Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 52: Thương Nhân Trung Gian Kiếm Lời Chênh Lệch

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:41:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Trường Sinh trầm ngâm một lát, "Làm ? Nếu chúng kiếm lời chênh lệch, sẽ chúng quá gian xảo."

 

Thế nhưng, phi thương bất phú mà!

 

Làm ăn kinh doanh chẳng là dựa việc thương nhân trung gian kiếm lời chênh lệch ?

 

Chúng thu mua hàng của bà con, cũng thu giá nào bán giá đó.

 

Lâm Trường Sinh xong một lát cũng cảm thấy một câu ngớ ngẩn, bèn gật đầu: "Được, chiều nay ba sẽ đưa con các trấn khác một chuyến."

 

Thời trẻ, Lâm Trường Sinh cũng từng một thời huy hoàng, khi đó cả nước Tân Hoa đang hừng hực khí thế xây dựng, trấn còn thành lập đội văn nghệ, khi cần thì tập trung tập luyện tiết mục, cùng các trấn khác tổ chức biểu diễn giao lưu, khi cần thì ai về nhà nấy.

 

Lâm Trường Sinh khi đó là hát trong đội văn nghệ, ông ngoại hình sáng sủa, hát , yêu thích vô cùng, suýt chút nữa trở thành một trong Bát đại viên.

 

Tiếc là vì gia thế, nên khác chiếm mất vị trí.

 

Không như lão Lý, dựa nhà vợ mà ăn lương thực nhà nước.

 

Sau đội văn nghệ trấn tự nhiên giải tán, Lâm Trường Sinh cũng bao giờ lên sân khấu hát nữa.

 

"... Ba con hồi đó oai phong lắm, chúng còn lên huyện biểu diễn nữa cơ, mấy cô gái huyện còn mang đồ ăn cho ông . Nếu ba con mà yêu đương với cô gái huyện thì con với em trai con ." Người đàn ông trung niên gầy gò đùa.

 

Lúc Bán Hạ đang cùng ba ở trong nhà một hộ dân ở trấn Thạch Bản, họ Phương, Bán Hạ gọi ông là Phương thúc, nhưng ấn tượng sâu sắc về ông, chỉ nhớ hồi nhỏ ông từng đến nhà chơi.

 

"Lão Phương." Lâm Trường Sinh lườm ông một cái, "Trước mặt con bé mấy chuyện gì."

 

Lão Phương vỗ vỗ miệng, " nên , chẳng tại vui quá ? Nên mới lỡ lời, nhớ ngày xưa tuy khổ nhưng cũng đáng để hoài niệm!"

 

Bán Hạ mỉm , chuyện ngày xưa của ba cô, từ nhỏ cô ít.

 

Mẹ cô khi đó , cũng chỉ vì mê ba cô hát , nếu chắc gả cho ông.

 

Bán Hạ cúi đầu suy nghĩ về vấn đề mà cô vẫn luôn trốn tránh, những cuộc đời sống động như , thể chỉ là câu chuyện trong một cuốn sách chứ?

 

Mà còn là một cuốn sách gần như hề miêu tả về họ, ngay cả vai phụ cũng tính.

 

Đây rốt cuộc là thế giới gì?

 

là thật ?

 

Bán Hạ khẽ lắc đầu một cách khó nhận , suy nghĩ về điều nữa, bất kể thế giới họ đang sống là gì, cô chỉ cần cả nhà sống cuộc sống của , để câu chuyện trong sách về cô và Tiểu Thạch Đầu trở thành sự thật, còn những khác, giống như trong sách , cũng liên quan đến cô.

 

Cháu trai của lão Phương chính là mở tiệm tạp hóa ở trấn Thạch Bản, khi ý định của Bán Hạ và ba cô, ông liền gọi cháu trai đến.

 

Cháu trai lão Phương tên là Phương Dũng, khi Bán Hạ giá thu mua hoa hiên, hai lời liền đồng ý.

