Thập Niên 80 Cô Vợ Dễ Mang Thai Sinh Song Thai Cho Đại Lão Tuyệt Tự - Chương 133: Dần Đi Vào Quỹ Đạo

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:51:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên lầu, Hứa Phương Phi xào xong món cuối cùng, gọi Hứa Trường Hạ và Hứa Kính: “Lên ăn cơm , để lâu rau nguội hết!”

 

Bụng Hứa Trường Hạ quả thực đói meo.

 

Lên lầu xem, Hứa Phương Phi hôm nay cả một bàn thức ăn ngon.

 

“Hôm nay là ngày gì ạ? Nấu nhiều món ngon thế!” Hứa Trường Hạ chút kinh ngạc.

 

Đặc biệt hôm nay nấu là món cô thích ăn, hơn nữa đều là những món bình thường nỡ ăn, món khuỷu heo ngũ vị hầm nhừ, cá sóc quý, canh ngân ngư rau mùi, và món ăn kèm cơm ngon nhất là cà tím trứng bắc thảo giã ớt xanh.

 

Tài nấu nướng của Hứa Phương Phi tuy hàng đầu, nhưng những món ăn gia đình bà nấu hương vị, mùi thơm của bếp lửa, Hứa Trường Hạ chỉ ngửi thôi chảy nước miếng.

 

“Mau xuống ăn !” Hứa Phương Phi , tự kéo ghế cho Hứa Trường Hạ, đưa cô đến ở vị trí chính.

 

“Không ngày gì trọng đại cả, chỉ là con và Giang Diệu đăng ký kết hôn, ba của con vui, nên nghĩ một bữa ngon! Cái khuỷu heo còn để một cái nguyên trong nồi, vốn định ngày mai để ba con mang đến trường cho con!”

 

Từ nhỏ Hứa Trường Hạ thích dùng nước kho khuỷu heo để chan cơm trắng, cô thích nhất món , dù ăn thịt, một bữa cũng thể ăn hai bát cơm.

 

Hứa Phương Phi và Hứa Kính bình thường đều là ít , nhưng tình yêu thương dành cho Hứa Trường Hạ bao giờ thiếu.

 

Hứa Trường Hạ bàn thức ăn , cảm động đến sắp , chỉ là nước miếng sắp chảy .

 

Hứa Phương Phi lập tức dùng đũa gắp cho cô một miếng cá sóc quý còn nóng hổi, đút miệng cô.

 

Hứa Trường Hạ nóng đến mức .

 

Hứa Phương Phi nhịn , múc cho cô một bát canh ngân ngư, đưa đến mặt cô : “Còn một tin với con nữa!”

 

Hứa Trường Hạ cũng chuyện lớn bàn với họ.

 

Hứa Phương Phi chuyện , cô liền : “Mẹ !”

 

“Trước đây con bảo ba của con để ý mấy nhà máy xung quanh ?” Hứa Phương Phi .

 

“Vâng.” Hứa Trường Hạ gật đầu, hỏi : “Có manh mối gì ạ?”

 

! Có một nhà máy mới xây lâu, nhân viên tuy nhiều, nhưng cũng mấy chục , đầu bếp nấu ăn là bố của xưởng trưởng, hai ông bà thật thà, mua rau cũng mua ở cho , hai hôm ba con đến hỏi họ cần măng đông và trứng gà , họ thấy đồ nhà giá cả chăng, ăn lâu dài!” Hứa Phương Phi tiếp.

 

“Thật ạ?” Hứa Trường Hạ ngẩn .

 

Nhà máy mấy chục cũng nhỏ, nếu thật sự ăn với họ, trung bình một tháng ít nhất cũng dùng đến cả nghìn quả trứng.

 

Trong bốn loại thịt cá gà trứng, nhu cầu về trứng gà chắc chắn là lớn nhất.

 

Còn rau mùa đông, ở Hàng Thành của họ, nhu cầu về măng đông cũng lớn, một tháng ít nhất cũng dùng đến cả trăm cân!

