Thập Niên 80 Cô Vợ Dễ Mang Thai Sinh Song Thai Cho Đại Lão Tuyệt Tự - Chương 387: Sẽ Bị Anh Ấy Nhìn Thấy Mất!

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:07:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh…” Cố Giai Nhân ấp úng một chút.

 

Mặc dù tối qua lúc Cố Cảnh Hằng đ.á.n.h 2 cú đ.ấ.m nặng nề đó, Cố Giai Nhân quả thực chút xót xa, nhưng đó cũng là điều đáng nhận.

 

Du Chính Trác thấy cô thẹn quá hóa giận đến mức mặt đỏ bừng, bước đến mặt cô, trầm giọng : “Vết thương chân để xem.”

 

, liên quan đến .” Cố Giai Nhân nhíu c.h.ặ.t mày .

 

Hơn nữa chân của con gái, thể tùy tiện lộ cho đàn ông xem ?

 

Chỉ là lời cô còn dứt, Du Chính Trác bế thốc cô lên, xuống chiếc ghế sô pha bên cạnh.

 

“Anh buông !” Cố Giai Nhân sửng sốt một chút, theo bản năng giãy giụa.

 

Bàn tay ôm lấy eo cô của Du Chính Trác, càng siết c.h.ặ.t hơn.

 

Cố Giai Nhân thậm chí thể cách lớp áo bệnh nhân, cảm nhận nhiệt độ nóng rực trong lòng bàn tay .

 

Toàn cô theo bản năng căng cứng , dám cử động nữa.

 

Du Chính Trác thấy cô giãy giụa nữa, ôm cô lên một bên đùi , nhẹ nhàng nắm lấy chân thương của cô, gác lên chân của , vén ống quần cô lên xem một cái.

 

Mắt cá chân của cô đang bó bột, nên thấy rốt cuộc thương nặng đến mức nào, tuy nhiên bắp chân lộ bên ngoài lớp thạch cao và băng gạc là một mảng bầm tím, Du Chính Trác chỉ một cái, tim liền thắt .

 

“Trên còn chỗ nào khác thương ?” Anh xắn ống quần cô lên , trầm giọng hỏi.

 

“Không !” Cố Giai Nhân dùng sức kéo c.h.ặ.t quần , đỏ bừng mặt đáp.

 

bôi t.h.u.ố.c cho em.” Du Chính Trác thấy bàn tay kéo c.h.ặ.t quần của cô nổi cả gân xanh, khẽ với cô.

 

Anh mang theo t.h.u.ố.c mỡ qua đây, loại t.h.u.ố.c mỡ tác dụng hoạt huyết hóa ứ .

 

Cố Giai Nhân đùi , dám cử động lung tung, sợ chạm chỗ nên chạm, chần chừ vài giây, vẫn nhíu c.h.ặ.t mày buông tay .

 

Du Chính Trác xắn ống quần cô lên đầu gối, phần đầu gối của cô, cũng tạm .

 

Anh lấy t.h.u.ố.c mỡ từ trong túi , cẩn thận dùng bông y tế bên cạnh lấy một ít , thoa đều lên bắp chân của Cố Giai Nhân.

 

Một bên bắp chân trắng trẻo thon thả của cô, phía là màu sắc bình thường, màu sắc ở bắp chân tím tái đến đáng sợ.

 

Lúc Du Chính Trác thoa đều t.h.u.ố.c mỡ, Cố Giai Nhân đau đến mức nhịn hít sâu một ngụm khí lạnh.

 

Trước đây Cố Thiên Minh phạt quỳ cô, vết thương đầu gối cô vẫn khỏi hẳn mấy ngày, bây giờ thương .

 

“Bôi vài ngày sẽ đỡ hơn.” Động tác tay Du Chính Trác càng thêm nhẹ nhàng vài phần, xót xa .

 

Lời dứt hồi lâu, Cố Giai Nhân cũng tiếng động, đầu cô một cái.

 

Chỉ thấy Cố Giai Nhân bĩu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn giàn giụa nước mắt.

 

Cô đau đến mức thực sự chịu nổi, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nước mắt kìm lặng lẽ rơi xuống.

 

Du Chính Trác thấy dáng vẻ của cô, càng thêm xót xa.

 

Anh nhịn lặng lẽ thở dài, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên hàng lông mi dài cong v.út đẫm nước mắt của cô, khẽ : “Đau thì kêu .”

 

Cố Giai Nhân lập tức đầu sang một bên.

 

Du Chính Trác rốt cuộc thế nào, rõ ràng đây quan tâm đến cô cũng là , tối qua giống như phát điên .

 

Tuy nhiên cô hạ quyết tâm cùng Tiêu Lãng Dật tìm hiểu một thời gian xem , nên bất luận Du Chính Trác gì, cô cũng sẽ đổi suy nghĩ ban đầu của .

