Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 551: Cùng Nhau Đi!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:36:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên sĩ quan đang định mở lời từ chối yêu cầu mà theo ông là quá mạo hiểm , thì Lão Miêu nhanh hơn một bước .
“Thủ trưởng!” Lão Miêu nghiêm chào, giọng tuy khàn nhưng vô cùng kiên định, “ lấy tư cách thành viên tiểu đội Liệp Ưng để đảm bảo, đồng chí Du Uyển Nhi năng lực ! Trong ‘Chiến dịch Âm Sơn’ ở biên giới năm nay, chính cô dẫn dắt các chiến sĩ biên phòng với 5.000 quân lực chiến thắng 20.000 quân lực của đối phương, cứu bộ chiến sĩ biên giới Âm Sơn! Chuyện ghi chép trong quân khu!”
Viên sĩ quan , ánh mắt từ nghi ngờ ban đầu dần chuyển sang kinh ngạc.
Trận chiến Âm Sơn mệnh danh là “kỳ tích” đó, ông đương nhiên .
5.000 đối đầu 20.000, thế trận vốn chắc chắn sẽ thua lật ngược trong vòng ba ngày.
Trong quân đội đều đồn rằng cao nhân bí ẩn giúp đỡ, ngờ chính là cô gái trẻ tuổi mắt !
“Cô chính là… vị hiệu lệnh bách thú ở Âm Sơn…” Giọng viên sĩ quan bất giác mang theo sự kính trọng.
Tuy từng trải qua, nhưng bản báo cáo chiến đấu đó ông nghiên cứu nghiên cứu , mỗi chi tiết đều nhớ rõ.
Du Uyển Nhi bình tĩnh gật đầu, lấy một tập tài liệu từ trong túi xách: “Đây là thư mời ‘Cố vấn đặc biệt’ do quân khu đặc cách phê duyệt, cho phép quyền tham gia các hoạt động quân sự trong tình huống khẩn cấp.”
Viên sĩ quan cẩn thận kiểm tra con dấu và chữ ký tài liệu, khi xác nhận sai sót, thái độ lập tức đổi: “Tài liệu xác nhận vấn đề. Đồng chí Du Uyển Nhi, sẽ lập tức báo cáo tình hình và yêu cầu tham gia cứu viện của cô lên cấp , đồng thời điều phối phương tiện di chuyển. Theo quy trình, cô cần ký thỏa thuận bảo mật và giấy thông báo rủi ro.”
“Đó là điều nên .” Du Uyển Nhi chút do dự đồng ý.
Lão Miêu thấy , lập tức nắm lấy cơ hội xin : “Thủ trưởng, quen thuộc địa hình và tình hình địch ở đó, xin dẫn đường và hộ vệ, cùng đồng chí Du Uyển Nhi!”
Viên sĩ quan trầm ngâm, trả lời.
lúc , ngoài cửa sân vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Tô Uyển Thanh cùng ba chiến sĩ mặc quân phục bước nhanh .
Sắc mặt bà tái nhợt, trong mắt giấu nỗi đau thương.
“Uyển Thanh!” Dư Mưu Tiến và Dương Thải Hà lập tức chạy đón.
Tô Uyển Thanh gắng gượng gật đầu với sư phụ và sư mẫu, ánh mắt vội vàng tìm kiếm, cuối cùng dừng Du Uyển Nhi, giọng run rẩy rõ rệt: “Uyển Nhi… Hoài An nó, đơn vị báo cho dì…”
Lời hết, nước mắt lưng tròng.
“Dì Tô,” Du Uyển Nhi bước nhanh tới, nắm c.h.ặ.t bàn tay lạnh ngắt của bà, “Cháu . Anh Hoài An bây giờ chỉ là mất tích, tìm thấy… chính là tin tức nhất. Dì ơi, cháu quyết định , cháu sẽ đích đến biên giới tìm .”
