CHƯƠNG 24: TIỆC RƯỢU KINH THÀNH – MẶT NẠ RƠI XUỐNG
Ánh đèn chùm pha lê trong đại sảnh của khách sạn quốc tế Thủ đô tỏa thứ ánh sáng vàng kim xa hoa, phản chiếu lên những bộ váy đầm lộng lẫy và những bộ quân phục chỉnh tề. Đây là buổi tiệc mừng công của Quân khu, nơi tập trung những gương mặt quyền lực nhất kinh thành năm 1986.
Lục Hy xuất hiện bên cạnh Hoắc Cẩn trong một bộ sườn xám lụa tơ tằm màu rượu vang, thêu họa tiết chim phượng bằng chỉ vàng ẩn hiện. Mái tóc cô b.úi thấp, cài một chiếc lược sừng đơn giản nhưng tinh tế. Khí chất của cô hề lấn át bởi sự hào nhoáng xung quanh, trái còn mang một vẻ thần bí, thâm trầm như một mặt hồ đáy.
"Vợ, nếu cảm thấy phiền cứ nắm tay , đưa em ngoài ban công." Hoắc Cẩn thì thầm, bàn tay to lớn siết nhẹ eo cô, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác đối với những kẻ đang lấm lét vợ .
"Không , kịch còn diễn mà." Hy nhếch môi, nụ nhàn nhạt.
Sự chú ý của đám đông đột ngột dồn về phía cầu thang. Trịnh Yên Nhiên – con gái của một tướng lĩnh cao cấp, mệnh danh là "đóa hồng quân khu" – đang sải bước xuống. Cô mặc bộ váy quây theo phong cách phương Tây, làn da trắng bệch một cách bất thường và khuôn mặt mang vẻ sắc sảo nhưng cứng nhắc.
Yên Nhiên vốn thầm mến Hoắc Cẩn từ lâu. Khi tin rước về một cô vợ "nhà quê", cô nung nấu ý định khiến Lục Hy nhục nhã mặt giới thượng lưu.
"Ôi, đây chẳng là Đại tá Hoắc ?" Yên Nhiên cầm ly rượu vang tới, giọng lanh lảnh cố tình gây chú ý. "Và đây chắc là... phu nhân Lục? Nghe danh lâu, hôm nay mới thấy, đúng là vẻ ... hoang dã của vùng núi rừng nhỉ?"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Những tiếng khẽ vang lên xung quanh. Sự phân biệt đối xử giữa " Thủ đô" và " tỉnh lẻ" ở thời đại vẫn là một rào cản vô hình nhưng khắc nghiệt.
Lục Hy khẽ nâng ly rượu, đôi mắt phượng hờ hững lướt qua khuôn mặt Yên Nhiên: "Lời khen của Trịnh tiểu thư cũng thật đặc biệt. vẻ hôm nay Trịnh tiểu thư khỏe? Sắc mặt ... dường như do phấn son che đậy ."
Yên Nhiên biến sắc, nhưng ngay lập tức lấy vẻ kiêu kỳ: "Cô gì ? dùng mỹ phẩm xách tay từ Liên Xô, mỗi lọ bằng cả năm tiền lương của cô đấy. Loại như cô, chắc chỉ đến lá cây với rễ củ, hiểu đẳng cấp ?"
Đám đông bắt đầu vây quanh xem kịch . Yên Nhiên càng đắc ý, cô tiến sát gần Hy, cố ý khoe làn da trắng ngần ánh đèn:
"Nhìn , đây mới là vẻ thượng lưu. Không giống như ai đó, suốt ngày ngửi mùi t.h.u.ố.c nam ám , thật là rẻ tiền."
Lục Hy đặt ly rượu xuống bàn, bước lên một bước. Khoảng cách giữa hai chỉ còn gang tấc. Cô tức giận, mà Yên Nhiên với ánh mắt thương hại của một vị bác sĩ bệnh nhân tâm thần.
"Trắng? là trắng." Hy đột ngột vươn tay, nhẹ nhàng lướt ngón tay qua vùng da cổ và tai của Yên Nhiên.
"Cô cái gì đấy?!" Yên Nhiên hốt hoảng lùi .
"Đừng cử động mạnh, nếu vùng da mặt của cô sẽ co rút đấy." Giọng Lục Hy vang lên rõ ràng, đanh thép, khiến cả sảnh tiệc im bặt. "Trịnh tiểu thư, cô đang dùng 'Thanh Xuân Cao' lậu từ chợ đen, loại t.h.u.ố.c chứa hàm lượng thủy ngân và corticoid cực cao để trắng cấp tốc, đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/24.html.]
