CHƯƠNG 12: TIỆM RƯỢU GIỮA TRƯA – NỤ HÔN CHIẾM HỮU
Nắng trưa hầm hập đổ xuống bìa rừng làng Đại Hà, cái nóng của mùa hè năm 1985 như thiêu đốt cả lớp lá tranh khô mái nhà. Bên trong tiệm rượu t.h.u.ố.c nhỏ, mùi men rượu cay nồng quyện với mùi thảo mộc nồng đậm, tạo nên một bầu khí bí bách và ngột ngạt đến lạ kỳ.
Lục Hy đang kiểm kê những bình gốm rượu t.h.u.ố.c mới ủ xong. Cô mặc một chiếc áo sơ mi vải thô trắng sờn, tay áo xắn cao, để lộ đôi cổ tay thanh mảnh nhưng đầy lực đạo. Hoắc Cẩn thì đang một chiếc ghế gỗ thấp, tay cầm chiếc quạt nan quạt lấy quạt để cho vợ, miệng vẫn lẩm bẩm bài đồng d.a.o con nít.
sự kiên nhẫn của Lục Hy cạn kiệt kể từ đêm "ác mộng" . Cô chắc chắn lầm luồng sát khí .
"Hoắc Cẩn, đây."
Hy lên tiếng, giọng cao nhưng chứa đầy sự áp chế. Cô xuống chiếc bàn gỗ duy nhất trong tiệm, rót một chén rượu nhỏ, đặt ngay mặt .
Cẩn lạch bạch chạy tới, nhe răng : "Vợ gọi Cẩn ? Rượu ... thơm quá, Cẩn uống ?"
"Uống ." Hy xoáy đôi mắt . "Rượu bỏ thêm sâm rừng và linh chi, thường uống sẽ thấy sảng khoái, nhưng võ công hoặc đang kìm nén chân khí... sẽ thấy tim đập nhanh, m.á.u chảy ngược. Anh dám uống ?"
Hoắc Cẩn khựng một nhịp nhỏ, đôi mắt dại khờ chén rượu trong veo. Anh cô đang hạ độc chiêu. Rượu thực chất là một loại t.h.u.ố.c thử phản ứng của hệ thần kinh vận động. Nếu uống mà vẫn giữ vẻ ngây ngô, đó là kỳ tích. Nếu lộ sơ hở, mặt nạ sẽ rơi xuống.
"Vợ cho thì Cẩn uống! Hì hì... rượu ngọt lắm!"
Cẩn bưng chén rượu lên, tu một cạn sạch. Anh thè lưỡi vẻ cay nồng, hớn hở. chỉ vài giây , một luồng khí nóng hừng hực bốc lên từ đan điền, khiến gân xanh trán khẽ giật mạnh.
Lục Hy bất thình lình vươn tay, chộp lấy cổ tay , bắt mạch. Mạch đập nhanh và mạnh như trống trận, nhịp mạch của một kẻ ngốc hệ thần kinh tổn thương.
"Hoắc Cẩn, đừng diễn nữa." Hy bật dậy, đẩy mạnh vách đất phía . Cô dùng chính hình gầy nhỏ của ép sát l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của , một tay bóp c.h.ặ.t cằm , tay rút cây kim bạc kề sát yết hầu đối phương.
"Sát khí đêm qua, vết chai tay cầm s.ú.n.g, nhịp mạch đặc công... Anh là ai? Kẻ nào sai đến đây giám sát ?" Ánh mắt Hy sắc như d.a.o mổ, mỗi lời thốt đều mang theo sự c.h.ế.t ch.óc của một sát thủ hàng đầu. "Nói thật, hoặc là đ.â.m xuyên qua yết hầu , kết thúc màn kịch của ngay lập tức."
Bị dồn đường cùng, Hoắc Cẩn xuống cô gái nhỏ nhắn đang tỏa uy áp kinh mặt. Anh thấy sự kiên quyết và cả sự tàn nhẫn trong mắt cô. Anh , nếu còn tiếp tục "hì hì", cây kim đó sẽ ngần ngại mà đ.â.m xuống.
thể lộ phận. Nhiệm vụ thành, kẻ phản bội lộ diện.