Câu như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến Tô Uyển Thanh lập tức mở to mắt.
Bà đột ngột nắm lấy cánh tay Du Uyển Nhi, giọng cao lên vì kinh hãi: “Cái gì? Không ! Tuyệt đối !”
“Uyển Nhi, con dì , Hoài An nó … lành ít dữ nhiều , dì thể con mạo hiểm nữa! Nếu con chuyện gì, con bảo dì ăn với Hoài An, ăn với gia đình con đây?”
“Dì,” Du Uyển Nhi nắm ngược bàn tay run rẩy của Tô Uyển Thanh, “Cháu . Xin dì hãy tin cháu, cháu lý do thể , cũng tự tin sẽ tìm . Cháu xin hứa với dì, nhất định sẽ bình an trở về, và cũng sẽ cố hết sức đưa Hoài An về!”
Nhìn thái độ kiên quyết của Du Uyển Nhi, nghĩ đến đứa con trai sống c.h.ế.t rõ, lý trí và tình cảm của một trong Tô Uyển Thanh giằng xé điên cuồng.
Cuối cùng như rút cạn sức lực, bà ôm c.h.ặ.t lấy Du Uyển Nhi, nghẹn ngào : “Được… … con … nhưng nhất định cẩn thận, nhất định bình an…”
“Chúng cũng !”
Đại Hùng, Hầu T.ử và Ban Cưu vẫn luôn hộ vệ bên cạnh, tin Du Uyển Nhi tìm đội trưởng, lập tức tiến lên một bước.
“Chị dâu, cho chúng cùng! Đội trưởng vì cứu chúng mới gặp chuyện, chúng !”
“ , chúng quen thuộc địa hình, còn thể giúp tìm đường!”
Lão Miêu cũng một nữa cầu xin viên sĩ quan: “Thủ trưởng, bốn chúng là những hiểu rõ tình hình nhất, hãy để chúng cùng chị dâu!”
Viên sĩ quan các thành viên đội đang hừng hực khí thế mắt, trịnh trọng gật đầu: “ hiểu ! Tình hình và yêu cầu của các , sẽ lập tức báo cáo đầy đủ lên bộ chỉ huy! Xin các hãy tận dụng thời gian để chuẩn xuất phát, một khi đơn xin phê duyệt, chúng sẽ lập tức lên đường!”
Nói xong, viên sĩ quan bước nhanh sang một bên, bắt đầu báo cáo chi tiết tình hình ở đây cho cấp qua đường dây liên lạc mã hóa.
Lúc , các con vật cũng vây .
“Mẹ ?” Sói con hỏi bằng giọng non nớt, áp sát chân Du Uyển Nhi, “Con cũng !”
Hồng Chuẩn bất an mái hiên, lẩm bẩm: “Đi nhỉ… xa ? Sao còn con chim lớn… là cái đoàn trưởng mang đồ ăn cho chủ nhân gặp chuyện ? Anh còn gặp chuyện, chẳng nguy hiểm ? Nghe còn s.ú.n.g… nhưng chủ nhân … chủ nhân sẽ gặp nguy hiểm… Thôi kệ! Hồng Chuẩn, Hồng Chuẩn cũng …”
Sau khi tự trấn an, Hồng Chuẩn bay đến mặt Du Uyển Nhi, “Chủ, chủ nhân, Hồng Chuẩn cùng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-551-cung-nhau-di.html.]
Tiểu Tùng Thử nhảy lên vai Du Uyển Nhi, tiếng kêu đặc biệt vang dội:
“Uyển Uyển! Tui cũng ! Đừng thấy tui nhỏ con, leo cây tìm đường là nghề của tui đó! Tìm càng là chuyện nhỏ!”
Đại Vương trườn đến bên chân Du Uyển Nhi, nhẹ nhàng cọ tay cô.
“Uyển Uyển, rắn cùng cô.”
Tiểu Tra và Tiểu Cơ lượt đậu vai Du Uyển Nhi.
