Thập Niên 80: Gả Cho Hán Tử Rắn Rỏi, Ba Năm Sinh Hai Bảo Bối - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-05-01 16:02:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn gần như là chạy trối c.h.ế.t, mãi đến khi lao khỏi đại viện mới dám dừng bước.

Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập điên cuồng, Tần Vũ ảo não đ.ấ.m một cái.

Biết rõ đó là đối tượng của Hoắc Kiêu, nên tiếp tục rung động chìm sâu, nhưng thể khống chế bản !

Thật hèn nhát, thật gì!

“Tần Vũ sớm ?”

Lúc Hoắc Kiêu cũng từ trong buồng , thấy Thẩm Nhân Nhân đang rót nước liền hỏi một câu.

Thẩm Nhân Nhân , đầu , “Anh huấn luyện sớm, giữ ăn sáng cũng chịu, thẳng luôn .”

“Tên nhóc đó gần đây chắc là đổi tính , sân huấn luyện, cái gì cũng nhất quyết tranh cao thấp với mới chịu!”

Hoắc Kiêu lắc đầu, nắng sớm chiếu lên gò má góc cạnh của , khiến cả khuôn mặt trông dịu dàng ít.

Thẩm Nhân Nhân liếc một cái, : “ thấy Tần đồng chí nhiệt tình, hôm đó đến đưa quà lễ thấy mái nhà dột liền chủ động giúp sửa.”

“Xem đây là hiểu lầm .” Hoắc Kiêu những lời , mặt đầy cảm khái, nhẹ giọng lẩm bẩm, “Nhìn thì kiêu ngạo, hóa ngoài lạnh trong nóng.”

Hoắc Kiêu ăn sáng xong cũng đến đơn vị báo danh, Thẩm Nhân Nhân vẫn như thường lệ đến phòng khám Đông y, theo Hứa đại phu học tập.

Hôm nay, Hứa đại phu dẫn theo Hứa Thành Tài lên thị trấn hội chẩn, Thẩm Nhân Nhân tranh thủ thời gian đến hiệu sách Hoa Tân, tìm một cuốn tài liệu phụ đạo mà các hiệu sách khác .

Thẩm Nhân Nhân bước hiệu sách Hoa Tân, ánh mắt lướt qua từng hàng giá sách, nhưng vẫn tìm thấy cuốn 《Phân tích đề cương thi đại học》.

“Đồng chí, mua cuốn 《Phân tích đề cương thi đại học》…”

mở miệng, bán hàng liền ngẩng đầu lên : “Giấy giới thiệu.”

“A?” Thẩm Nhân Nhân ngẩn , đôi mắt trong veo thoáng vẻ hoang mang, như thể hiểu ba chữ đơn giản .

Người bán hàng lúc mới ngẩng đầu liếc cô một cái, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

Thời buổi đến mua tài liệu thi đại học, phần lớn là thanh niên trí thức hoặc con cháu cán bộ, cô gái mắt trông lạ mặt, ăn mặc cũng mộc mạc, chắc là .

“Phải giấy giới thiệu của trường học hoặc đơn vị mới mua .” Giọng bán hàng bình thản, nhưng lộ ý thể thương lượng, “Không thì mua .”

Thẩm Nhân Nhân cau mày.

Cô từng thấy cuốn sách trong phòng sách của Trần nãi nãi, nhưng đó là bản của nhiều năm , phiên bản sớm đổi.

Vốn định mua một bản mới, ngờ còn cần giấy giới thiệu.

Thẩm Nhân Nhân mấp máy môi định hỏi thêm gì đó, bán hàng cúi đầu việc của .

Cô đành xoay khỏi hiệu sách.

Vừa bước xuống bậc thềm, liền thấy tiếng chuông xe đạp từ cách đó xa truyền đến, cô theo bản năng ngẩng đầu.

“Thẩm đồng chí, cô cũng đến mua sách ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-cho-han-tu-ran-roi-ba-nam-sinh-hai-bao-boi/chuong-204.html.]

