biểu cảm sợ hãi chắc chắn, “Cực kỳ giống, giống như rút s.ú.n.g! Lúc đó chân nhũn cả , may mà đúng lúc , tiếng còi cảnh sát bên ngoài đột nhiên vang lên! Tiếng to!”
Cô dừng một chút, dường như bây giờ nhớ vẫn còn sợ hãi: “Hắn thấy tiếng còi cảnh sát, c.h.ử.i một câu gì đó chạy bay về phía lối dành cho nhân viên... Bây giờ nghĩ vẫn còn thấy sợ, nếu còi cảnh sát vang lên kịp thời, thật sẽ xảy chuyện gì... Mọi xem tiếng còi cảnh sát cũng vì ?”
“Khuôn mặt Đông Âu”, “ thể mang theo v.ũ k.h.í”, “ còi cảnh sát cho kinh sợ bỏ chạy”.
Mấy từ khóa kết hợp với , đặc biệt là đặc trưng mang tính chỉ điểm cực mạnh “khuôn mặt Đông Âu”, lập tức khiến những xung quanh đều sinh sự liên tưởng mạnh mẽ, bầu khí nháy mắt càng thêm căng thẳng.
“Chúa ơi! Hắn thể s.ú.n.g! Lại còn là khuôn mặt Đông Âu!” Manon kinh hô, sắc mặt trắng bệch, “Chuyện quá khả nghi !”
“Đây tuyệt đối chuyện nhỏ! Phải lập tức báo cho an ninh!”
Đang , một đội nhân viên an ninh sắc mặt cực kỳ ngưng trọng tình cờ rà soát đến khu vực gần đó.
Manon và vài vị nhà triển lãm lập tức chủ động tiến lên, giọng điệu cấp bách trình bày tình hình với phụ trách an ninh đầu, đồng thời nhấn mạnh những chi tiết kinh như “khuôn mặt Đông Âu”, “ thể mang theo v.ũ k.h.í” và “ còi cảnh sát cho kinh sợ bỏ chạy”.
Người phụ trách an ninh thấy “khuôn mặt Đông Âu” và “động tác sờ s.ú.n.g”, ánh mắt nháy mắt kịch biến.
Rõ ràng là liên tưởng đến thông báo nội bộ hoặc cảnh báo ở cấp độ cao hơn.
Hắn phóng ánh mắt sắc bén về phía Du Uyển Nhi, mời cô miêu tả một nữa.
Du Uyển Nhi duy trì dáng vẻ kinh hồn bạt vía, một nữa “sợ hãi” thuật quá trình.
Thần sắc phụ trách an ninh vô cùng nghiêm túc, lập tức cầm bộ đàm lên, giọng điệu dồn dập: “Cảnh báo cấp cao nhất! Đã phát hiện mục tiêu , đối phương nghi ngờ mang theo v.ũ k.h.í và sở hữu khuôn mặt nam giới Đông Âu! Đặc điểm trùng khớp cao độ với thông báo của cấp !”
“Lặp , mục tiêu là khuôn mặt Đông Âu, mặc đồ bảo hộ lao động, thể cầm s.ú.n.g! Lần cuối xuất hiện ở lối dành cho nhân viên khu B! Phong tỏa tất cả các lối ! Yêu cầu tổ chiến thuật chi viện! Lặp , yêu cầu tổ chiến thuật chi viện!”