Tiểu Tra ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ tự hào :
“Uyển Uyển, đừng quên bọn em nhé! Mạng lưới thông tin của bọn em, công an dùng đều khen đó!”
Du Uyển Nhi mỉm , lượt vuốt ve đầu các bạn nhỏ: “Bên đó nguy hiểm, các ngươi…”
“Không sợ!” Sói con giành , “Sói con theo ! Không sợ gì hết, hơn nữa mũi sói con thính nhất, nhớ mùi của Đoàn trưởng Tạ, nhất định thể giúp chủ nhân tìm .”
“Vậy !”
Du Uyển Nhi vốn định đến biên giới mới nhờ động vật địa phương tìm kiếm.
sói con đúng, chúng quen thuộc với mùi của Tạ Hoài An, đây quả thực là ưu thế lớn nhất.
“Được, chúng cùng .” Cuối cùng cô cũng gật đầu.
Người nhà họ Dư cũng vây , ai nấy đều lộ vẻ lo lắng.
“Uyển Nhi,” Phùng Tú Phân mắt đỏ hoe sửa cổ áo cho con gái, “Mẹ cản con, nhưng nhất định cẩn thận.”
Dư Kiến Bình vỗ mạnh vai con gái: “Nhớ kỹ, dù tìm , con cũng bình an trở về.”
Dư Chính Vũ từ lúc nào gói một túi đồ ăn nhét tay em gái: “Trong là đồ ăn để lâu và chống đói, em mang theo .”
Dư Mưu Tiến và Dương Thải Hà cũng nắm tay cháu gái dặn dò đủ điều.
Một giờ , viên sĩ quan mang theo lệnh phê chuẩn trở về: “Bộ chỉ huy đồng ý thành lập tổ tìm kiếm cứu nạn đặc biệt! Đồng chí Du Uyển Nhi chỉ huy hiện trường!”
Ông nhanh, rõ ràng thời gian gấp, “ điều phối xong, trực thăng vận tải sẽ hạ cánh trực tiếp tại kho hậu cần của quân khu ở ngoại ô thành phố, tất cả trang và vật tư đều điều phối ở đó. Chúng lập tức xuất phát đến kho, thành công tác chuẩn khi trực thăng đến!”
Mệnh lệnh rõ ràng, mục tiêu cụ thể.
Mọi lập tức hành động.
“Đi!” Du Uyển Nhi chút chậm trễ, ngoài đầu tiên.
“Ồ! Đi thôi, thôi!”
Sói con là đứa đầu tiên theo , cái đuôi lông xù vẫy như chong ch.óng.
Hồng Chuẩn tuy lẩm bẩm “…Đi ngay bây giờ …”, nhưng vẫn nhanh ch.óng bay lên, đậu vai Du Uyển Nhi.
Tiểu Tùng Thử lanh lợi chui lên ba lô của cô, tìm một vị trí vững chắc xuống:
“Tui chuẩn xong !”
Tiểu Cơ và Tiểu Tra bay lên để dò đường.
Đại Vương thì như hình với bóng, hộ vệ bên cạnh Du Uyển Nhi.
Viên sĩ quan Du Uyển Nhi dẫn theo bầy thú ngoài, như thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng chỉ huy bách thú trong chiến dịch Âm Sơn.
Nghĩ đến đây, lòng ông nóng lên, lập tức với Lão Miêu: “Mau lên xe, đưa các đến kho!”
Bốn Lão Miêu tận mắt chứng kiến sự phối hợp ăn ý giữa Du Uyển Nhi và các con vật, trong lòng càng thêm vững tin.
Họ , trong mắt đều ánh lên hy vọng.
Đại Hùng khẽ với Hầu Tử: “Xem lời đồn đều là thật.”
Hầu T.ử gật đầu: “Có chị dâu ở đây, nhất định sẽ tìm đội trưởng.”