 

Tính như , trứng gà dù bán cho họ bảy hào hai một cân, măng đông rẻ hơn một chút, tính hai hào rưỡi một cân, chỉ riêng một nhà máy một tháng mang cho họ lợi nhuận gần một trăm tệ!

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Hứa Kính cũng : “Chuyện còn giả ? Mấy ngày nay lúc rảnh rỗi cứ theo lời cháu , đến chỗ bảo vệ nhà máy đưa cho họ một bao t.h.u.ố.c, chuyện phiếm hỏi thăm tình hình trong nhà máy, hỏi nhà !”

 

“Cháu xem, cháu bảo mua ba cây Đại Tiền Môn, dùng hơn nửa cây để hỏi chuyện, còn một cây trực tiếp tặng cho bố của xưởng trưởng nhà đó! Chỉ còn hơn một cây thôi!”

 

Hứa Trường Hạ rõ, việc, bất kể là gì, cũng thực tế bằng việc tặng một món quà, đặc biệt là đưa t.h.u.ố.c cho bảo vệ nhà máy, thể bớt nhiều đường vòng.

 

Cô vốn cũng hy vọng nhiều, chỉ để Hứa Kính dò đường, ai ngờ hỏi manh mối ngay, còn là một mối ăn lớn lâu dài!

 

Hứa Trường Hạ lập tức phấn chấn, cô lấy một xấp tiền từ trong cặp sách, đặt lên bàn.

 

“Đây… là từ ?” Hứa Phương Phi và Hứa Kính xấp tiền dày cộp mặt, ngẩn .

 

Xấp tiền ít nhất cũng mấy nghìn tệ!

 

“Đây là tiền sính lễ chính thức mà Giang Diệu đưa cho nhà , một vạn lẻ một tệ, ngụ ý là vạn chọn một.” Hứa Trường Hạ tủm tỉm đáp: “ cháu lấy của , cháu với , đây là tiền đầu tư cho chúng ăn, coi như là góp vốn cửa hàng giao rau của chúng !”

 

Hứa Phương Phi ngẩn , khó hiểu hỏi : “Góp vốn là ?”

 

Hứa Trường Hạ Hứa Phương Phi hỏi , cũng ngẩn .

 

Thời đại đa đều hiểu cổ đông là gì, dù bây giờ đa nhà máy đều là nhà máy quốc doanh.

 

Hứa Trường Hạ suy nghĩ một lát, đáp: “Ăn cơm , chúng ăn !”

 

Đợi đến khi Hứa Kính và Hứa Phương Phi đều xuống, Hứa Trường Hạ mới giải thích:

 

“Cháu ví dụ cho hiểu, giả sử chúng bỏ năm nghìn tiền vốn, Giang Diệu cho chúng mượn năm nghìn tiền vốn để ăn, tổng vốn ban đầu của chúng là một vạn tệ, năm nghìn tệ , sẽ đòi , nhưng khi chúng bắt đầu lợi nhuận, thì mỗi năm chia cho năm mươi phần trăm lợi nhuận.”

 

“Nếu đầu tư cho chúng nữa cũng , chúng sẽ trả năm nghìn tệ tiền vốn cho , cần chia lợi nhuận cho nữa.”

 

“Cháu , hiểu ?”

 

Hứa Phương Phi và Hứa Kính , : “Hiểu thì hiểu , nhưng bây giờ chúng cũng cần đến một vạn tệ nhiều như , một vạn tệ thể mở một nhà máy nhỏ ?”

 

Hứa Trường Hạ suy nghĩ một lát, đáp: “Cháu thương lượng với , bây giờ chúng quả thực cần nhiều tiền như , thể một bước ăn thành béo , tiên chỉ dùng một nghìn tệ tiền vốn của , một nghìn tệ , chủ yếu là để mở rộng trang trại gà của ba.”

