Thập Niên 80: Đừng Chọc Tới Cô Vợ Nhỏ Trà Xanh Của Anh Chàng Thô Hán - Chương 170: Cảm Giác Chỉ Số Thông Minh Bị Nghiền Ép
Cập nhật lúc: 2026-04-02 23:29:39
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Và tất cả những điều , đều bắt đầu từ ngày cưới cô.
Trên mặt Thẩm Nghiêu mang theo nụ nhạt, nhưng trong lòng tự nhủ với bản rằng, mày cần nỗ lực hơn nữa mới tư cách sở hữu cô , giữ lấy cô ...
Giữ lấy cội nguồn của hạnh phúc...
Ăn cơm xong, Giang Oánh Oánh gọi Giang Mãn Thương , đưa cho một cái túi: “Anh ba mang về cho nhé, hai tháng tới chắc em bận lắm, cũng thời gian về nhà nữa.”
Chuyện cô sắp học để tham gia kỳ thi đại học, Giang Mãn Thương . Trong tất cả , niềm tin cô nhất chính là ba .
Giang Mãn Thương mở túi , chỉ thấy bên trong là hai bộ quần áo mới và hai đôi giày vải mới, liền hì hì đóng : “Vẫn là quần áo em mua , còn chẳng dám mua quần áo cho chúng , cứ mua là y như rằng mắng!”
Quần áo Giang Oánh Oánh đều dành cho giới trẻ mặc, thế nên mấy bộ cũng là cô mua đồ may sẵn, nhưng khá phù hợp với mắt thẩm mỹ của Lưu Tú Cần.
Vì buổi chiều còn đến xưởng, nên mấy họ nhanh ch.óng rời .
Lý Tuyết Liên và Thẩm Khánh Hoành dọn dẹp phòng ốc xong xuôi, ở trong căn phòng dành riêng cho nán một lúc lâu mới dẫn Văn Cần, Văn Thông lưu luyến rời .
Trước khi , bà còn dặn dò Thẩm Nghiêu: “Nấu cơm cho Oánh Oánh ăn đàng hoàng đấy, để con dâu đói !”
Thời đại , chuyện bắt con trai nấu cơm quả thực hiếm thấy, nhưng Lý Tuyết Liên cảm thấy đó là điều hiển nhiên, ngay cả Thẩm Khánh Hoành cũng gật đầu: “Con là đàn ông, việc nhà con !”
Oánh Oánh mỏng manh yếu đuối như thế thể việc nặng ?
Bọn họ quên mất cảnh tượng con dâu ném thẳng một gã đàn ông to xác ngoài...
Thẩm Nghiêu bất đắc dĩ gật đầu: “Con ạ...”
Văn Cần cũng học theo dáng vẻ của bà nội lên tiếng: “Chú hai, đàn ông việc nha!”
Văn Thông hùa theo gật cái đầu nhỏ lia lịa: “Vâng , thím nghỉ ngơi!”
Hai cái đứa nhỏ !
Thẩm Nghiêu véo tai chúng: “Học hành cho đàng hoàng, thi là chú hai đ.á.n.h đòn đấy!”
Văn Cần thấy thế vội vàng ôm lấy cái m.ô.n.g nhỏ của , kéo Lý Tuyết Liên ngoài: “Bà nội thôi, chú hai sắp đ.á.n.h !”
Lý Tuyết Liên ha hả: “Cháu cũng chỉ sợ mỗi chú hai cháu thôi!”
Đám mây đen từ vụ nhà đẻ đến loạn ngày hôm qua tan biến còn tăm . Bà những đứa con trai, con gái nhất, cô con dâu nhất, đời còn gì mãn nguyện nữa chứ?
Sau khi Lý Tuyết Liên , cả căn nhà chỉ còn Giang Oánh Oánh và Thẩm Nghiêu.
Giường là do Lý Tuyết Liên trải, đương nhiên cũng chỉ trải mỗi phòng ngủ chính lầu, những phòng còn đều trống , giường cũng chẳng trải thứ gì.
Giang Oánh Oánh cố ý tủ quần áo: “Trong vẫn còn chăn...”
Một căn nhà rộng lớn như , nhà , giường , chăn cũng ...
Thẩm Nghiêu đột nhiên cảm thấy việc dọn ở riêng là một sai lầm, hề ngủ riêng phòng với cô vợ thơm tho mềm mại của chút nào.
Mộng Vân Thường
Mặc dù hai chung chăn chung gối, trằn trọc ngủ nửa đêm bò dậy tắm nước lạnh là .
mà, thà thức dậy tắm nước lạnh còn hơn.
Sờ sờ mũi, Thẩm Nghiêu dám mắt cô: “Oánh Oánh, trải giường phiền phức lắm...”
Giang Oánh Oánh đồng hồ: “Mới hơn năm giờ thôi mà, còn lâu mới đến giờ ngủ! Không phiền chút nào ạ!”
Anh cảm thấy phiền! Cực kỳ phiền phức luôn!
Thẩm Nghiêu lề mề chịu khỏi phòng ngủ, quần áo của : “Quần áo của đều ở đây hết !”
