Thập Niên 80: Cô Vợ Bé Bỏng Trong Đại Viện, Người Lính Lạnh Lùng Phá Giới - Chương 218: Anh Là Người Đàn Ông Của Em, Sờ Một Chút Thì Sao Chứ?
Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:21:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ‘xoạt’ một cái mở mắt , ánh mắt di chuyển xuống , rơi bàn tay ngọc ngà đang sột soạt loạn ở bụng của , bất động thanh sắc nắm lấy bàn tay đang tiếp tục di chuyển xuống của cô.
“Làm gì ?”
Ôn Thiển: “…”
Bị bắt quả tang .
Cô khẽ ho một tiếng, quang minh chính đại ngước mắt Chu Thời Lẫm, mạnh miệng : “Không ?”
Muốn tình cảm .
Thú vui tình thú thể thiếu.
Giữa vợ chồng, luôn bước bước . Không chỉ là giở trò lưu manh ? Đề cô .
“Anh là đàn ông của em, em sờ một chút thì chứ?”
Lần đến lượt Chu Thời Lẫm cạn lời.
Chóp tai đỏ lên với tốc độ mắt thường thể thấy , lật dậy, khàn giọng : “Trời sáng .”
“Trời tối thì ?”
Ôn Thiển cảm thấy ít nhiều chút tiềm chất ‘lưu manh’ khai phá. Chu Thời Lẫm càng tự nhiên, cô càng trêu chọc cho càng tự nhiên hơn. Thế là chống dậy, vươn cánh tay ôm lấy eo , với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai hôn lên chỗ nhạy cảm tai đàn ông.
Chu Thời Lẫm lập tức hóa đá.
Yết hầu gợi cảm lăn lộn hết đến khác, nhiệt độ làn da màu lúa mạch nóng đến kinh .
“Em...”
“Em cái gì mà em?”
Ôn Thiển giành ngắt lời thuyết giáo của , híp mắt hỏi: “Thế nào? Có nhớ gì ?”
“Không .”
Giọng Chu Thời Lẫm khô khốc.
Không nhớ cũng , Ôn Thiển cảm thấy cần thiết dùng phương pháp đặc biệt để đ.á.n.h thức ký ức của , cũng thể là bồi dưỡng tình cảm. Cô chỉ chỉ môi , hiệu Chu Thời Lẫm hôn một cái.
“Nhanh lên nào, đừng lề mề.”
Chu Thời Lẫm: “…”
Nhìn làn da trắng ngần tì vết của phụ nữ mặt, cảm thấy cổ họng khô khốc, l.i.ế.m khóe môi khô ráo mới ghé sát qua, nhẹ nhàng chạm mặt cô một cái. Chỉ một cái, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.
Hóa , làn da của cô mềm mại như .
Bảo hôn môi hôn má, Ôn Thiển chút hài lòng. thể khiến khuôn mặt tảng băng bước bước , từ từ tính .
Sau đó.
Hai lượt đ.á.n.h răng rửa mặt.
Đánh răng rửa mặt xong, Ôn Thiển mở tủ quần áo, chọn một chiếc áo sơ mi cộc tay màu vàng nhạt phối với một chiếc chân váy màu trắng chuẩn . Thấy cô hề ý định tránh mặt chút nào, Chu Thời Lẫm vội vàng khẽ ho một tiếng để nhắc nhở.
Thấy .
Ôn Thiển nhếch môi .
“Đều là vợ chồng già , con cũng sinh , em tấc nào mấy nốt ruồi nhỏ đây đều rõ mồn một, bây giờ——”
Cô đ.á.n.h giá Chu Thời Lẫm từ xuống một lượt, ánh mắt trêu tức.
“Hóa thành trai thuần tình ?”
Một câu khiến Chu Thời Lẫm mở cửa, hoảng hốt bỏ chạy.
Nhịp bước chân rõ ràng loạn.
Ôn Thiển nhịn thành tiếng, trai thuần tình nha.
Cô nhanh xong quần áo xuống lầu, ánh mắt trong veo rơi khu vực phòng ăn. Nhìn đàn ông ‘ như chuyện gì’ ăn sáng, khóe miệng nhếch lên một đường cong vui vẻ, bước tới hôn lên con trai đang chiến đấu với món trứng hấp mới xuống ăn sáng.
Bữa sáng phong phú.
Có tiểu long bao, quẩy, cháo đậu đỏ mà Ôn Thiển thích ăn, cũng bánh mì mứt hoa quả và sữa đá mà Lục Lâm Nhi thích ăn. Chu Thời Lẫm ăn quen bánh mì sữa, giống Ôn Thiển, chọn ăn tiểu long bao.
Tiện thể càn quét sạch sẽ phần trứng hấp Trùng Trùng ăn thừa.
Ôn Thiển ở trong mắt.
Trong lòng khá hài lòng.
Vai diễn ‘bố’ thích ứng cũng khá nhanh đấy chứ, cơm thừa cũng ăn .
Ăn sáng xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-be-bong-trong-dai-vien-nguoi-linh-lanh-lung-pha-gioi/chuong-218-anh-la-nguoi-dan-ong-cua-em-so-mot-chut-thi-sao-chu.html.]
Chu Thời Lẫm về đơn vị , công việc bên đó coi như kết thúc một giai đoạn, bàn giao xong là coi như chuyện gì nữa, chỉ đợi đến đơn vị mới báo danh là .
