Thập Niên 80: Cô Vợ Bé Bỏng Trong Đại Viện, Người Lính Lạnh Lùng Phá Giới - Chương 80: Cảm Giác Có Vợ Rất Không Tồi
Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:17:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Ôn Thiển tràn ngập sự mong đợi.
Chu Thời Lẫm đột nhiên nỡ để cô thất vọng, do dự một lát mới gật đầu, : “Lờ mờ nhớ một chút, hình như rõ ràng lắm. Em kể cho nhiều hơn về những chuyện xảy giữa chúng , ký ức thể khôi phục nhanh hơn.”
“Được.”
Trong đôi mắt trong veo của Ôn Thiển tràn ngập ý . Cô gói sủi cảo lải nhải kể về những chuyện nhỏ nhặt giữa hai . Kể chuyện cứu cô từ tay Bản Nha, kể chuyện đưa cho cô miếng ngọc bội gia truyền, còn kể lúc cô ngất xỉu, căng thẳng đến mức nào…
Bữa cơm kết thúc trong hồi ức.
Chu Thời Lẫm như thể trải qua những chuyện một nữa. Trong đầu thứ gì đó đang cuộn trào, dường như giây tiếp theo sẽ lao ngoài. Anh nghĩ, lẽ sẽ nhanh khôi phục ký ức thôi.
Sau bữa cơm.
Hai cùng nghỉ trưa.
Ôn Thiển leo lên giường rúc lòng Chu Thời Lẫm, tìm một vị trí thoải mái xuống. Đầu ngón tay lúc lúc gõ nhẹ lên n.g.ự.c . Nhận thấy cơ bắp n.g.ự.c đàn ông từng tấc từng tấc căng lên, cô lập tức nảy sinh ý định trêu chọc.
“Anh, nụ hôn sáng nay và trưa nay vẫn thực hiện đấy.”
Chu Thời Lẫm cứng đờ.
Để chống sự trêu chọc của Ôn Thiển, trong lòng nhẩm nhẩm Tám kỷ luật Ba chú ý mấy mới miễn cưỡng định tâm trí. Cô thì , mà còn đổ thêm dầu lửa.
“Cứ, cứ nợ .”
Giọng đàn ông chút chột , Ôn Thiển nhịn phá lên.
Chu Thời Lẫm: “…”
Anh cúi đầu đang tươi như hoa trong lòng, trong lòng mạc danh đặc biệt thỏa mãn.
Hình như… cảm giác vợ cũng tồi.
“Ôn Thiển——”
“Gọi em là Thiển Thiển.”
“Được, Thiển Thiển, chúng từng chụp ảnh cưới ?”
Ôn Thiển lắc đầu.
“Chưa từng. Lúc mới kết hôn, ghét em còn kịp, thể đưa em chụp ảnh cưới . mà chúng thể dành thời gian chụp bù một bộ ảnh cưới.”
Chu Thời Lẫm định gật đầu, chợt nhớ tới hình tượng hiện tại của .
Vì thương ở đầu, lúc phẫu thuật tóc cạo sạch. Đỉnh cái đầu trọc lốc chụp ảnh cưới, thật sự là chướng mắt. Anh lặng lẽ thốt một chữ: “Xấu.”
“Sao ?”
Mộng Vân Thường
“Tóc .”
Ôn Thiển bò dậy từ trong lòng Chu Thời Lẫm, ôm lấy mặt ngắm nghía trái , giọng điệu trêu chọc: “Xấu chỗ nào chứ, Đội trưởng Chu nhà em là trai nhất. Soái ca thể cân cả đầu trọc mới là soái ca thực sự. Soái ca, qua đây hôn một cái nào.”
Cô tinh nghịch.
Chu Thời Lẫm bất đắc dĩ: “Đừng quậy.”
“Có hôn , hôn là bắt quỳ ván giặt đồ đấy nhé.”
Cuối cùng, sự buông tha của Ôn Thiển, Đội trưởng Chu chỉ nước ngoan ngoãn chịu trận.
Cả một ngày.
Ôn Thiển và Chu Thời Lẫm ở nhà, tận hưởng thời gian hai hiếm hoi.
Buổi tối lúc ngủ, yêu cầu mãnh liệt của Chu Thời Lẫm, hai trải hai cái chăn ngủ riêng.
ngủ đến nửa đêm.
Trong chăn của đột nhiên thêm một cơ thể mềm mại ấm áp. Ôn Thiển dùng cả tay lẫn chân như bạch tuộc, quấn c.h.ặ.t lấy . Hai luồng mềm mại n.g.ự.c còn vô thức cọ cọ nhẹ lên cánh tay , cọ đến mức khiến d.ụ.c hỏa đốt .
Đêm nay.
Chu Thời Lẫm ngủ yên giấc, trong mơ là cảnh xuân kiều diễm.
Hôm .
Khi Ôn Thiển tỉnh , Chu Thời Lẫm còn giường. Chăn gấp vuông vức như miếng đậu phụ, đoán chừng là ngoài dạo . Cô vươn vai một cái thật lớn, mặc quần áo rời giường.
Vừa thu dọn xong, Chu Thời Lẫm về.
Còn mang theo bữa sáng từ nhà ăn, bánh bao nhỏ nhân thịt lợn hành lá và tào phớ. Bát tào phớ trắng nõn nổi lềnh bềnh rau mùi xanh mướt, tỏa mùi thơm đặc trưng.
