“Ông đang dối. Lúc ở trong căn phòng hoang đó, rõ mồn một chuyện với ông, bảo là đưa tiền thuê ông dạy cho một bài học. Hơn nữa, nếu ông chỉ nảy lòng tham nhất thời, ông đối tượng của là quân nhân?”
Thẩm Nhân Nhân nhớ lúc gã đàn ông cam đoan sẽ bán kẻ thuê , nàng sớm đoán sẽ dễ dàng khai sự thật. Vì , nàng nắm ngay lấy sơ hở trong lời của để chất vấn ngược .
Sắc mặt gã đàn ông lập tức trở nên khó coi, ánh mắt láo liên, há miệng định biện minh nhưng chẳng tìm lý do nào hợp lý.
“Tao... tao là đoán mò thôi... Nhìn cái vóc dáng thằng bồ mày là ngay dân lính ...”
Thấy bộ dạng của là định thật, Hoắc Kiêu túm cổ áo , đẩy mạnh về phía các chiến sĩ công an.
“Tội lưu manh thời là thể xử b.ắ.n đấy. Nếu mày thật thì cứ chuẩn tinh thần mà ăn kẹo đồng !”
“Đi thôi, đừng đây lãng phí thời gian nữa. Về đồn công an khắc khối thời gian cho khai báo. Thật sự mà phạm tội lưu manh thì b.ắ.n bỏ cũng là trừ hại cho dân!” Hai chiến sĩ công an một trái một áp giải gã đàn ông .
Gã đàn ông mặt cắt còn giọt m.á.u. Hắn tiêu đời thật . Ban đầu tính toán rằng, đối phó với một đứa con gái nhỏ, dù nó tỉnh thì cứ việc “gạo nấu thành cơm”. Đến lúc nó thành vợ thì chuyện trắng đen thế nào chẳng do quyết định . Ai ngờ xui xẻo thế nào đụng hai kẻ cứng cựa !
Khi công an lôi , đầu Hoắc Kiêu và Thẩm Nhân Nhân, nghiến răng như thể hạ quyết tâm gì đó.
“Tao khai! Tao khai là chứ gì! Là Từ Kiến Hoa, thuê tao dạy cho Thẩm Nhân Nhân một bài học, ép nó dọn khỏi nhà dì cả của . Hắn đưa cho tao mười đồng, bảo xong việc sẽ đưa thêm bốn mươi nữa... Là tao sai, tao nên vì tiền mà liều...”
Lúc thì sống c.h.ế.t khai, giờ thì , dứt khoát đổ hết trách nhiệm lên đầu Từ Kiến Hoa.
Thẩm Nhân Nhân xong mới sực nhớ tại thấy giọng quen thuộc đến . Lần cặp em đến tìm chuyện, cô em gái nhiều, còn trai thực chẳng mấy câu. Hơn nữa dạo việc buôn bán bận rộn, kẻ tấp nập, nàng sớm quên bẵng chuyện của hai họ. Cứ ngỡ họ đến nữa là vì lời khuyên của Trần lão thái, ai ngờ dám âm thầm thuê đối phó với nàng!
Thẩm Nhân Nhân mím môi, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu.
Hoắc Kiêu nàng, trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng, thấp giọng hỏi: “Từ Kiến Hoa là cháu ngoại của bà nội Trần? Em gặp ?”
Thẩm Nhân Nhân ngước , gật đầu nhẹ chứ gì thêm. Lúc trong lòng nàng đang mâu thuẫn. Bà nội Trần đối xử với nàng cực , Từ Kiến Hoa đến gây sự, bà cũng ngần ngại về phía nàng. dù nữa, Từ Kiến Hoa cũng là cháu ngoại ruột của bà. Nếu vì nàng mà bắt, bà nội Trần sẽ cảm thấy thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-cho-han-tu-ran-roi-ba-nam-sinh-hai-bao-boi/chuong-192-ke-chu-muu-lo-dien.html.]
Tội xúi giục phạm tội ở thời đại là tội nặng. Dù nàng thương tích gì, nhưng một khi Từ Kiến Hoa bắt, chắc chắn sẽ tù. Nghĩ đến đây, lòng Thẩm Nhân Nhân càng thêm rối bời.
Hoắc Kiêu nhạy bén nhận sự đổi cảm xúc của nàng, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, trấn an: “Chuyện cứ để xử lý. Hôm nay muộn , sáng mai sẽ tìm bà nội Trần, kể rõ đầu đuôi sự việc cho bà . Anh tin bà nội Trần là thấu tình đạt lý, bà sẽ hiểu sai là Từ Kiến Hoa chứ em.”
Thẩm Nhân Nhân ngờ gì mà Hoắc Kiêu thấu nỗi trăn trở của , lòng nàng khỏi mềm nhũn. Nàng , ánh mắt đầy vẻ cảm kích: “Vâng, Hoắc đại ca, em .”
Thấy nàng đồng ý, Hoắc Kiêu sang thương lượng với các chiến sĩ công an: “Đồng chí, hôm nay muộn quá , đối tượng của đang hoảng loạn, đưa cô về nghỉ ngơi . Các cứ đưa tên về đồn, sáng mai chúng sẽ qua bản tường trình ?”
Chiến sĩ công an sắc mặt tái nhợt của Thẩm Nhân Nhân gật đầu đồng ý: “Được , hai về , sáng mai nhớ qua đồn một chuyến.”
Hoắc Kiêu lời cảm ơn dắt tay Thẩm Nhân Nhân về hướng nhà. Lúc hơn chín giờ tối, đường phố vắng lặng một bóng , chỉ vài ngọn đèn đường tỏa ánh sáng vàng vọt.
Tay Thẩm Nhân Nhân Hoắc Kiêu nắm c.h.ặ.t, ấm nóng hổi từ lòng bàn tay truyền sang. Xảy chuyện như , bảo nàng sợ hãi chút nào là dối. khi tay nàng Hoắc Kiêu nắm c.h.ặ.t, nỗi sợ hãi và bất an dường như tan biến hết, chỉ còn cảm giác ấm áp và an tâm. Đến mức, trong tiềm thức, nàng chẳng buông bàn tay chút nào, cũng chẳng buồn nghĩ xem việc hai nắm tay đường thế quá mật .
Đi đến gần con hẻm nhỏ lúc nãy, Thẩm Nhân Nhân bỗng dừng bước, trong hẻm.
“Sợ thì đừng nữa, chúng đường vòng.” Hoắc Kiêu siết nhẹ tay nàng, định kéo nàng hướng khác.
Chillllllll girl !
Thẩm Nhân Nhân lắc đầu, khẽ : “Hoắc đại ca, em nhặt mấy cái hũ ... Dù cũng tốn một khoản tiền lớn mới mua , bỏ thì phí quá.”
Bây giờ đêm hôm khuya khoắt, hẻm tối, chắc ai nhặt . Nếu đợi đến sáng mai mới qua thì chắc chắn nhặt mất sạch!
Hoắc Kiêu thì sững một chút, bất đắc dĩ bật : “Em đấy, đến lúc mà vẫn còn tiếc mấy cái hũ đó.”
Anh định buông tay nàng để tự nhặt, nhưng yên tâm để nàng một bên ngoài.