Bọn họ kết hôn sắp một năm , tại ngủ riêng phòng chứ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-dung-choc-toi-co-vo-nho-tra-xanh-cua-anh-chang-tho-han/chuong-170-cam-giac-chi-so-thong-minh-bi-nghien-ep.html.]
Giang Oánh Oánh đàn ông đang nghĩ gì trong lòng, cô nở nụ như như , khẽ nhướng đôi mắt lên, cố ý cất giọng nũng nịu: “Anh Nghiêu, chắc chắn tối nay ngủ ở phòng chứ?”
Thẩm Nghiêu mặt : “Học hành căng thẳng như , còn bày vẽ gì...”
Nói xong câu "lạy ông ở bụi ", lấy một cuốn sách toán lật lật: “Anh sách một lát.”
Giang Oánh Oánh thầm buồn trong lòng, một năm , đàn ông ngay cả chạm bàn tay nhỏ của cô cũng đỏ mặt mất nửa ngày, lúc cũng đang cố chấp điều gì nữa.
Trời sắp nóng lên , cũng sợ tự nghẹn c.h.ế.t !
Buổi tối, Thẩm Nghiêu là nấu cơm, xào một đĩa dưa chuột với trứng, thái thêm chút thịt xông khói và nấu cháo kê.
Ăn cơm xong, hai đều âm thầm tranh thủ thời gian học tập.
Thực lúc sách giáo khoa ôn thi đại học sắp lật đến rách cả , thứ họ cần nhất bây giờ là đề thi, suy cho cùng chỉ ngừng đề mới trình độ của đến .
bây giờ căn bản hiệu sách, thể giống như đời mua một lượng lớn tài liệu, ngay cả sách giáo khoa cũng vô cùng quý giá.
Sách giáo khoa cấp ba trong tay Giang Oánh Oánh và Thẩm Nghiêu vẫn là do Thẩm Khánh Hoành nhờ vả nhiều mối quan hệ, tặng quà cáp mới mua từ những thí sinh thi năm ngoái.
Chỉ một bộ sách thôi tốn mất năm mươi đồng, đúng là giá trời!
đề thi thì hết cách , cho nên đây cũng là lý do họ vội vàng đến trường cấp ba học.
Đề thi chỉ ở chỗ giáo viên cấp ba, đó đều là những tài liệu do họ chắt lọc từng chút một mà thành.
Lật lật cuốn sách toán trong tay, Giang Oánh Oánh đột nhiên cảm thấy áp lực: “Anh Nghiêu, ngày mai thi, đề khó ?”
Hôm đó đến trường cấp ba, Giang Oánh Oánh mới kỳ thi đại học bây giờ vẫn môn tiếng Anh!
Đã Thẩm Nghiêu còn ngày nào cũng ôm đài radio tiếng Anh, hại cô ngõ cụt...
Cũng vì thế mà vụ cá cược thắng thua giữa cô và Thẩm Nghiêu khiến cô chút thiếu tự tin.
Hai ngày nay cùng học tập, cô mới những thực sự sinh là học bá, thảo nào cô trói buộc Hệ thống Học Bá, như cô cùng lắm chỉ coi là học giỏi mà thôi.
Đặc biệt là mấy môn Toán, Lý, Hóa, những bài cô cần mười mấy phút để giải, trong khi Thẩm Nghiêu chỉ cần một phút.
Bây giờ lợi thế duy nhất của cô là tiếng Anh , đúng là sắp còn cơ hội chiến thắng !
Nghĩ đến đây, Giang Oánh Oánh vội vàng lôi sách lịch sử liều mạng học thuộc...
Học thuộc xong môn lịch sử, mới hơn chín giờ, Giang Oánh Oánh lôi mấy bài toán chuẩn thử.
Còn Thẩm Nghiêu đun xong nước trong bếp, thấy cô vẫn đang bài, liền đổ hết nước nóng chiếc chậu gỗ lớn, pha nhiệt độ mới gọi cô: “Đi tắm , lát nữa tóc khô .”
Giang Oánh Oánh vẫn đang vắt óc suy nghĩ bài toán cuối cùng, đầu cũng ngẩng lên: “Đợi một chút, em xong bài .”
Thẩm Nghiêu mím môi, rướn tới, đàn ông tắm xong tỏa mùi xà phòng sạch sẽ: “Bài thế ...”
Nói xong lấy một tờ giấy, vẽ phác một đường phụ, bài toán khó Giang Oánh Oánh gần hai mươi phút lập tức trở nên rõ ràng...
“Đơn giản ?”
Giang Oánh Oánh trố mắt, đột nhiên cảm thấy chỉ thông minh của hình như nghiền ép !
Thẩm Nghiêu thấy cô hiểu, buồn gõ gõ mặt bàn: “Đi tắm ?”
Giang Oánh Oánh mang tâm trạng phức tạp một cái, ôm đầy bụng tâm sự nhà vệ sinh.
Nhiệt độ nước Thẩm Nghiêu pha cho cô vặn, bên cạnh còn đặt sẵn khăn mặt sạch và xà phòng.
Ngâm trong nước nóng, Giang Oánh Oánh càng thêm chán nản, đến lúc đó cô sẽ thực sự thua Thẩm Nghiêu chứ?