“ đây.”
Anh mím đôi môi mỏng, về phía Ôn Thiển.
Ôn Thiển lau cái miệng nhỏ như heo con cho Trùng Trùng, hỏi : “Bao giờ về?”
“Vài ngày nữa , công việc bên đó bàn giao xong sẽ về.” Chu Thời Lẫm nương theo động tác của cô, ánh mắt rơi khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại mũm mĩm của con trai.
“Cho em một thời gian chính xác.”
Mộng Vân Thường
“Ba ngày .”
“Được, em đợi ba ngày, đến ba ngày về em sẽ tìm bố dượng cho Trùng Trùng.”
Chu Thời Lẫm: “…”
Sắc mặt đàn ông trầm xuống với tốc độ mắt thường thể thấy , khựng một chút mới : “ chắc chắn sẽ về đúng giờ.”
Bố của Trùng Trùng chỉ thể là .
Lục Lâm Nhi hai trưởng thành chơi trò chơi ấu trĩ như , quan trọng là hai bên dường như còn khá tận hưởng trong đó, khóe miệng cạn lời giật giật. Cái mùi chua loét của tình yêu nha, cô nàng sặc .
Sau khi tiễn Chu Thời Lẫm cửa.
Ôn Thiển cũng chuẩn đến trường.
Trước khi hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Trùng Trùng, lúc mới đeo túi cửa. Cô chân , chân trong nhà thêm một vị khách mời mà đến, Tề Bình mang vẻ mặt lo lắng bước .
“Dì ơi, Thiển Thiển chứ ạ?”
Hai ngày nay trường học đều nổ tung , chuyện công an đến trường phá án đều . Lén lút Ôn Thiển bắt cóc, còn Ôn Thiển thể kết thù với ai đó, nếu kinh động đến công an.
Dù cũng mồm năm miệng mười.
Nói gì cũng .
Cô ngấm ngầm hỏi thăm tình hình của Ôn Thiển từ Trần Chanh, Hứa Triều Dương, hai cũng rõ. Thế là cô chỉ thể chạy đến nhà Ôn Thiển thăm dò, nếu Ôn Thiển thật sự xảy chuyện ngoài ý , sẽ cần chuyện xa táng tận lương tâm đó nữa ?
Đáng tiếc.
Sự việc như mong .
Trên mặt Giang Mộ Vân mang theo nụ thư thái: “Không , Thiển Thiển đến trường học . Nó bao lâu, cháu gặp nó ?”
“Hả?”
Tề Bình miễn cưỡng : “Không ạ.”
Nói xong, sợ biểu hiện bình thường khiến nghi ngờ, thế là dùng sức nhếch khóe miệng lên: “Tốt quá , Thiển Thiển thể bình an trở về là , mấy bạn học thiết chúng cháu đều đặc biệt lo lắng cho đấy ạ.”
Bảo mẫu Tề Phương việc trong nhà .
Giang Mộ Vân em gái của Tề Phương cũng thêm vài phần yêu thích, hỏi cô ăn sáng , còn bảo Tề Phương pha sữa bò phết bánh mì cho Tề Bình ăn.
“Không cần ạ.”
Tề Bình thầm nuốt nước bọt, ngoan ngoãn xua tay: “Dì ơi, sáng nay cháu ăn no ạ, dì cần đặc biệt tiếp đãi cháu , cháu với chị cháu vài câu ạ.”
“Được, .”
Giang Mộ Vân bế Trùng Trùng lên lầu, nhường gian lầu cho hai chị em.
Nhà bếp.
Tề Phương đang bận rửa bát.
Tề Bình mắt mà giúp cô cùng dọn dẹp. Dáng vẻ chăm chỉ khiến Tề Phương cô thêm mấy cái, một lát mới bất đắc dĩ thở dài một tiếng, : “Bình Bình, chuyện gì ?”
Nói , trong ánh mắt cô lộ sự cảnh giác.
“Nếu vẫn là chuyện đó, em nhân lúc còn sớm miễn nhắc tới .”
“Chị.”
Tề Bình hờn dỗi bĩu môi, lau khô vết nước tay, qua khoác tay Tề Phương, giọng điệu ngây thơ: “Chị nghĩ em là thế nào chứ, em là em gái chị, chị chính là em , chẳng lẽ em còn thể hại chị . Nếu chị sợ như thì thôi , em chỉ là nhớ chị , tiện thể đến với chị vài câu, chị cần phòng em như phòng trộm ?”
Dù cũng là chị em cùng một sinh .
Tề Phương nỡ quá khắt khe, giả vờ tức giận xụ mặt: “Không là nhất, , em mau đến trường , đừng lỡ việc học.”
Nghĩ một chút lấy từ trong túi áo năm tệ đưa qua.
“Cầm lấy, mua chút đồ con gái dùng .”
“Cảm ơn chị!”
Tề Bình cầm tiền nhịn khóe miệng vểnh lên, vui vẻ bước khỏi ngôi nhà nhỏ kiểu Tây. Mãi cho đến khi ngoài một đoạn đường, cô mới chậm rãi , chằm chằm ngôi nhà nhỏ kiểu Tây sừng sững giữa một đám nhà trệt, lạnh lùng thần sắc.