CHƯƠNG 21: CÙNG ĐƯỜNG TUYỆT LỘ – ĐOẠN KẾT CỦA HOA HỒNG DẠI
Ánh bình minh của ngày mới mang ấm cho phòng giam tạm thời tại trụ sở ủy ban huyện. Không gian đặc quánh mùi vôi vữa cũ kỹ và lạnh của những bức tường đá xám xịt.
Lâm Giao Giao tỉnh dậy chiếc ghế gỗ cứng, đôi tay còng c.h.ặ.t thanh sắt. Cơn đau từ gáy và vết cắt ở cổ tay khiến cô rên rỉ, nhưng thứ khiến cô kinh hoàng hơn cả là cảnh tượng mắt: Cha cô , Lâm Đại Phúc, đang gục đầu ở góc phòng đối diện, bộ quần áo Bí thư phẳng phiu giờ đây rách nát, đôi mắt vẩn đục còn chút uy quyền nào.
Cạch.
Cánh cửa sắt nặng nề mở . Lục Hy bước , thong thả và điềm tĩnh. Cô khoác bộ quân phục dã chiến mượn tạm của đơn vị Hoắc Cẩn, mái tóc buộc cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng như tạc từ băng đá.
Hy đặt một khay nhỏ lên chiếc bàn gỗ mục nát giữa phòng, chậm rãi rót một chén, làn khói trắng bay lên che mờ ánh mắt phượng sắc sảo.
"Lục... Lục Hy... Mày g.i.ế.c tao ! Đồ con khốn!" Lâm Giao Giao gào lên, âm thanh khàn đặc vì khói bụi của vụ nổ đêm qua. Khuôn mặt cô vẫn còn dấu vết liệt cơ, khiến mỗi gào thét, một bên khóe miệng giật liên hồi, trông t.h.ả.m hại nực .
Lục Hy giận, cô nhấp một ngụm , giọng nhàn nhạt: "G.i.ế.c cô? Một sát thủ lãng phí đạn d.ư.ợ.c sức lực những kẻ c.h.ế.t về mặt vị thế. Cô và cha cô, bây giờ chỉ là những con tờ cáo trạng phản quốc."
"Mày dối! Cha tao chống lưng ở Thủ đô! Chỉ cần một cuộc điện thoại, mày và thằng chồng ngốc của mày sẽ biến thành tro bụi!" Giao Giao điên dại, hy vọng cuối cùng của cô bấu víu những mối quan hệ ngầm mà cô vẫn hằng tự hào.
Lục Hy khẽ lắc đầu, cô lấy từ trong túi áo một tờ điện tín nhận sáng nay, đẩy về phía Lâm Đại Phúc: "Ông Lâm, lẽ ông nên cho con gái ông , ' chống lưng' mà cô nhắc đến mới ký lệnh thi hành án kỷ luật đặc biệt cho chính để bảo tính mạng. Cuốn sổ cái lấy chỉ tên ông, mà cả sơ đồ mạng lưới của ông . Các ... bỏ rơi ."
Lâm Đại Phúc run rẩy cầm tờ giấy, đôi mắt lão trợn ngược buông thõng xuống, cả đổ sụp như một tòa tháp canh mục nát. Lão hiểu, ván cờ lão chỉ thua, mà còn nghiền nát.
Lục Hy dậy, bước gần Lâm Giao Giao. Cô dùng ngón tay nâng cằm tiểu thư họ Lâm lên, ép cô thẳng đôi mắt một chút gợn sóng của .
"Lâm Giao Giao, cô tại cô thua ?"
"Vì mày thằng chồng đại tá! Vì mày dùng thủ đoạn!" Giao Giao nghiến răng, nước mắt uất nghẹn trào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/21.html.]
