Nghe , trong lòng Hoắc Kiêu dâng lên những cảm xúc phức tạp.
Anh ngờ Thẩm Nhân Nhân đối xử với chủ nhà như , ngay cả tính tình quái gở như bà cụ Trần mà cô cũng thể lay động!
Hoắc Phương thấy trai im lặng, bèn sán gần, hì hì : “Anh, cũng cảm thấy chị cực kỳ ?”
Hoắc Kiêu em gái hỏi đến ngẩn , ngay đó chút tự nhiên mà dời mắt chỗ khác: “Đừng bừa.”
Hoắc Phương lè lưỡi, tuy rằng thêm gì nữa, nhưng ánh mắt trai tràn đầy ý trêu chọc.
Một lát , bà cụ Trần từ trong phòng , tay xách theo một rổ thức ăn, bên trong dưa leo, ớt xanh, cà tím, còn một tảng sườn heo lớn.
Bà đến bên cạnh Hoắc Phương, đưa cái rổ cho cô bé: “Đây là đồ bà mới mua ở chợ sáng nay, đưa cho chị Nhân Nhân của cháu, trưa nay thêm món mặn.”
Hoắc Phương nhận lấy cái rổ, vui vẻ mặt: “Cháu cảm ơn bà Trần ạ, cháu thích nhất là món sườn kho tàu chị .”
Bà cụ Trần , ánh mắt lơ đãng lướt qua Hoắc Kiêu, giọng điệu ôn hòa hơn hẳn ngày thường: “Tiểu Hoắc, hiếm khi cháu mới về nhà, trưa nay ráng ăn nhiều một chút.”
“Cảm ơn bà,” Hoắc Kiêu vội vàng lời cảm tạ, “Trưa nay bà ở ăn cơm cùng chúng cháu luôn nhé?”
Bà cụ Trần xua tay: “Không cần , lát nữa bà chút việc ngoài, bao giờ mới về, các cháu cứ ăn .”
Nói xong, bà xoa đầu Hoắc Phương, lúc mới khỏi sân.
Hoắc Kiêu theo bóng lưng bà, bỗng nhiên cảm thấy bà chủ nhà từng khiến cảm thấy khó gần , dường như thực sự trở nên thiết hơn nhiều.
Anh cúi đầu Hoắc Phương dặn dò: “Phương, về em nhớ để ý chăm sóc bà Trần nhiều hơn một chút. Có việc nhà gì thì giúp bà . Anh ở đơn vị, thường xuyên về nhà, giúp đỡ gì, chỉ thể dựa em thôi.”
“Vâng, cứ yên tâm. Chị Nhân Nhân sớm dặn em , bà Trần sống một cô đơn, chúng chịu khó bầu bạn với bà, bà cũng sẽ vui vẻ hơn.”
Nghe em gái , trong lòng Hoắc Kiêu càng thêm cảm nhận sự chu đáo và thiện lương của Thẩm Nhân Nhân. Điều càng thêm kiên định với ý định tìm Đại đội trưởng để thúc giục chuyện báo cáo kết hôn.
...
Lần , kỳ nghỉ của Hoắc Kiêu dài, chỉ ở nhà hai ngày là đơn vị.
Trước khi , Thẩm Nhân Nhân đặc biệt gọi cùng chợ mua bột mì và nguyên liệu, nhiều bánh bao nhân thịt và màn thầu ngũ cốc, bảo mang chia cho đồng đội.
Hoắc Kiêu xách theo cái túi căng phồng bánh bao và màn thầu trở doanh trại. Còn kịp về đến ký túc xá, một đám lính mũi thính đ.á.n.h thấy mùi thơm vây quanh.
“Trung đội trưởng, trong túi đựng món gì ngon thế? Là chị dâu đúng ? Thơm quá mất!”
Hỏa Lực là đầu tiên sán gần, đôi mắt chằm chằm cái túi trong tay Hoắc Kiêu, hận thể nhào tới cướp ngay lập tức.
“Trung đội trưởng, cũng quá hạnh phúc . Về nhà một chuyến mà chị dâu cho bao nhiêu là đồ ăn ngon!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-cho-han-tu-ran-roi-ba-nam-sinh-hai-bao-boi/chuong-160-banh-bao-tinh-nghia-va-su-hieu-lam-cua-tan-vu.html.]