 

Nếu lúc là chính bước bước đó, thì lý do gì để hối hận nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-de-mang-thai-sinh-song-thai-cho-dai-lao-tuyet-tu/chuong-387-se-bi-anh-ay-nhin-thay-mat.html.]

“Anh .” Cô chỗ khác, nhẹ nhàng sụt sịt mũi, : “Nhân lúc hai vẫn đến đón , đừng để hiểu lầm nữa.”

 

“Là vì Tiêu Lãng Dật, đúng ?” Lời cô còn dứt, Du Chính Trác trầm giọng hỏi ngược .

 

“Hôm qua đủ rõ ràng .” Cố Giai Nhân cứng lòng đáp.

 

Cô từ chối Du Chính Trác, là vì Tiêu Lãng Dật, cũng là vì .

 

là một món đồ chơi, thể để Du Chính Trác gọi thì đến đuổi thì , cô là một con bằng xương bằng thịt.

 

Tuy nhiên lời cô dứt, ngón tay Du Chính Trác nhẹ nhàng bóp lấy cằm cô, ép cô đầu .

 

“Giai Nhân, em mắt cho , em còn để tâm đến nữa, em để tâm là Tiêu Lãng Dật.” Du Chính Trác chằm chằm cô, khẽ .

 

Nơi đáy mắt Cố Giai Nhân bất giác lóe lên một tia hoảng loạn, đó cố gắng trấn tĩnh, ép bản thẳng mắt , gằn từng chữ: “, còn để tâm đến nữa , ngay lúc ở nhà , trả đồ của cho , lẽ nào còn …”

 

Tuy nhiên đợi cô xong, Du Chính Trác cúi đầu, một nữa dùng nụ hôn chặn miệng cô.

 

“Ưm…” Cố Giai Nhân sửng sốt một chút, lập tức trở tay tát một cái về phía Du Chính Trác.

 

Tuy nhiên Du Chính Trác những buông cô , ngược còn nương theo đôi môi hé mở của cô, hôn trong, tìm thấy chiếc lưỡi nhỏ của cô, chống đỡ dây dưa.

 

Cố Giai Nhân thoát , nhưng căn bản địch sức lực của , ngay cả sức lực đẩy đ.á.n.h cũng giống như đang liếc mắt đưa tình.

 

Anh tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô, để tay cô nương theo vạt áo sơ mi của luồn trong.

 

Lòng bàn tay Cố Giai Nhân chạm nhiệt độ nóng rực bỏng của , theo bản năng thu về, tuy nhiên Du Chính Trác càng dùng sức ấn c.h.ặ.t lòng bàn tay cô.

 

Anh cho cô , rốt cuộc nhớ cô đến nhường nào.

 

Những năm nay, duy chỉ đối với một cô, mới nhẫn nhịn vất vả như .

 

Hôm qua Cố Cảnh Hằng mắng sai, chính là súc sinh, mới thể hết đến khác ép bản từ bỏ cô, nhịn đến gần cô.

 

Mỗi một , ngoại lệ.

 

Bây giờ cô lớn , suy nghĩ của riêng , cô trốn tránh, hối hận .

 

Hối hận lúc nên vì dã tâm của trêu chọc nhà họ Phó, là sai nước cờ , là sai, nên bất luận Cố Giai Nhân giận lật lọng đến , , tuyệt đối thể buông tha cô!

 

“… Xin hỏi Cố Giai Nhân ở phòng bệnh nào ?” Ngoài cửa, bỗng truyền đến một giọng nam ôn nhu.

 

Cố Giai Nhân rõ mồn một, đó là giọng của Tiêu Lãng Dật!

 

Cô mạnh mẽ rút tay về từ trong tay Du Chính Trác, tuyệt đối thể để Tiêu Lãng Dật thấy cô và Du Chính Trác như thế !

 

dậy từ Du Chính Trác, Du Chính Trác một nữa ấn c.h.ặ.t lấy eo cô.

 

Cố Giai Nhân kinh hoàng luống cuống đầu Du Chính Trác, hạ thấp giọng sốt ruột : “Anh buông ! Tiêu Lãng Dật đang ở bên ngoài!”

 

.” Du Chính Trác nhếch khóe miệng với cô, .

 

Chính vì Tiêu Lãng Dật ở bên ngoài, nên càng thể buông cô .

 

“Ngay ở phòng bệnh 208 đó.” Cố Giai Nhân thấy y tá đáp lời Tiêu Lãng Dật.

 

“Du Chính Trác!” Cố Giai Nhân càng thêm sốt ruột, cúi đầu, hung hăng c.ắ.n tay Du Chính Trác.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

Du Chính Trác ăn đau, buông eo cô .

 

Cố Giai Nhân lập tức đẩy dậy.

 

quanh bốn phía, chỉ nhà vệ sinh nhỏ giọng sốt ruột : “Anh mau trong trốn !”

 

Tuy nhiên, Du Chính Trác chỉ tại chỗ cô, nơi đáy mắt, chút tối tăm khó hiểu.

Loading...