Ôn Thiển nếm thử một miếng, hai mắt sáng rực.
“Sao em thích ăn rau mùi?”
Chu Thời Lẫm gắp cho cô một cái bánh bao, khẽ: “Có lẽ là ký ức bản năng của cơ thể.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-be-bong-trong-dai-vien-nguoi-linh-lanh-lung-pha-gioi/chuong-80-cam-giac-co-vo-rat-khong-toi.html.]
Ôn Thiển cảm thấy lý.
Thực Chu Thời Lẫm ăn rau mùi. Bởi vì cô thích ăn, nên mỗi ăn tào phớ đều sẽ chiều theo cô. Người đàn ông , cho dù mất trí nhớ cũng sẽ phát từ bản năng mà chăm sóc cô.
Ăn sáng xong.
Hai cùng việc nhà đơn giản.
Chu Thời Lẫm còn tĩnh dưỡng một thời gian, nhưng Ôn Thiển thì . Khoảng thời gian , là cô thương xin nghỉ, mấy ngày đến Chu Thời Lẫm thương cô xin nghỉ chăm sóc, ngày nào cũng chỉ xin nghỉ.
Bỏ bê lâu như , cũng nên xốc tinh thần .
Lúc khỏi cửa, Chu Thời Lẫm gọi Ôn Thiển : “Cần đưa em ?”
“Không cần .”
Ôn Thiển đuôi mắt ngậm : “Em đây, ở nhà ngoan ngoãn đợi em về nhé.”
Đạp xe qua rừng cây nhỏ cũng sợ.
Trong túi giấu nước ớt bí truyền và chiếc kéo lớn.
Nếu thật sự kẻ nhảy thì cho nếm thử uy lực của nước ớt rửa mắt. May mà thuận lợi đến đoàn văn công, Nam Lị đang rầu rĩ, thấy Ôn Thiển đến lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Chồng em xuất viện ?”
“Chị còn tưởng mấy ngày nữa em mới cơ.”
Ngày mai đến đơn vị cơ quan biểu diễn, mấy ngày nay vẫn luôn tập luyện. Ôn Thiển ở đây, trạng thái của Thẩm Tuyết Ngưng cũng lúc lúc , chị đang rầu rĩ vì trướng tướng tài để dùng.
“Đến thì mau tập luyện .”
Ôn Thiển gật đầu nhận lời, tinh nghịch : “Đoàn trưởng, em đảm bảo thành xuất sắc nhiệm vụ biểu diễn ngày mai.”
“Được, trông cậy em đấy.”
Trên đường đến phòng tập, Nam Lị cẩn thận dặn dò Ôn Thiển một phen, yêu cầu cô nhất định thể hiện thật . Buổi biểu diễn ngày mai quan trọng, những đến xem đều là lãnh đạo quan trọng.
Ôn Thiển động tác tay ‘OK’.
Nam Lị lúc mới yên tâm, vỗ vỗ vai cô: “Làm cho , đoàn chúng trông cậy em đấy.”
Giọng nhỏ.
Rất nhiều đều thấy.
Những khác thì suy nghĩ gì, dù thực lực của Ôn Thiển cũng bày đó. Thẩm Tuyết Ngưng trực tiếp sầm mặt, trong lòng càng như đ.á.n.h đổ bình ngũ vị hương, chua đến mức sắp lật trời .
Ông trời mà bất công!
Cô nỗ lực như , mỗi ngày đầu tiên đến cuối cùng về, tranh thủ từng phút từng giây để luyện tập. Mấy bài hát đó hát vô , nhưng… càng hát càng gì.
Thỉnh thoảng còn lạc nhịp.
Nam Lị ám chỉ xa gần mấy , nếu buổi biểu diễn hỏng, cô chỉ thể lui về hậu trường. cô cam tâm, cuộc đời cô là một mớ hỗn độn, gia đình sự nghiệp chỗ nào thuận tâm.
Tất cả đều do Ôn Thiển hại.
Thẩm Tuyết Ngưng một cảm giác bất lực kiểu " sinh Du còn sinh Lượng".
Đè nén sự ghen tị đáy lòng, cô nhẹ nhàng bước tới.
“Ôn Thiển, Chu Thời Lẫm thương nặng, mất trí nhớ ?”
“Anh vẫn chứ, thiếu tay cụt chân chứ? Cô cũng đừng quá lo lắng, còn sống là . Làm lính là đấy, chừng ngày nào đó vì nước quyên sinh…”
Lời còn xong.
Ôn Thiển đột nhiên giơ tay tát một cái qua, tiếng ‘chát’ vang lên, đặc biệt vang dội.
Thẩm Tuyết Ngưng ôm mặt, ánh mắt đầy khiếp sợ.
“Cô dám đ.á.n.h ?”
“ gì mà dám.”
Ôn Thiển vẩy vẩy lòng bàn tay đang tê rần, nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Da mặt dày thật, chấn động tay tê hết cả .”
Thẩm Tuyết Ngưng: “…”
Vô duyên vô cớ ăn một cái tát, cô tức giận đ.á.n.h trả nhưng mấy đồng thời kéo thể nhúc nhích.
“Buông !”
Cô tức giận đến mức khuôn mặt vặn vẹo, dùng sức giãy giụa.
“Lũ cỏ đầu tường gió chiều nào che chiều các , còn lăn lộn ở đoàn văn công nữa . Buông , từng một ăn gan hùm mật gấu dám kéo bè kéo cánh!”