Thập Niên 80: Cô Vợ Bé Bỏng Trong Đại Viện, Người Lính Lạnh Lùng Phá Giới - Chương 393: Dạo Trung Tâm Thương Mại, Tình Cờ Gặp Kẻ Yêu Thầm

Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:26:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thời Lẫm sang Ôn Thiển.

 

“Chúng cũng ngoài dạo nhé?”

 

Bình thường công việc của bận rộn, ít thời gian ở bên gia đình.

 

Đối với vợ nhỏ, thực sự cảm thấy áy náy, gả cho quân nhân thì định sẵn hưởng thụ sự bầu bạn ngày ngày như những cặp vợ chồng bình thường, nhưng vợ nhỏ từng oán trách, ngược còn quán xuyến gia đình nhỏ của họ đấy, để thể yên tâm bảo vệ đất nước.

 

Có một vợ như , là sự may mắn của .

 

Gần đây, những chuyện xảy trong tâm trí ngày càng rõ nét, trí nhớ cũng khôi phục gần hết, nghĩ đến sự lạnh nhạt của đối với vợ nhỏ lúc mới kết hôn, nhịn liền bù đắp cho cô nhiều hơn.

 

Ôn Thiển cong mày đàn ông nhà , mỉm .

 

“Có cảm thấy thời gian ở bên em quá ít, bù đắp cho em ?”

 

“Ừm.”

 

Ánh mắt đàn ông chăm chú.

 

Ôn Thiển giúp chỉnh cổ áo, : “Không cần , em từng trách , hơn nữa, chúng đều là vợ chồng già , con cũng , suốt ngày dính lấy ngán c.h.ế.t .”

 

“Được , mau việc của , em cũng đến cửa hàng và bé xem .”

 

“Đợi mấy ngày nữa nghỉ, chúng hẹn Triều Dương và Triệu Hoàn cùng chèo thuyền.”

 

Nói xong.

 

Ôn Thiển xách túi tiêu sái rời , để Đội trưởng Chu câu vợ chồng già chấn động đến mức hồn , mới kết hôn hơn ba năm là vợ chồng già ? Hay là bản trong mắt vợ nhỏ còn sức hấp dẫn nữa?

 

So với Chu Thời Lẫm, Chu Thời Tiêu nỗi lo .

 

Bởi vì thể cảm nhận , trong mắt Lục Lâm Nhi tràn ngập hình bóng .

 

Hai một đường đến trung tâm thương mại, tiên đến quầy trang sức mua nhẫn cưới, thực đây lúc tổ chức hôn lễ ở Hương Giang từng chuẩn nhẫn, chỉ là đó xảy những chuyện , nhẫn kịp lấy .

 

Bây giờ mua một cặp mới.

 

Tất cả đều là mới mẻ, cũng báo sự tái sinh của đôi bên.

 

“Anh Thời Tiêu, thấy cái nào ?”

 

Giọng Lục Lâm Nhi vui vẻ.

 

Chu Thời Tiêu ánh mắt dịu dàng cô chăm chú: “Em thấy cái nào thì mua cái đó, thế nào cũng , chỉ cần là em chọn đều thích.”

 

Chậc chậc.

 

Đẹp trai còn dỗ dành con gái, nhân viên bán hàng đều ghen tị .

 

Người đàn ông như đều tìm ở , một cũng gặp , là đàn ông đều nộp cho quốc gia hết ?

 

“Cô gái, đối tượng của cô đối xử với cô thật .”

 

Lục Lâm Nhi ngọt ngào, khen ngợi Chu Thời Tiêu một chút cũng hàm hồ, giòn giã : “Anh Thời Tiêu là nhất thế giới, thích nhất.”

 

Nhân viên bán hàng: “...”

 

Ha ha, , yêu to .

 

Chỉ là... cô gái hình như ngốc nghếch...

 

Chu Thời Tiêu thì Lục Lâm Nhi gào một tiếng như cho tai nóng bừng, thấy xung quanh trêu chọc sang, ghé sát tai Lục Lâm Nhi nhỏ giọng : “Chú ý hình tượng một chút.”

 

“Hì hì.”

 

Lục Lâm Nhi tinh nghịch rụt vai.

 

Mộng Vân Thường

“Vui quá nên đắc ý quên hình .”

 

cũng sai a, bản vốn dĩ thích Thời Tiêu nhất mà, khi kết hôn cô sẽ sống cùng Thời Tiêu, đến lúc đó thể để chơi cùng .

 

Lục Lâm Nhi đơn thuần ý nghĩa của việc kết hôn.

 

Cô thích Chu Thời Tiêu nên lúc nào cũng thấy , ở bên , Chu Thời Tiêu chuyện gì cũng chiều chuộng cô, cho dù là sơn móng tay cho cũng mặc kệ cô, điều thể vui hơn thằng nhóc thối Trùng Trùng nhiều.

 

Chu Thời Tiêu bất đắc dĩ.

 

Trẻ con nhà thì tự chiều chuộng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-be-bong-trong-dai-vien-nguoi-linh-lanh-lung-pha-gioi/chuong-393-dao-trung-tam-thuong-mai-tinh-co-gap-ke-yeu-tham.html.]

Rất nhanh, Lục Lâm Nhi chọn xong nhẫn, Chu Thời Tiêu đến quầy thu ngân thanh toán, dặn dò cô ngoan ngoãn đợi .

 

“Anh sẽ ngay.”

 

“Vâng .”