 

Mối ăn dâng đến tận cửa, nếu còn đẩy ngoài thì đúng là đồ ngốc.

 

Bán Hạ bàn bạc với , cuối cùng quyết định thu mua hoa hiên với giá chín hào một cân, theo giá thị trường hiện tại, mỗi cân Phương Dũng thể kiếm một hào.

 

Không mối ăn nào hợp lý hơn thế , cần tìm mua.

 

Anh sống ngay trấn, cửa hàng của , chẳng cần tốn bao nhiêu công sức tiền túi.

 

Chỉ điều lo lắng về việc Bán Hạ khi thu xong hàng hai ngày mới thanh toán nốt khoản còn , nhưng chú bảo lãnh, Phương Dũng cũng yên tâm.

 

Bán Hạ giấy cho , đưa năm mươi đồng tiền đặt cọc, mối ăn coi như thành.

 

Bán Hạ và Lâm Trường Sinh mất hai ngày, trấn Thạch Bản, trấn Tống Gia, trấn Bảo Thành, trấn Quan Long, trấn Hữu Khánh, cộng thêm trấn Hoa Kiều, trấn Tân Thị, tổng cộng hoa hiên của bảy trấn, Bán Hạ gần như thu tay .

 

Một ngày ngày hẹn ông chủ Hàn đến lấy hàng, hoa hiên thu gom từ mấy trấn đều chở đến cửa hàng ở trấn Tân Thị, cửa hàng chứa hết, mượn thêm một gian phòng của nhà lão Lý để chứa.

 

Lần , Bán Hạ tổng cộng thu ba nghìn tám trăm cân hoa hiên, trong đó sáu trăm cân là thu ở trấn Tân Thị và trấn Hoa Kiều, dùng tiền của , còn đều là nhận hàng trả tiền .

 

Nhìn thấy đống hàng , Bán Hạ thấy khô cả miệng, nếu ông chủ Hàn thất hứa lấy hàng , thì cô sẽ nợ hai nghìn tám trăm đồng tiền hàng.

 

Đây là một con lớn.

 

Không chỉ Bán Hạ, cả nhà họ Lâm ai là lo lắng, Trương Thục Phân lo đến mức khóe miệng nổi cả mụn nước.

 

Chắc bây giờ chỉ Đông Đông, đứa cháu ngoại , là còn vô tư lự, một lòng chỉ nghĩ đến việc bán kem que của .

 

"Chị, chị đến nữa ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-52-thuong-nhan-trung-gian-kiem-loi-chenh-lech.html.]

Buổi tối, Mạch Đông và Lâm Trường Sinh ngủ luôn ở cửa hàng, chỉ sợ hàng hóa xảy chuyện, hoa hiên phơi khô thể dính một chút ẩm nào, nếu may trời mưa, ngấm nước, thì coi như tong.

 

Không sắp xếp trông coi, yên tâm.

 

Lâm Trường Sinh đang chuyện với lão Lý ở phía , trong cửa hàng chỉ Mạch Đông.

 

"Chị kiểm tra một chút."

 

Hàng càng nhiều, càng cẩn thận, Bán Hạ vốn về nhà, giữa đường .

 

Mí mắt trái của cô cứ giật giật, xưa câu, mắt trái giật là tài, mắt giật là tai, càng bắt đầu ăn, càng tin những điều .

 

Thà tin là còn hơn , nền tảng của Bán Hạ còn yếu, thể xảy bất kỳ vấn đề gì.

 

Vẫn là năm mươi cân một bao, xếp ngay ngắn nền đất rải vôi và rơm, Bán Hạ mở một bao bắt đầu kiểm tra.

 

Mạch Đông cầm đèn dầu đến gần: "Chị yên tâm , mỗi bao hàng gửi đến, em đều đổ nia kiểm tra, tuyệt đối hàng hỏng."

 

Bán Hạ gật đầu, đây là yêu cầu của cô, thể chỉ bề ngoài, nhất định đổ hết kiểm tra kỹ lưỡng, dù phần lớn hàng ở đây đều là do khác thu mua.

