Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 91: Giang Bác Sĩ Đột Nhiên Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:43:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cẩn thận!”
Gần như cùng lúc, một giọng vang lên, chiếc xe đạp đang nghiêng ngả cũng một đôi tay to lớn, khớp xương rõ ràng đỡ lấy.
Bán Hạ đầu : “Giang bác sĩ?”
Giang bác sĩ một tay nắm ghi đông xe đạp, một tay đỡ yên giữa, thấy Bán Hạ và con trai , bất giác thở phào nhẹ nhõm: “Là .”
Sau khi đáp lời Bán Hạ, Giang bác sĩ đầu thím trung niên kéo yên xe đạp.
Anh cau mày, vẻ mặt đồng tình : “Thím , thím thể chuyện nguy hiểm như ! Xe đạp cao thế , lỡ ngã thì đứa bé ?”
Người thím trung niên ánh mắt lảng tránh, lùi mấy bước, chút chột cứng: “Ai kéo? Dù cũng , là cô tự vững.”
Lúc nãy bà cũng tại , thấy Lâm Bán Hạ lên xe, ma xui quỷ khiến thế nào đưa tay kéo một cái.
Bây giờ bà cũng chút sợ hãi, ngã Lâm Bán Hạ thì , nhưng nếu thật sự đứa bé con ngã chuyện gì, e là bà thoát .
Hai năm trong thôn họ một đứa trẻ lớn bế vững rơi xuống đất, vốn tưởng , ai ngờ đến tối thì thất khiếu chảy m.á.u, đưa đến trạm y tế cũng cứu .
Trớ trêu bế đứa trẻ là họ hàng của nhà đó, vì chuyện mà đến giờ vẫn còn kiện cáo.
Người thím trung niên sợ cũng dính kiện tụng.
Giang bác sĩ còn trẻ, mới nghiệp lâu, thật sự từng thấy nào mở mắt dối trắng trợn như , gạt chân chống xe xuống, dựng xe đạp ngay ngắn định tranh luận với bà : “ tận mắt thấy…”
Ngay lúc , Bán Hạ nhét Tiểu Bình An lòng Giang bác sĩ, xắn tay áo xông tới!
‘A…’ Giang bác sĩ đột nhiên nhét một đứa trẻ lòng, ngây .
Khi phản ứng , Bán Hạ túm tóc phụ nữ trung niên mà xô đẩy.
Anh qua can ngăn, nhưng trong lòng đang bế Tiểu Bình An ngơ ngác, dám tiến lên, sợ lỡ đứa bé thương.
Người phụ nữ trung niên giật da đầu đau điếng, miệng kêu “Ối ối!”, một tay đưa lên đỉnh đầu nắm lấy tay Bán Hạ, la lối: “G.i.ế.c ! Cứu mạng!”
Tay thì nắm c.h.ặ.t giỏ trứng, sợ vỡ trứng.
Mặc kệ bà la hét thế nào, Bán Hạ vẫn nắm c.h.ặ.t tóc bà buông: “Vốn dĩ so đo với bà, nhưng bà điều, tay chân ngứa ngáy kéo xe của ! Suýt nữa con trai ngã! Đứa bé nhỏ như , ngã thì còn gì! Ngã thương bà đền nổi ?”
Lúc , những ở xa thấy bên đ.á.n.h liền chạy tới can ngăn: “Thôi, đừng đ.á.n.h nữa! Có gì từ từ , cô là trẻ tuổi mà túm lớn tuổi như là .”
Hai thím khác khó khăn lắm mới gỡ tóc của phụ nữ trung niên khỏi tay Bán Hạ, mỗi kéo một bên, tách hai xa nửa mét.
Thấy Bán Hạ , Giang bác sĩ vội : “Là thím sai, mang theo con định xe, thím kéo yên của , xe đổ cả lớn lẫn trẻ con đều ngã xuống đất, nếu nhanh tay đỡ một cái, thì cả lớn cả nhỏ đều ngã .”
“Người lớn ngã , đứa bé nhỏ thế , ngã thì còn gì.” Giang bác sĩ đưa Tiểu Bình An trong lòng một chút.
Hai thím đều là , rõ nguyên do, tự nhiên thể hiểu cho Bán Hạ.
Họ liền sang chỉ trích thím trung niên: “Bà , thể kéo xe chứ? Đứa bé nhỏ như , bà cũng tay , lòng độc ác thế.”
“ , may mà thanh niên đỡ , thì bà chỉ giật tóc .”
Người phụ nữ trung niên đau buốt cả đầu, rõ ràng đ.á.n.h là , còn là sai. “Còn thiên lý , đ.á.n.h là …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-91-giang-bac-si-dot-nhien-xuat-hien.html.]