 

Lục Lâm Nhi ngoan ngoãn gật đầu, giơ tay lên, chằm chằm chiếc nhẫn trơn màu vàng ngón áp út xem xem cẩn thận, chiếc nhẫn như thế , Thời Tiêu cũng một chiếc y hệt.

 

lúc .

 

Lưu Cúc Anh và bạn bè cũng dạo đến đây, thấy Lục Lâm Nhi chỉ một , ánh mắt lóe lên, cô Lục Lâm Nhi từ khi xảy chuyện trí lực vẫn luôn khôi phục, dáng vẻ lớn, trí tuệ trẻ con, như cũng xứng bên cạnh Chu Thời Tiêu ?

 

Đáng tiếc Chu Thời Tiêu che mắt.

 

nhịn phàn nàn với bạn cùng.

 

“Cậu xem Chu Thời Tiêu lây ngốc , một lòng một thích một kẻ ngốc như , cưới về nhà thể gì? Làm trẻ con dỗ dành? Tớ thấy thật sự bệnh nhẹ.”

 

Nhiều tỏ tình với Chu Thời Tiêu từ chối, Lưu Cúc Anh bây giờ cũng bỏ cuộc .

 

Bản thể ngõ cụt, thanh xuân của phụ nữ ngắn ngủi, cô thể ngốc nghếch treo cổ một cái cây Chu Thời Tiêu, nên xem mắt thì xem mắt, nên kết hôn thì kết hôn, bản cũng ai cần.

 

Chỉ là thỉnh thoảng nhớ , vẫn chút cam lòng mà thôi.

 

Đôi khi cũng nhịn sẽ nghĩ, nếu Lục Lâm Nhi, Chu Thời Tiêu cho một cơ hội đối xử với , nhưng ở giữa cách một Lục Lâm Nhi, bản rốt cuộc thể như nguyện.

 

Nghĩ ngợi, đợi bạn cùng đáp , cô liền cất bước về phía .

 

Chưa kịp đến gần Lục Lâm Nhi thấy Chu Thời Tiêu bước chân vội vã tới, sự căng thẳng đối với Lục Lâm Nhi giữa thần sắc lộ rõ sót chút gì, ánh mắt về phía cũng chút phòng .

 

Lưu Cúc Anh lập tức bực bội.

 

Mình cũng yêu quái, còn thể ăn thịt Lục Lâm Nhi ?

 

chua xót liếc Chu Thời Tiêu một cái, trong giọng là sự dịu dàng tự giác: “Ra ngoài dạo phố ?”

 

“Ừm.”

 

Chu Thời Tiêu khách sáo gật đầu.

 

“Cùng vị hôn thê của mua đồ cưới.”

 

Vị hôn thê?

 

Đồ cưới?

 

Sắc mặt Lưu Cúc Anh cứng đờ trong nháy mắt thể thấy rõ bằng mắt thường, trong lòng giống như lật đổ hũ giấm , chua xót đến mức sắp nhấn chìm cả .

 

Mặc dù sẽ một ngày như , sẽ một ngày, Chu Thời Tiêu sẽ kết hôn, chỉ là ngờ, ngày đến nhanh như .

 

“Khi nào tổ chức hôn lễ?”

 

“Tháng .”

 

Nói xong, Chu Thời Tiêu Lưu Cúc Anh đang ngẩn ngơ nữa, dắt Lục Lâm Nhi rời .

 

Hồi lâu , Lưu Cúc Anh mới từ trong cảm xúc phức tạp hồn , cô chằm chằm bóng lưng của Chu Thời Tiêu và Lục Lâm Nhi, khóe miệng chậm rãi nở một nụ khổ.

 

Bọn họ trông xứng đôi.

 

Mối tình đơn phương xuyên suốt cả thanh xuân của cuối cùng cũng sắp kết thúc .

 

Nhiều năm như nhận gì cả, dù chỉ là một nụ , một câu quan tâm cũng nhận , bản từ Kinh Thị theo đuổi Chu Thời Tiêu đến Quảng Phủ, sự mong đợi và âm thầm bảo vệ những năm qua bộ biến thành một trò .

 

Có lẽ là sự cam lòng nơi đáy mắt Lưu Cúc Anh quá lộ liễu.

 

Bạn cùng của cô sán tới, vài câu.

 

Đồng t.ử Lưu Cúc Anh co rụt , chút do dự : “Như quá đáng quá ?”

 

chỉ thông minh hiện tại của Lục Lâm Nhi cũng chẳng khác gì trẻ con, bảo cô bắt nạt một đứa trẻ, dường như chút phúc hậu, càng hổ thẹn với bộ đồng phục .

 

“Tớ chút nỡ tay.”

 

“Ây da, Cúc Anh cũng quá lương thiện , cô cướp mất đàn ông yêu bao nhiêu năm nay, còn gì mà mềm lòng chứ?”

 

“Chu Thời Tiêu trai năng lực, sự nghiệp cũng tiền đồ, những đàn ông từng xem mắt , ai sánh bằng Chu Thời Tiêu, nếu Lục Lâm Nhi chen ngang, chừng sớm hạ gục Chu Thời Tiêu .”

 

“Chỉ là dọa dẫm trêu cợt một chút, cũng bảo chuyện xa gì thể lộ ngoài ánh sáng, đến mức do dự thiếu quyết đoán như , thế , nỡ tay thì để tớ , ai bảo tớ là chị em của chứ.”

 

 

Loading...