 

“Bây giờ chúng tiên bắt đầu từ trứng gà! Cậu ba, với cháu, nếu cứ theo đà , trứng gà chẳng bao lâu nữa sẽ đủ bán ? Vậy thì chúng thuê thêm một hai , mua thêm một nghìn con gà con, nâng cấp thiết trang trại gà của chúng !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-de-mang-thai-sinh-song-thai-cho-dai-lao-tuyet-tu/chuong-133-dan-di-vao-quy-dao.html.]

Hứa Trường Hạ giải thích như , Hứa Phương Phi và Hứa Kính bừng tỉnh ngộ.

 

“Còn nữa, những mối ăn nhỏ hơn trong trấn, chúng tạm thời ngừng hợp tác, hoặc là giới thiệu chuyển nhượng cho các trang trại gà khác! Chúng chuyên tâm ăn trong thành phố, để từ từ chuyển đổi thành kho chuyên giao rau tận nhà.” Hứa Trường Hạ tiếp tục.

 

Việc kinh doanh ở trấn quả thực khó khăn, vì lợi nhuận quá nhỏ, mấy năm nay Hứa Kính ăn chật vật, chỉ đủ hòa vốn, vì luôn nghĩ đến việc đóng cửa trang trại gà để việc khác.

 

Sau khi Hứa Trường Hạ đính hôn và giúp đỡ mấy ngày nay, Hứa Kính mới hóa kinh doanh thể lớn như , mới là vô dụng.

 

Có thể vực dậy trang trại gà của , đương nhiên là nhất !

 

“Cậu ý kiến.” Hứa Kính suy nghĩ một lát, gật đầu đáp.

 

“Chị hai ?” Cậu đầu hỏi Hứa Phương Phi.

 

Đầu óc Hứa Phương Phi linh hoạt hơn một chút, tuy bà chỉ nghiệp cấp hai, nhưng cũng là vì cảnh gia đình lúc đó thể tiếp tục học, nếu bà ít nhất cũng là một nghiệp cấp ba.

 

Hứa Phương Phi suy nghĩ kỹ một lúc, bà cũng tán thành ý kiến của Hứa Trường Hạ: “Mẹ cũng thấy .”

 

“Hơn nữa khi nhà máy ăn với chúng , trứng gà của chúng quả thực sẽ đủ bán, hôm qua còn đang bàn với ba con chuyện , Tiểu Trương một ở trang trại gà, để một lo nhiều việc như , quả thực cũng xuể, chúng đang lo .”

 

Hứa Trường Hạ sắp xếp như , quả thực giải quyết vấn đề cấp bách của họ.

 

“Nhà máy cũng chắc sẽ ăn với chúng mãi, cứ một bước xem một bước, gà con cũng thể mua quá nhiều, tạm thời thuê thêm một là đủ .” Hứa Kính suy nghĩ một lúc, với Hứa Trường Hạ.

 

“Vâng, đều đúng, nên chúng cứ tùy cơ ứng biến, ba kinh nghiệm, trang trại gà bên đó thế nào, đều theo !” Hứa Trường Hạ .

 

tối nay cô mới đặc biệt về một chuyến, để bàn bạc chuyện với lớn.

 

“Còn tăng lương cho Tiểu Trương nữa, thời gian thật sự vất vả cho quá!” Hứa Trường Hạ .

 

Muốn kinh doanh , giữ nhân viên năng lực, đó mới là con đường sinh tài.

 

“Vậy thì tăng cho năm tệ một tháng , tháng tăng luôn.” Hứa Kính lập tức .

 

Hứa Trường Hạ Hứa Kính và Hứa Phương Phi ngốc, cùng một cha sinh , Hứa Thành là sinh viên giỏi, hai họ cũng kém là bao.

 

Chỉ là Hứa Kính và Hứa Phương Phi quá thật thà, đây cũng từng tiếp xúc với thế giới rộng lớn hơn, nên họ cơ hội để trưởng thành.