Bán Hạ cắt ngang lời bà , giọng đầy tức giận: “Bà nên thấy may mắn vì chúng ! Hôm nay nếu bà thật sự ngã con trai , chúng đến đồn công an một chuyến ! Còn nữa, thấy thì tránh xa , dù bà cũng đấy, tiền, câu xưa , tiền thể sai khiến cả ma quỷ, lời xưa , vẫn nên tin một chút!”
Đôi mắt trừng phụ nữ trung niên như lưỡi kiếm sắc bén, đ.â.m lòng khiến kinh hãi, lời càng sợ hãi.
Cô gì? Chẳng lẽ cô còn thể bỏ tiền hại ?
Người phụ nữ trung niên đuối lý, dọa như , thật sự sợ , sợ Bán Hạ chỉ đ.á.n.h bà mà còn hại con trai bà .
Con trai của chị gái bà , buổi tối ngoài, ai trùm bao tải, đ.á.n.h gãy cả tay chân.
Họ cũng nghi ngờ là ai đó trả thù, nhưng bằng chứng, tiền t.h.u.ố.c men cũng lo nổi, đến giờ vẫn tàn phế.
“Cô dám…” Miệng những lời chính cũng tin, xách giỏ trứng vỡ, đầu bỏ , về còn chạy lon ton.
Hai thím thấy chuyện gì nữa, cũng rời .
Đợi hết, Bán Hạ thu ánh mắt, khóe miệng cong lên, đón con trai từ tay Giang bác sĩ: “Cảm ơn , Giang bác sĩ, nếu giúp đỡ xe, chắc chắn sẽ xe kéo ngã.”
Chiếc xe đạp nặng năm, sáu mươi cân, nếu nó nghiêng về một bên, trong tình huống Bán Hạ đang bế con, một tay thật sự khó mà đỡ nổi, huống chi lúc đó cô còn đang vắt chân qua khung xe đang nghiêng.
Giang bác sĩ gượng xua tay, chút ngại ngùng : “Thật lúc nãy vẫn luôn gốc cây…”
Anh chỉ một cây hoàng quả cao lớn bên đường đối diện: “Ngại quá, vô tình cuộc chuyện của các .”
Anh thật sự cố ý, chỉ là khám bệnh ở nông thôn về, bộ một đoạn đường nên nghỉ chân gốc cây hoàng quả, ngờ nhiều chuyện như .
Càng ngờ, cô gái trông hiền lành bụng một mặt mạnh mẽ đanh đá như .
Thật… khá là chấn động.
Bán Hạ để ý: “Có gì , đường lớn chứ nơi nào khác mà tồn tại chuyện lén, hôm nay cũng ngày phiên chợ, nếu là ngày phiên chợ, e là nhiều vây xem náo nhiệt .”
Được Giang bác sĩ bế một lúc, Tiểu Bình An tò mò thò đầu từ trong lòng Bán Hạ, mở to mắt chằm chằm Giang bác sĩ.
Sau khi xong đầu vỗ vỗ , đưa ngón tay nhỏ chỉ Giang bác sĩ, như đang hỏi là ai.
Bán Hạ xoa đầu con trai, bế bé xoay , nắm lấy bàn tay nhỏ của bé : “Đây là chú Giang, nếu chú Giang, và Tiểu Bình An ngã , Tiểu Bình An cảm ơn chú Giang .”
Tiểu Bình An cảm ơn là gì, chỉ đưa tay vỗ vỗ về phía Giang bác sĩ, Giang bác sĩ cũng ý tứ, đưa tay gần bé, bàn tay nhỏ của Tiểu Bình An vặn vỗ lòng bàn tay to lớn của .
“Ồ…”
Vỗ vỗ tay nhỏ “ồ” một tiếng, thế là cảm ơn , Tiểu Bình An tự giác thành nhiệm vụ giao, thu tay , xoay nhào lòng Bán Hạ, hai tay ôm c.h.ặ.t cổ .
Giang bác sĩ nở nụ của một ông chú: “Thằng bé tên là Tiểu Bình An ? Dễ thương quá!”
Bán Hạ gật đầu: “Vâng, tên nó là Lâm An, Tiểu Bình An là tên ở nhà.”
“Bình bình an an, tên đấy.” Giang bác sĩ : “ , chúng cũng gặp mấy , cô vẫn tên gì ? tự giới thiệu, tên là Giang Đình.”
Bán Hạ khóe miệng nhếch lên: “ tên là Lâm Bán Hạ.”
Giang Đình : “ , lúc nãy thím gọi tên cô …”