 

"Đây là hàng Lương Vân gửi đến ?" Bán Hạ chỉ mấy bao hàng màu sắc rõ ràng khác với những bao khác và hỏi.

 

Mạch Đông gật đầu, "Là Lương Vân gửi đến."

 

Bán Hạ sờ , mở bao , vốc một nắm hoa hiên xem kỹ, "Em kiểm tra ?"

 

Mạch Đông ngập ngừng một chút, "... Chưa, Lương Vân cẩn thận, chắc sẽ ..."

 

Bán Hạ ngẩng đầu một cái: "Lấy cái nia đây, đổ từng bao kiểm tra một ."

 

Mạch Đông cái của chị cho im bặt, lẳng lặng lấy cái nia dựng ở góc tường.

 

Bao đầu tiên đổ vấn đề gì, đạt chuẩn.

 

Bao thứ hai đổ , đạt chuẩn.

 

"Chị thấy , em vấn đề gì mà, hàng của ai chứ hàng của Lương Vân thể nào , cả của chúng , thể lừa chúng chứ."

 

Bán Hạ mở bao thứ ba, bất đắc dĩ : "Chị tin Lương Vân, chỉ là những chuyện, cứ tin là cần kiểm tra. Bất kể là hoa hiên của ai gửi đến, chúng đều kiểm tra theo quy tắc, em nhớ kỹ, công bằng công chính mới xảy vấn đề."

 

Lời dứt, sắc mặt Bán Hạ liền đổi.

 

Cô trải đều hoa hiên trong nia , chỉ thấy hoa hiên bên trong lẫn lộn, trong một bao năm mươi cân hoa hiên, lẫn một nửa là hoa hiên ngả màu đen, ngửi còn mùi mốc.

 

Nhìn là ẩm, đó sấy khô trực tiếp bếp.

 

Mạch Đông há hốc miệng, trong mắt tràn đầy kinh ngạc: "Sao... thể? Anh Lương Vân sẽ chuyện như !"

 

Dù sự thật bày mắt, Mạch Đông vẫn tin cả của chuyện trộn hàng kém chất lượng.

 

Bán Hạ nhíu c.h.ặ.t mày, cô cũng tin, "Chắc chắn xảy chuyện gì đó, Lương Vân ."

 

Mạch Đông lo lắng giậm chân: "Chị, bây giờ ?"

 

Bán Hạ bình tĩnh : "Đổ hết mấy bao còn kiểm tra."

 

Mạch Đông trực tiếp tìm mấy tấm bao ni lông trải đất, đổ hết phần còn .

 

Đổ xem, ngoài hai bao kiểm tra lúc đầu vấn đề gì, tất cả những bao còn đều vấn đề, quá đáng hơn là, những bao gần như bộ là hàng thứ cấp màu đen, chỉ lớp cùng là cho lệ.

 

Mạch Đông liền gọi ba .

 

Lâm Trường Sinh đến, theo còn lão Lý và Tôn Hiểu Anh.

 

Tôn Hiểu Anh thấy hoa hiên trải đất liền kêu lên: "Trời ơi! Hoa mốc hết ? Ai thu mua hàng ! Đây là lừa ?"

 

Bán Hạ thở dài, chẳng là lừa thì là gì.

 

Nếu cô kiểm tra, lúc ông chủ Hàn đến lấy hàng kiểm tra , hoặc là ông cũng bỏ sót, đến lúc bán cho khác mới phát hiện, thì việc kinh doanh của cô coi như chấm dứt, ai còn tin cô nữa?

 

Lâm Trường Sinh cũng nhận màu sắc của bao, là ai gửi đến, nhíu mày trầm giọng : "May mà con yên tâm, xem một nữa."

 

Mạch Đông vành mắt đỏ hoe, đều tại , nếu hôm nay chị xem, ... chính là tội nhân của nhà họ Lâm, là tội nhân của chị .

 

 

Loading...