Thập Niên 80: Gả Cho Hán Tử Rắn Rỏi, Ba Năm Sinh Hai Bảo Bối - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-05-01 16:02:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng bao bọc trong sự ấm áp và an tâm như , cầm cự bao lâu, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt như dính , gần như sắp khép .

“Ngủ ,” giọng trầm thấp dễ vang lên bên tai, “Có ở đây, chuyện gì sẽ gọi em.”

Chillllllll girl !

Thẩm Nhân Nhân dần dần thả lỏng trong thở an tâm của , ý thức cũng bắt đầu mơ hồ, cứ thế ngủ .

Hoắc Kiêu cúi đầu nàng yên bình nhắm mắt, khóe miệng như như mà cong lên, vẫn duy trì tư thế ban đầu, cứ thế nhúc nhích mà ôm nàng.

Thời gian trôi qua bao lâu, Thẩm Nhân Nhân trong cơn mơ màng dường như thấy đang gọi tên nàng và Hoắc Kiêu.

Giọng đó từ xa đến gần, mang theo sự lo lắng rõ rệt.

Hình như là Tần Vũ!

Nàng đột ngột mở mắt, đập mắt là sườn mặt gần trong gang tấc của Hoắc Kiêu, gần đến mức thể đếm những giọt nước nhỏ li ti đọng lông mi .

“Tỉnh ?”

Hoắc Kiêu lúc cũng mở mắt Thẩm Nhân Nhân, giọng đặc biệt khàn, cánh tay vẫn hề suy suyển mà duy trì tư thế ôm nàng.

“Hoắc Kiêu, Thẩm đồng chí, các ở trong đó ?”

Mà lúc , giọng Tần Vũ một nữa từ ngoài hang núi truyền đến, cùng với tiếng bước chân hỗn loạn.

Thẩm Nhân Nhân tỉnh táo, nghĩ đến vẫn đang Hoắc Kiêu ôm trong lòng, vội vàng dậy, vì động tác quá gấp mà suýt nữa ngã.

Cánh tay Hoắc Kiêu lập tức siết c.h.ặ.t, vững vàng đỡ lấy nàng: “Chậm một chút.”

“Vâng.” Giọng Thẩm Nhân Nhân nhẹ như muỗi kêu, gương mặt cũng chút nóng lên, “Cảm ơn , Hoắc đại ca.”

Ngay lúc Hoắc Kiêu buông nàng , chuẩn mặc chiếc áo sơ mi khô , Tần Vũ vén đám cỏ dại bên ngoài hang, cúi .

Anh bước , cả như bấm nút tạm dừng, cứng đờ tại chỗ.

Hoắc Kiêu đang mặc áo sơ mi, cài cúc áo, còn Thẩm Nhân Nhân thì một bên, tóc tai rối bù, gương mặt ửng hồng.

Cảnh tượng , khiến nghĩ nhiều cũng .

Tần Vũ c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, trong lòng chua loét như ăn chanh, sắp trào cả ngoài.

“Tần Vũ, đến đây?”

“Hai cả đêm về, em gái lo phát điên, sáng sớm tìm đến đơn vị, gặp . Sau đó đưa cô đến tiệm t.h.u.ố.c đông y tìm Thẩm đồng chí, Hứa đại phu hôm qua tìm cô .

Lúc đó Thẩm đồng chí lên núi hái t.h.u.ố.c, sợ trời sẽ mưa to, nên cũng đuổi theo lên núi. Vì liền dẫn theo mấy lính, tìm…”

Tần Vũ ép dời tầm mắt đang dán Thẩm Nhân Nhân, cố tỏ bình tĩnh giải thích.

“Hôm qua chúng gặp sạt lở đất, lúc đó mưa to quá, còn cách nào khác đành tạm thời tìm chỗ trú mưa.”

Hoắc Kiêu cài xong chiếc cúc áo cuối cùng, nhẹ nhàng vỗ vai Tần Vũ.

“Cảm ơn nhé, còn phiền dẫn lính lên núi tìm.”

“Tần đồng chí, cảm ơn .” Thẩm Nhân Nhân cũng ở bên cạnh lời cảm ơn.

