Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 569: Mời Cô Lập Tức Rời Đi
Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:36:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Vương trườn tới, song song với xà vương.
Đôi đồng t.ử dựng màu vàng sẫm ôn hòa đồng bạn.
“Rắn hứa với xà vương, sẽ cùng nó t.h.a.i nghén hậu duệ mạnh mẽ nhất, đây là lời hứa của rắn với xà vương. Đợi con nối dõi của chúng đủ khỏe mạnh, thể kế thừa lãnh địa , rắn sẽ về.”
Nó sang Dư Uyển Nhi:
“Điện thoại Uyển Uyển đưa cho rắn, rắn sẽ bảo quản cẩn thận.”
Xà vương ngẩng cao đầu, đôi đồng t.ử dựng lạnh lẽo quét qua bách thú,
“Nó là bạn đời do bản vương chọn, sẽ cùng bản vương t.h.a.i nghén hậu duệ mạnh nhất. Đợi con nối dõi của bản vương ấp nở, trưởng thành đến mức đủ để bảo vệ lãnh địa , trách nhiệm của nó liền thành, ở tự do.”
Những bạn động vật cuối cùng cũng hiểu !
Tiểu Tùng Thử lập tức dùng móng vuốt vỗ n.g.ự.c,
“Á đù, cuối cùng cũng hiểu ! Hóa là tìm vợ a! Chúc mừng chúc mừng nha!”
Hồng Chuẩn cũng nhỏ giọng hùa theo:
“Thì, thì là , cũng ! Chuẩn ủng hộ quyết định của Đại Vương.”
Lang tể mặc dù vẫn còn chút nỡ, nhưng cũng hiểu, rên rỉ trầm thấp cọ cọ Đại Vương.
Tiểu Tra Tiểu Cơ đồng bộ gật đầu trung:
“Đại Vương cùng xà vương bồi dưỡng thừa kế lợi hại nhất nha!”
Dư Uyển Nhi bước tới, nhẹ nhàng vỗ vỗ cơ thể rắn chắc của Đại Vương, đó sang xà vương,
"Khi nào nhớ nhà thì gọi điện thoại cho ."
"Được , đều hiểu cả chứ?"
Dư Uyển Nhi vỗ tay, thu hút sự chú ý của những bạn nhỏ, "Đại Vương sắp bắt đầu cuộc sống mới ở đây , chúng cũng nên rời thôi."
“Hiểu hiểu !”
Tiểu Tùng Thử là đầu tiên hưởng ứng, mặc dù vẫn còn chút nỡ, nhưng nhiều hơn là vui mừng cho Đại Vương,
“Đại Vương cố gắng lên nha, sớm sinh một ổ tiểu xà vương lợi hại!”
Hồng Chuẩn thò đầu từ vai Dư Uyển Nhi,
“Đại, Đại Vương, bảo trọng nha!”
Lang tể chạy đến mặt Đại Vương, dùng mũi nhẹ nhàng cọ cọ lớp vảy lạnh lẽo của nó,
“Đại Vương thúc thúc, cháu sẽ nhớ chú. Chú về thăm chúng cháu nha!”
Tiểu Tra Tiểu Cơ bay lượn trung, ríu rít gọi:
“Tạm biệt Đại Vương! Tạm biệt xà vương! Phải hạnh phúc nha!”
Đại Vương lượt qua những bạn nhỏ đồng hành cùng nó từ lâu,
“Đều sẽ gặp . Bảo vệ Uyển Uyển.”
Nói xong lời tạm biệt, Dư Uyển Nhi chậm trễ nữa, bước lên chiếc trực thăng đợi từ lâu.
Những con vật nhỏ bám sát phía , Tiểu Tùng Thử nhanh nhẹn trèo lên đầu gối cô, Hồng Chuẩn bám c.h.ặ.t lưng ghế, Lang tể sấp sát chân cô, Tiểu Tra Tiểu Cơ thì thành thạo chiếm giữ hai bên vai cô.
Cánh quạt trực thăng bắt đầu tăng tốc , tiếng gầm rú khổng lồ một nữa vang lên.
Tiểu Tùng Thử bám cửa sổ, cho đến khi thấy nữa, mới rụt , thở dài một với vẻ ông cụ non:
“Haizz, đ.á.n.h thiếu mất một chủ lực sát thương .”
Hồng Chuẩn nhắm mắt , lải nhải:
“Cũng, cũng , cần luôn lo lắng Đại Vương vô tình dọa sợ nữa...”
Lang tể vùi đầu bên chân Dư Uyển Nhi, hừ hừ buồn bã một tiếng:
“Mẹ ơi, con nhớ Đại Vương thúc thúc , chú sẽ nhanh ch.óng chứ...”
Tiểu Tra lập tức dùng cánh vỗ nhẹ đầu Lang tể:
“Yên tâm Lang tể, Đại Vương là thành sứ mệnh quan trọng mà! Chúng nên vui mừng cho nó! Tiểu Cơ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-569-moi-co-lap-tuc-roi-di.html.]
Tiểu Cơ gật đầu:
“Ừm! Hơn nữa chúng còn điện thoại ! Nói chừng vài ngày nữa Đại Vương nhớ nhà gọi điện thoại về thì !”