" ." Hy ghé sát tai cô , giọng nhỏ nhưng sắc như d.a.o: "Cô thua vì cô coi thường những mà cô gọi là 'nhà quê'. Cô dùng quyền lực để dẫm đạp lên mạng sống của khác như cỏ rác, mà rằng những loại cỏ dại sinh từ địa ngục, chỉ chờ lúc các sơ hở để siết cổ. Cô thích Hoắc Cẩn, nhưng cô chỉ thích cái vẻ ngoài và quyền lực của . Còn ... và là cùng một loại . Loại bò từ đống x.á.c c.h.ế.t để tìm đường sống."
Lâm Giao Giao sâu đôi mắt Hy, bỗng nhiên cô rùng . Trong đôi mắt đó sự thù hận của một phụ nữ ghen tuông, mà là sự hư vô của một kẻ quá quen với việc kết thúc những sinh mạng.
"Mày... mày Lục Hy..." Giao Giao lẩm bẩm trong sự sợ hãi tột độ. "Mày là quỷ..."
"Có lẽ ." Hy buông cằm cô , lấy khăn tay lau sạch những đầu ngón tay . "Pháp luật sẽ phán xét tội buôn lậu của các . Còn nợ cá nhân của với nhà họ Lâm... vụ nổ đêm qua thanh toán xong."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Lục Hy bước phía cửa. Trước khi , cô dừng , ngoái đầu: "À, còn một việc nữa. Cơ mặt của cô sẽ bao giờ khỏi hẳn . Mỗi khi cô gương trong tù, hãy nhớ đến cái ngày cô định đẩy xuống ao bùn. Đó là cái giá cho sự kiêu ngạo vô căn cứ."
"KHÔNG! QUAY LẠI ĐÂY! LỤC HY! MÀY KHÔNG ĐƯỢC LÀM THẾ VỚI TAO!"
Tiếng gào của Lâm Giao Giao vang vọng trong dãy hành lang hun hút, nhưng ai đáp . Những chiến sĩ công an huyện gác ở cửa cô bằng ánh mắt ghê tởm. Một tiểu thư vốn kiêu kỳ, giờ đây chỉ còn là một kẻ phạm tội với khuôn mặt biến dạng và tương lai mịt mù song sắt.
Bên ngoài trụ sở, nắng lên cao. Chiếc xe Jeep quân sự đang nổ máy chờ sẵn.
Hoắc Cẩn tựa cửa xe, hôm nay mặc bộ đại lễ phục chỉnh tề, cầu vai lấp lánh nắng. Khi thấy Hy bước , vẻ mặt nghiêm nghị của vị Đại tá ngay lập tức tan chảy, sải bước gần, tự tay mở cửa xe cho cô.
"Xong chứ, bà chủ xưởng rượu?" Cẩn trêu chọc, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái.
"Xong ." Hy bước lên xe, thở hắt một , cảm thấy những xiềng xích cuối cùng của cái làng rũ bỏ. "Chúng bây giờ?"
"Thủ đô." Cẩn lên xe, , đôi tay rắn chắc điều khiển vô lăng dứt khoát. "Ở đó một căn nhà nhỏ, một tiệm t.h.u.ố.c dọn sẵn cho em, và một đống rắc rối lớn hơn đang chờ xử lý."
Hy dựa lưng ghế, phong cảnh làng Đại Hà lùi dần về phía . Cô khẽ chạm bàn tay đang đặt cần của Cẩn: "Nếu rắc rối quá, dùng kim bạc xử lý cho ."
Cẩn bật , một tiếng sảng khoái và đầy tự tin: "Được, vợ là nhất. Thủ đô... chuẩn đón 'yêu tinh' nhà về quậy phá ."
Chiếc xe Jeep lao v.út trong bụi đường mù mịt, hướng về phía thành phố rực rỡ ánh đèn của năm 1986. Trang sử ở làng quê nghèo khép bằng một cuộc thanh trừng đẫm m.á.u và sảng khoái, mở một chương mới hào nhoáng, khốc liệt và cũng kém phần ngọt ngào của đôi vợ chồng "đặc công - sát thủ".