Sắc mặt Yên Nhiên từ trắng bệch chuyển sang xanh xám: "Cô... cô bậy! dùng hàng cao cấp!"
"Cao cấp ?" Hy lạnh lùng nhếch môi. "Hơi thở của cô mùi kim loại nhẹ, bọng mắt bắt đầu xuất hiện những tia m.á.u li ti, và quan trọng nhất..."
Lục Hy đột ngột dùng ngón tay ấn mạnh một huyệt đạo gần mang tai của Yên Nhiên.
"A!" Yên Nhiên hét lên một tiếng đau đớn. Ngay lập tức, một bên gò má của cô bắt đầu run rẩy, những mảng phấn dày cộm bong , để lộ những nốt mụn đỏ sẫm và vùng da giãn mao mạch trông đáng sợ.
"Đây là phản ứng đào thải của t.h.u.ố.c cấm khi gặp kích thích huyệt vị." Hy thong thả lấy khăn tay lau ngón tay. "Cô chỉ dùng t.h.u.ố.c trắng, mà cô còn mới phẫu thuật nâng mũi bằng chỉ thép rẻ tiền ở một phòng khám chui. Cánh mũi bên trái của cô đang bắt đầu hoại t.ử từ bên trong, đó là lý do cô luôn nghiêng mặt sang khi chuyện."
Những tiếng xì xào khinh miệt ban nãy biến thành những tiếng hít hà kinh hãi. Đám đông lùi xa Yên Nhiên như thể cô mang mầm bệnh.
"Trời ơi, kìa, mặt cô đang chảy xệ xuống kìa!"
"Hóa vẻ hoa khôi là nhờ t.h.u.ố.c cấm và phẫu thuật hỏng ?"
Trịnh Yên Nhiên hoảng loạn lấy tay che mặt, đôi mắt đầy vẻ căm hận và nhục nhã: "Mày... mày gì tao? Đồ phù thủy!"
" chỉ giúp cô lột bỏ lớp mặt nạ giả dối thôi." Hy sừng sững, khí chất áp đảo . "Thẩm mỹ là để cứu , để hủy hoại cơ thể chỉ vì sự phù phiếm. Trịnh tiểu thư, vì đây nhục khác, cô nên đến bệnh viện quân đội ngay lập tức. Nếu chậm 24 giờ nữa, cái mũi của cô sẽ rụng xuống ngay giữa phố đấy."
Yên Nhiên thấy sự ghê tởm trong mắt những bạn xung quanh, cô uất ức gào lên một tiếng ôm mặt chạy khỏi sảnh tiệc, bỏ mặc sự ngỡ ngàng của cha tướng lĩnh đang xa xa.
Hoắc Cẩn bước tới bên cạnh vợ , cởi chiếc áo khoác quân phục choàng lên vai cô, một hành động đầy vẻ bảo bọc và chiếm hữu. Anh quanh những kẻ mới nhạo Hy, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm khiến họ đồng loạt cúi đầu.
"Vợ là bác sĩ y học cổ truyền cấp cao, cứu mạng Chủ tịch Trần. Nếu ai còn thắc mắc về 'đẳng cấp' của cô , thể trực tiếp đến gặp trao đổi."
Lời của Hoắc Cẩn như một lời tuyên cáo sắt đá. Giới thượng lưu Thủ đô lúc mới bàng hoàng nhận : Lục Hy là một cô thôn nữ may mắn, mà là một thanh kiếm sắc bén giấu trong vỏ bọc dịu dàng.
Lục Hy dựa nhẹ vai Cẩn, cô liếc cuốn sổ tay trong đầu, thầm gạch tên Trịnh Yên Nhiên khỏi danh sách những kẻ cần chú ý.
"Đi thôi, mùi nước hoa trộn lẫn mùi hóa chất ở đây đau đầu quá." Hy khẽ .
"Tuân lệnh, phu nhân." Cẩn mỉm , dắt tay cô rời trong sự tôn kính và sợ hãi của cả kinh thành.
Đêm đó, cái tên Lục Hy còn gắn liền với làng Đại Hà, mà nó trở thành một huyền thoại mới về "Nữ vương y d.ư.ợ.c" – thể dùng một ngón tay để lột trần sự giả dối của Thủ đô.