 

Đời , Hứa Trường Hạ nhất định dẫn họ xem! Để họ , họ kém Hứa Thành, càng kém Cố Thư Đình và Lâm Tư Ngôn!

 

Xuất phát điểm khác , đó là vấn đề của xuất , con thể đến , là xem chí khí và bản lĩnh của !

 

Hơn nữa đầu những năm 80 cũng là vàng, đây là thời cơ nhất để họ đổi đời!

 

Ba ăn chuyện, đến khi ăn xong, chuyện của trang trại gà cơ bản cũng quyết định xong.

 

“Lục Phong ạ?” Hứa Trường Hạ dậy dọn dẹp đồ đạc, lúc mới nhớ thấy Lục Phong .

 

“Trước đây Giang Diệu sắp qua khỏi ? Cậu hôm qua gọi về quân đội , là sắp xếp cần vụ cho khác.” Hứa Phương Phi nhẹ giọng đáp.

 

Lục Phong là một trai , Hứa Phương Phi và Hứa Kính cũng nỡ, chỉ là mệnh lệnh cấp ban, còn cách nào khác, khi Lục Phong còn đỏ hoe mắt, vẻ buồn.

 

Hứa Trường Hạ suy nghĩ một lát, gật đầu đáp: “Con .”

 

Giang Diệu chỉ thông báo ngoài là vẫn đang cấp cứu, họ sắp xếp như , quả thực chút vô tình.

 

lúc , lầu đột nhiên vang lên tiếng còi xe.

 

Hứa Trường Hạ đến bên cửa sổ xuống, thấy một chiếc xe quen thuộc, đỗ bên cạnh xe của Trần Nghiên Xuyên.

 

“Hạ Hạ?” Gần như ngay lúc xe dừng , Giang Lôi Đình lập tức mở cửa xe xuống, lo lắng gọi lên lầu.

 

“Ông nội! Con đây!” Hứa Trường Hạ thấy Giang Lôi Đình, trong lòng lập tức cảm thấy vững vàng.

 

Năm ngày gặp, Hứa Trường Hạ thậm chí còn xúc động đến .

 

Trần Nghiên Xuyên tuy là ruột của Giang Diệu, nhưng nhiều giao tiếp với Hứa Trường Hạ, hôn sự của cô và Giang Diệu dù cũng là do Giang Lôi Đình một tay tác thành, trong lòng Hứa Trường Hạ, vẫn thiết với Giang Lôi Đình hơn.

 

Hứa Phương Phi và Hứa Kính lập tức mời Giang Lôi Đình lên lầu uống .

 

“Ông cụ, ông đừng lo, Giang Diệu nó nhất định cát nhân thiên tướng!” Hứa Phương Phi nhớ lời Hứa Trường Hạ dặn, với bất kỳ ai là gặp Giang Diệu, chỉ thể cố gắng an ủi Giang Lôi Đình.

 

cũng nghĩ !” Giang Lôi Đình thở dài đáp.

 

“Hơn nữa, cấp thứ hai cử đoàn chuyên gia giỏi nhất đến hội chẩn cho A Diệu, lúc chiều tối mới đến xem, họ cơ hội tỉnh lớn! Còn cho xem phiếu kiểm tra của A Diệu, bảo yên tâm!”

 

“Vậy thì !” Hứa Phương Phi , thở phào nhẹ nhõm.

 

Bà sợ ông cụ quá lo lắng, tổn hại đến sức khỏe của , thì mất nhiều hơn !

 

Hứa Trường Hạ lo lắng Giang Lôi Đình vất vả, cơ thể chịu nổi, chuyện một lúc, liền đỡ Giang Lôi Đình cùng rời khỏi nhà họ Hứa.

 

Khi họ xuống lầu, chiếc xe của Trần Nghiên Xuyên lặng lẽ rời .

 

“Mấy ngày nay may mà Nghiên Xuyên, chuyện trong nhà, hôm

 

 

Loading...