Dư Uyển Nhi những bạn nhỏ chọc , nhẹ nhàng an ủi: "Được , đều ngoan nào."...
Bệnh viện quân khu.
Dư Uyển Nhi dẫn theo những bạn động vật và vài đội viên đến hành lang bên ngoài phòng bệnh của Tạ Hoài An, liền thấy bên trong truyền giọng của một phụ nữ trẻ mang theo sự tủi và cam lòng:
"Tạ Hoài An, rốt cuộc điểm nào ? Gia thế, học vấn, công việc, điểm nào xứng với ? hạ đến tìm như , tại ngay cả thẳng một cái cũng chịu?"
Đám ngoài cửa lập tức dừng bước.
Sắc mặt các đội viên đổi, trong lòng thầm kêu .
Sắc mặt Hầu T.ử cứng đờ, gấp đến mức vò đầu bứt tai, hạ giọng với Dư Uyển Nhi: "Chị dâu! Chuyện, chuyện thật sự liên quan đến đội trưởng! Là Tô Thiến của đoàn văn công , cô tự cứ bám lấy! Đội trưởng bao giờ cho cô sắc mặt !"
Ban Cưu bổ sung: "Hầu T.ử sai. Đội trưởng mỗi thấy cô đều tránh , đội đều thể chứng."
Đại Hùng quấn lấy đội trưởng, nắm đ.ấ.m lập tức siết c.h.ặ.t, ồm ồm : "Người phụ nữ thật phiền phức! đuổi cô !"
Nói định xông phòng bệnh.
Lão Miêu vội vàng kéo cánh tay Đại Hùng , thấp giọng : "Đừng kích động. Chị dâu đang ở đây, theo chị dâu."
Những bạn động vật thì quan tâm nhiều như , lời liền nổ tung.
Tiểu Tùng Thử tức giận đến mức đuôi xù cả lên:
“Cái quái gì ? Ai đây? Còn ăn vạ nữa ? Tạ Hoài An mà dám d.a.o động, xem tui cào nát mặt !”
Hồng Chuẩn căng thẳng lải nhải:
“Làm, đây... Cô hình như thích Tạ đoàn trưởng...”
Lang tể nhe răng, phát tiếng gầm gừ:
“Đáng ghét! Tạ đoàn trưởng là của !”
Tiểu Tra Tiểu Cơ bay lượn nôn nóng trung:
“Chúng đuổi phụ nữ xa đó !”
Ngay lúc Tiểu Tùng Thử định xông "chủ trì công đạo", Dư Uyển Nhi vươn tay , nhẹ nhàng cản nó .
Trên mặt cô cảm xúc gì, chỉ nhàn nhạt : "Đợi ."
Cô nghĩ Tạ Hoài An sẽ với , nhưng cô quả thực xem, Tạ Hoài An sẽ ứng phó thế nào.
Nhỡ thật sự lầm , cũng coi như kịp thời dừng tổn thất!
Người đàn ông thể khác cướp , đáng để Dư Uyển Nhi cô thêm một cái.
Ngoài cửa, trái tim của tất cả đều treo lơ lửng.
Các đội viên căng thẳng chằm chằm Dư Uyển Nhi, Hầu T.ử gần như nhịn xông giúp.
Lúc , trong phòng bệnh truyền lời từ chối lạnh lùng của Tạ Hoài An:
"Đồng chí Tô, điều kiện của cô , nhưng hợp với . , chúng thể nào."
Tô Thiến dường như lời từ chối thẳng thừng chọc giận, giọng cao v.út, mang theo sự chất vấn:
"Không hợp? Không hợp ở ? hợp thì phụ nữ nhà quê hợp ? Không từng , cống hiến cả đời cho Tổ quốc ? Sao nào, bây giờ trong lòng thể chứa khác ? Người phụ nữ đó đến ? Cô ở ? ngược xem xem, kém cô ở điểm nào!"
"Cô điều tra em ?"
Giọng Tạ Hoài An lạnh như băng.
Tô Thiến luồng khí lạnh đột ngột cho khiếp sợ, khí thế khỏi chững , nhưng vẫn cố chống đỡ hất cằm lên: "Thì nào? Một cô gái nhà quê, cũng đáng để như ..."
"Bất kể em phận gì đều đáng giá." Tạ Hoài An c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt ngắt lời cô , trong giọng mang theo sự quyết tuyệt thể nghi ngờ, "Em ở trong lòng , ngàn vạn . Không cần so sánh với bất kỳ ai, cô cũng cần so sánh với em ."
" thích em , tất cả thứ em , trong mắt đều là ưu điểm. thích cô, cô nhiều ưu điểm hơn nữa, đối với cũng vô nghĩa."
" sớm rõ với cô, thích cô, xin cô đừng lãng phí thời gian . Sự dây dưa quá mức, đối với mà là sự quấy rầy và phiền não."
Câu cuối cùng, nhấn mạnh giọng điệu,
" càng hy vọng, cô xuất hiện mặt thích, gây bất kỳ sự hiểu lầm cần thiết nào. Mời cô lập tức rời ."