Trước giường bệnh, Nguyễn Linh đang dùng thìa múc cháo kê, thổi nguội đưa tới bên môi Hàn Tranh.
“Nhân Nhân...”
Hàn Tranh nửa dựa gối đầu, bàn tay quấn băng gạc cử động.
Sắc mặt tái nhợt như ga trải giường, thấy Thẩm Nhân Nhân tới, đôi mắt nháy mắt sáng lên.
Thẩm Nhân Nhân , trong tay cầm cặp l.ồ.ng cơm bằng nhôm, độ ấm từ hộp xuyên qua lớp khăn vải thô truyền lòng bàn tay.
Cô liếc quả táo tủ đầu giường gọt sạch sẽ, vỏ táo cuộn thành hình xoắn ốc, hiển nhiên tác phẩm của y tá.
Nguyễn Linh ngẩng đầu về phía Thẩm Nhân Nhân, mặt treo nụ ôn hòa.
“Thẩm đồng học, sáng sớm thế cô đưa cơm tới, phiền phức quá. sẽ chăm sóc Hàn Tranh, cô cứ yên tâm.”
Hàn Tranh dựa gối, hầu kết chuyển động chuyện, thìa cháo Nguyễn Linh đột nhiên đưa tới bên miệng chặn .
“Cẩn thận nóng.”
Thẩm Nhân Nhân thấy cô quả thật chăm sóc Hàn Tranh , liền nhẹ giọng : “ cũng chỉ tiện đường ghé thăm, thế nào thì Hàn đại ca cũng vì che chở cho mới thương.”
“Nhân Nhân, chuyện em đừng để trong lòng. Lúc cho dù đổi thành khác, cũng sẽ hỗ trợ.”
Hàn Tranh sợ cô áy náy, vội trấn an một câu.
Thẩm Nhân Nhân gật đầu: “Vâng, nhưng vẫn cảm ơn , Hàn đại ca. Nếu thì em học đây.”
Nói xong cô liền xoay định .
“Thẩm đồng học.”
Lúc Nguyễn Linh buông bát cháo trong tay xuống, dậy, ánh mắt nghiêm túc Thẩm Nhân Nhân.
“ chuyện với cô vài câu, ?”
Hai một một tới hành lang bệnh viện, bên ngoài vắng vẻ, chỉ thi thoảng tiếng bước chân và tiếng động nhỏ từ các phòng bệnh vọng .
Nguyễn Linh xoay , thẳng Thẩm Nhân Nhân: “Thẩm đồng học, thể hỏi cô một chuyện ?”
Thẩm Nhân Nhân khựng , ngay đó nhẹ nhàng gật đầu, mặt mang theo ý ôn hòa, hiệu cho cô tiếp tục.
“Thẩm đồng học, tình cảm giữa cô và chồng cô ?”
Câu hỏi chút đường đột, trong lòng Thẩm Nhân Nhân động, nhưng nháy mắt liền hiểu rõ ý đồ của Nguyễn Linh.
Khóe miệng cô tự chủ mà gợi lên một độ cong ôn nhu, ánh mắt trở nên nhu hòa và sáng ngời.
“Tình cảm của và chồng , là quân nhân, hiện tại đang nhiệm vụ. vẫn luôn nhớ , cũng vô cùng lo lắng cho .”
Nguyễn Linh cẩn thận quan sát Thẩm Nhân Nhân, thấy khi cô nhắc đến chồng , ngữ khí rõ ràng trở nên nhu hòa hơn hẳn.
Chillllllll girl !
Còn ý tự nhiên hiện lên mặt, trái tim đang treo lơ lửng của cô chậm rãi hạ xuống.
“ hỏi như mạo , nhưng chắc cô cũng , thích Hàn Tranh. Tuy rằng đến giờ vẫn chấp nhận , nhưng dễ dàng từ bỏ, tranh thủ thêm nữa. cô và Hàn Tranh lớn lên cùng từ nhỏ, quan hệ bình thường, chỉ xác nhận...”
“ .”