Tần Vũ mặt miễn cưỡng nặn một nụ , thấp giọng : “Đều là chiến hữu, cần khách sáo, bên ngoài mưa tạnh, xuống núi thôi.”

Ra khỏi hang núi, bên ngoài tuy mưa tạnh nhưng lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-cho-han-tu-ran-roi-ba-nam-sinh-hai-bao-boi/chuong-202.html.]

Thẩm Nhân Nhân đột nhiên hắt xì một cái, chân dẫm một hòn đá, cẩn thận, hình lập tức loạng choạng.

Tần Vũ phía thấy , lập tức tiến lên hai bước, nhưng lúc Hoắc Kiêu một tay đỡ lấy Thẩm Nhân Nhân.

“Cẩn thận một chút, đừng ngã.”

“Em , cảm ơn , Hoắc đại ca.”

Thẩm Nhân Nhân vịn tay Hoắc Kiêu duỗi , định hình, thấp giọng cảm ơn.

Phía họ, bàn tay Tần Vũ vươn cứng đờ giữa trung, cuối cùng chậm rãi thu về nắm thành quyền.

Anh cụp mí mắt, âm thầm khổ một tiếng.

Khi ở cổng đơn vị gặp Hoắc Phương, Thẩm Nhân Nhân khả năng xảy chuyện, khoảnh khắc đó suýt nữa màng đến bất cứ điều gì, một lòng chỉ tìm nàng.

mắt xem , Thẩm Nhân Nhân căn bản cần .

“Tần Vũ ơi là Tần Vũ, mày cố chấp đến thế chứ…”

Sau cơn mưa lớn, sạt lở đất khiến nhiều thôn trang gặp nạn, trung đội của Hoắc Kiêu điều động khẩn cấp ngoài, tham gia cứu trợ.

Còn trung đội của Tần Vũ vì còn nhiệm vụ trong , nên điều động.

“Tần Vũ, giúp một việc,” khi xuất phát, Hoắc Kiêu đem quà an ủi Tết Trung Thu mà đơn vị phát chuyển đến ký túc xá của Tần Vũ, “Mấy thứ , phiền giúp đưa về nhà. Bên vội xuất phát, kịp .”

“Được, cứ để đó, lát nữa đưa qua ngay.”

Hoắc Kiêu , trực tiếp đ.ấ.m vai một cái, “Cảm ơn, .”

Nghe thấy tiếng cảm ơn , biểu cảm của Tần Vũ chút tự nhiên.

đợi Hoắc Kiêu , lập tức mang quà an ủi đến đại viện, còn lặng lẽ mang theo cả phần của .

Lúc Thẩm Nhân Nhân mở cửa, còn đeo tạp dề, tay dính bột mì, rõ ràng là đang chuẩn đồ ăn cho ngày lễ.

Nhìn thấy Tần Vũ, nàng sững sờ, ngay đó nở một nụ nhạt, “Tần đồng chí, đến đây?”

“Đơn vị phát quà lễ, trung đội của Hoắc Kiêu cứu trợ, nhờ đưa tới.”

Giọng Tần Vũ bình tĩnh, ánh mắt dấu vết mà lướt qua đầu ngón tay dính bột mì của Thẩm Nhân Nhân, nhanh ch.óng dời .

Thẩm Nhân Nhân vội vàng lau tay, nhận lấy đồ vật: “Cảm ơn, vất vả cho .”

Tần Vũ xua tay, vẫn ở cửa , theo bản năng thêm một lát, nhưng lý do.

Lúc trong phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng nước “tí tách”, nước mưa theo khe ngói dột xuống, mặt đất thấm một vệt nước nhỏ.

“Nhà dột ?” Anh ngẩng đầu thoáng qua.

Thẩm Nhân Nhân chút bất đắc dĩ, “Hai ngày nay mưa to quá, gió cũng lớn, vài viên ngói vỡ, còn kịp gọi đến sửa.”

giúp cô xem thử.” Tần Vũ đợi nàng đáp , cởi áo khoác, lập tức lấy chiếc thang cuốn đặt trong sân.

Anh lý do ở thêm một lát, mấy viên ngói vỡ cho cơ hội.

 

 

Loading...