Tần Vũ một chân chống đất dừng xe ở cửa hiệu sách, tay áo sơ mi màu xanh quân đội xắn đến khuỷu tay, ánh mắt dừng một lát đôi tay trống của cô.

“Không mua ?”

Thẩm Nhân Nhân gật đầu, chút chán nản giải thích, “ mua cuốn 《Phân tích đề cương thi đại học》, nhưng cần giấy giới thiệu của trường học hoặc đơn vị…”

Tần Vũ những lời , ánh mắt khẽ động.

Hai ngày nay đang nhờ hỏi thăm về tài liệu ôn thi đại học, trong lòng vẫn luôn suy nghĩ mua sách tặng cô, nhưng sợ quá đường đột.

Hôm nay cũng là lúc đến gần đây việc, ngờ gặp .

“Chuyện dễ thôi.” Giọng bất giác dịu , “ một họ hàng giáo viên trong huyện, tìm xin giấy giới thiệu, đến lúc đó mua sách mang cho cô.”

Chillllllll girl !

“Thật ? Vậy thì phiền quá!” Thẩm Nhân Nhân lấy túi vải , đưa tiền qua, “ đưa tiền mua sách cho .”

“Không vội.” Tần Vũ đè tay cô , nhanh ch.óng thu tay về, ấm còn vương đầu ngón tay khiến tai nóng lên, “Đợi mua sách .”

“Vậy cảm ơn Tần đồng chí .”

Giọng Thẩm Nhân Nhân ngọt ngào, mang theo sự cảm kích chân thành, khóe môi cong lên nụ , mày mắt cong cong, xinh .

Tần Vũ đến ngẩn , đang định gì đó, phía đột nhiên truyền đến một tiếng lạnh sắc bén.

“Chà, đây là Thẩm Nhân Nhân ? Cô Hoắc đại ca , mà còn ở đây câu kết với chiến hữu của , cô thật đúng là hổ!”

Khâu Nhiễm khoác tay Khâu Nguyệt cách đó hơn một mét, chiếc áo sơ mi sợi tổng hợp mới tinh lấp lánh ánh sáng lạnh ánh mặt trời, chiếc kẹp tóc ngọc trai đầu khẽ đung đưa theo động tác hất cằm của cô .

Thẩm Nhân Nhân, đáy mắt mang theo sự khinh miệt hề che giấu.

Nụ khóe miệng Thẩm Nhân Nhân nhạt vài phần, nhưng vẫn lên tiếng.

“Sao nào, chột ?” Khâu Nhiễm thấy cô , bèn thẳng đến mặt cô, khí thế lấn át , “Đứng núi trông núi nọ, cô cái đồ nhà quê…”

“Khâu đồng chí!” Tần Vũ đột nhiên tiến lên nửa bước, hình cao lớn che khuất Thẩm Nhân Nhân ở phía .

Giọng lớn, nhưng ngữ khí lạnh, “Xin cô chú ý lời của .”

Khâu Nhiễm trừng mắt Tần Vũ, giọng a thé : “ sai ? Hay là cũng chột ? Tần Vũ, là chiến hữu của Hoắc đại ca, tơ tưởng đối tượng của chiến hữu…”

“Khâu Nhiễm!”

Thẩm Nhân Nhân đột nhiên từ phía Tần Vũ bước , tiến lên một bước, chiều cao hơn Khâu Nhiễm nửa cái đầu đổ xuống một bóng râm ánh mặt trời, bao phủ đối phương trong đó.

“Cô bất mãn gì thì cứ nhắm ,” cô gằn từng chữ, giọng lạnh như băng, “Đừng lôi liên quan !”

Khâu Nhiễm khí thế bất ngờ của cô dọa cho lùi nửa bước, ánh mắt Thẩm Nhân Nhân tràn đầy kinh ngạc.

Thẩm Nhân Nhân thấy , khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh, “Khâu đồng chí, cô thời gian cả ngày soi mói chuyện của khác, lo cho chuyện của .”

 

 

Loading...