Thẩm Nhân Nhân cắt ngang lời cô , ngữ khí bình tĩnh mà chân thành, mặt mang theo nụ nhàn nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-cho-han-tu-ran-roi-ba-nam-sinh-hai-bao-boi/chuong-279-loi-noi-thang-than.html.]
“Đối với Hàn đại ca, vẫn luôn chỉ coi như trai. Cô yên tâm, tình cảm giữa chúng thuần túy, ý nghĩ nào khác.”
Trong mắt Nguyễn Linh hiện lên một tia vui mừng: “Vậy cô sẽ chúc phúc cho chúng chứ? Nếu một ngày, thể ở bên cạnh Hàn Tranh.”
Thẩm Nhân Nhân nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ một lát.
“ sẽ tôn trọng quyết định của Hàn đại ca. Chỉ cần cảm thấy hạnh phúc, đều sẽ vì mà vui mừng.”
Ý nơi đáy mắt Nguyễn Linh dần đậm hơn: “Cảm ơn cô, Thẩm đồng học.”
Thẩm Nhân Nhân vẫy vẫy tay: “Nguyễn đồng chí, hy vọng cô thể như ý nguyện.”
Nói xong, cô liền xoay về phía cuối hành lang.
Thậm chí phòng bệnh chào hỏi Hàn Tranh một tiếng.
Thứ nhất, gần đây cô xác thật thích hợp quá gần gũi với Hàn Tranh, cần tị hiềm. Thứ hai, cô cũng Nguyễn Linh trong lòng thoải mái.
Có một Hồ Dao lúc nào cũng chực chờ hãm hại đủ phiền phức , Thẩm Nhân Nhân vô hình trung thêm một kẻ địch nữa.
Nguyễn Linh tại chỗ, bóng dáng Thẩm Nhân Nhân rời , tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống đất, đối với quan hệ tương lai cùng Hàn Tranh cũng thêm vài phần mong đợi.
...
Gió lạnh thấu xương đập cửa kính phòng học, khung sắt thổi rung lên bần bật.
Trong phòng học, ống sưởi phát tiếng ong ong trầm thấp, Hồ Dao đang soi gương tô son môi.
Đột nhiên, cửa xuất hiện ba đàn ông mặc đồ lao động màu xanh đen, n.g.ự.c đeo thẻ nhân viên của Công ty Dược phẩm tỉnh.
Người đàn ông trung niên dẫn đầu đảo mắt tìm kiếm trong phòng học một lượt, cuối cùng dừng Hồ Dao.
Ông đến mặt Hồ Dao, gõ gõ lên mặt bàn.
“Hồ Dao đồng học, liên quan đến sự cố ở phòng thí nghiệm Vật lý cần cô phối hợp điều tra, mời cô theo chúng một chuyến.”
“Tại tìm ? Sự cố đó rõ ràng là do Thẩm Nhân Nhân thao tác sai lầm dẫn đến! !”
Hồ Dao trực tiếp lạnh giọng từ chối, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Các sinh viên khác trong phòng học sôi nổi cô , tiếng xì xào bàn tán như thủy triều lan .
“Hồ Dao đồng học, chỉ là hỗ trợ điều tra, mong cô phối hợp.”
Giọng đàn ông trung niên lạnh cứng như sắt, ánh mắt Hồ Dao cực kỳ sắc bén.
lúc , cửa phòng học nhẹ nhàng đẩy , Thẩm Nhân Nhân ôm báo cáo thực nghiệm bước .
Khi ngang qua Hồ Dao, cô nhẹ giọng : “Hồ Dao, cô còn ? Phòng thí nghiệm Vật lý lắp camera giám sát, cái gì cũng thể đấy.”
Sắc mặt Hồ Dao nháy mắt cắt còn giọt m.á.u, móng tay găm sâu lòng bàn tay.
cô vẫn cố tỏ trấn định, ngẩng cổ : “Có camera thì , dù cũng , gì mà sợ!”
Cô c.ắ.n môi, suy tư một lát dậy.