Các binh lính khác cũng nhao nhao ồn ào, mấy thuộc trung đội của Hoắc Kiêu nhưng thấy đồ ăn ngon cũng dứt khoát sán góp vui.
Tần Vũ vặn ngang qua, thấy cảnh tượng thì đầy mặt tò mò: “Tình huống gì thế ?”
Chillllllll girl !
Người lính bên cạnh hỏi liền giải thích: “Đối tượng của Trung đội trưởng Hoắc cho mang theo ít đồ ăn ngon, đều đang thèm nhỏ dãi đòi chia phần đấy. Trung đội trưởng Tần, qua đó , bảo Hoắc chia cho nếm thử một chút?”
Tần Vũ , rõ ràng sửng sốt một chút, giọng điệu mang theo vài phần thể tin nổi: “Tên Hoắc Kiêu ... thật sự đối tượng ?”
Người lính thấy phản ứng của Tần Vũ thì nhịn bật .
“ , Trung đội trưởng Tần, còn ? Chuyện Trung đội trưởng Hoắc đối tượng đồn ầm lên . Lần cô còn cố ý gửi cho một gói to thịt bò khô. Lần tập huấn đó, ít nếm thử, ai cũng khen nức nở, chậc chậc, hương vị quả thực tuyệt vời!”
Tần Vũ xong, trong lòng càng cảm thấy thể tưởng tượng nổi.
Anh ngước mắt về phía Hoắc Kiêu đang đám lính vây quanh cách đó xa. Chỉ thấy Hoắc Kiêu đang mở túi, lấy từng cái bánh bao và màn thầu chia cho .
Tuy rằng mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng trong ánh mắt lộ một tia nhu hòa hiếm thấy.
“Trung đội trưởng Tần, qua đó ?” Người lính thấy Tần Vũ ngẩn liền đề nghị, “Anh Hoắc mang cái túi to thế , đồ ăn chắc chắn ít , sẽ keo kiệt .”
Tần Vũ hồn, lắc đầu: “Thôi, qua góp vui .”
Tuy ngoài miệng , nhưng trong lòng kìm dâng lên chút ghen tị.
Trong đầu tự chủ mà hiện lên gương mặt của Thẩm Nhân Nhân, trong lòng nổi lên một trận gợn sóng.
Không đến khi nào mới cơ hội ăn đồ cô đây? Liệu ngon như đồ mà đối tượng của Hoắc Kiêu ?
Nghĩ đến đây, Tần Vũ bất đắc dĩ lắc đầu. Còn khi nào mới gặp cô, còn mơ tưởng chuyện ăn uống cái gì!
Cách đó xa, Hoắc Kiêu đang bận rộn đối phó với đám "sói đói" vây quanh, cái túi sắp cướp sạch, nên căn bản thấy Tần Vũ qua.
Nhìn đám lính vét sạch đồ trong túi, tuy ngoài mặt giả bộ bất đắc dĩ, nhưng trong mắt mang theo ý .
“Cái đám sói đói các , thật là lương tâm, gì cũng chừa cho một ít chứ!”
Hỏa Lực một bên nhồm nhoàm nhai bánh bao thịt, một bên rõ tiếng: “Trung đội trưởng, đừng keo kiệt thế chứ. Anh về nhà hai ngày, cái gì ngon mà chị dâu chẳng cho ăn . Với chúng em đây là đang giúp chia sẻ gánh nặng, miễn cho ăn nhiều quá béo phì, đến lúc đó chị dâu chê .”
Những khác đều ồ lên. Hoắc Kiêu cũng chọc , giơ tay vỗ vỗ đầu Hỏa Lực: “Chỉ là mồm mép!”
Nói xong, thoáng qua hướng tòa nhà văn phòng: “Vậy các ăn , gặp Đại đội trưởng một chuyến.”
Bọn họ cứ một câu "chị dâu", hai câu "chị dâu", chỉ Hoắc Kiêu , Thẩm Nhân Nhân vẫn chính thức là đối tượng của giấy tờ, báo cáo kết hôn đến giờ vẫn phê duyệt.