Ánh mắt của Cẩn bỗng chốc đổi. Sự ngây ngô tan biến, đó là một sự thâm trầm, nguy hiểm và đầy d.ụ.c vọng chiếm hữu. Anh dùng tay gạt cây kim , mà bất ngờ vòng đôi tay hộ pháp gáy Hy, siết c.h.ặ.t cô sát cơ thể nóng hổi của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/12.html.]
"Vợ ... em hỏi nhiều quá."
Giọng của còn ngọng nghịu, mà trầm thấp, khàn đục, mang theo sức hút nam tính nguyên thủy nhất.
Trước khi Lục Hy kịp phản ứng bằng một chiêu sát thủ, Hoắc Cẩn cúi đầu, khóa c.h.ặ.t đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt.
Đây là một nụ hôn của kẻ ngốc, cũng là nụ hôn thăm dò. Nó là một sự tấn công diện.
Lục Hy trừng lớn mắt, cây kim bạc trong tay khựng giữa trung. Cô cảm nhận thở nồng nặc mùi rượu và nam tính của tràn ngập khoang miệng. Lưỡi càn quét như một vị tướng xông pha trận mạc, thô bạo, đầy sự chiếm đoạt, ép cô tiếp nhận sự hiện diện của .
Bàn tay to lớn của Cẩn di chuyển xuống thắt lưng cô, siết mạnh đến mức khiến Hy cảm thấy xương sườn như sắp gãy. Đây là cách của một quân nhân – trực tiếp, mạnh mẽ và cho phép đối phương lùi bước.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Hy định dùng răng c.ắ.n môi để thoát , nhưng Cẩn dường như đoán , khéo léo dùng tay bóp nhẹ huyệt đạo bên cổ cô, khiến cô trong phút chốc tê dại, mất lực phản kháng.
Nụ hôn kéo dài đến khi cả hai đều thiếu dưỡng khí. Hoắc Cẩn từ từ rời khỏi đôi môi sưng mọng của Hy, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ép cô vách nhà. Anh cúi xuống, vùi mặt hõm cổ cô, hít một thật sâu mùi hương thanh khiết, trở về giọng điệu ngây ngô nhưng chứa đầy ẩn ý:
"Vợ... môi ngọt quá... Cẩn chuyện, Cẩn chỉ hôn thôi... Hì hì, vợ đừng hỏi nữa, Cẩn đau đầu lắm..."
Anh buông tay , lùi một bước, trở về bộ dạng ngơ ngác, tay gãi đầu hì hì như chuyện gì xảy .
Lục Hy đó, thở dồn dập, cây kim bạc rơi bộp xuống đất. Cô đàn ông mặt, đôi môi vẫn còn tê rần và vương hương vị của . Sự chiếm hữu trong nụ hôn là thứ thể giả mạo. Đó là sự khẳng định chủ quyền của một con sói đầu đàn đối với con mồi duy nhất của nó.
"Anh..." Hy chỉ tay , định mắng nhưng thấy tim đập loạn nhịp một cách vô lý.
"Vợ ơi! Cẩn đói ! Đi nấu cơm thôi!"
Hoắc Cẩn nhảy chân sáo khỏi tiệm rượu, quên ngoái đầu nháy mắt một cái – một cái nháy mắt sắc lẹm của kẻ săn đạt mục đích.
Lục Hy tựa bàn, đưa tay lên chạm môi . Một sát thủ lạnh lùng như cô, đầu tiên cảm thấy kẻ khác áp đảo về khí thế.
"Hoắc Cẩn... nụ hôn của quân nhân ? Được, dùng nụ hôn để chặn miệng ... thì để xem, giữa cái miệng và trái tim của , cái nào sẽ đầu hàng ."
Dưới nắng trưa làng Đại Hà, tiệm rượu nhỏ vẫn im lìm, nhưng cuộc đối đầu giữa hai kẻ săn mồi bước sang một trang mới: Không chỉ là mạng sống, mà là sự chiếm hữu tâm hồn.