Dường như chuyện gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát.
Cô cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu, tự an ủi : Công việc và nhà cửa cấp cho , gì chuyện thu hồi? Hơn nữa, của Thẩm Tư Tư xuống mồ bao nhiêu năm , ai còn quản mấy chuyện cũ rích đó chứ?
Vở kịch hài hước cứ thế tan rã trong vui.
Trước khi , Phùng Yến Chu sắc bén liếc về phía Trần Đình, mang theo chút tàn nhẫn.
“ bảo lưu quyền truy cứu cô, cô nhất nên thành thật cho một chút…”
Trần Đình căn bản để ý gì, trong lòng trong mắt đều là may mắn vì nhặt về một mạng.
Trên đường lớn, Cố Thuận Phong vẫn luôn nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay lạnh băng của Thẩm Tư Tư, đau lòng mà thỉnh thoảng liếc cô.
Phùng Yến Chu xách đôi giày da mới của , tức giận theo.
“Chị dâu, chị mấy họ hàng cực phẩm kiểu gì ? Theo thấy, nên tha cho cô .”
“Ai tha cho cô .” Thẩm Tư Tư rõ ràng mà kiên định .
“Chị …” Phùng Yến Chu và Cố Thuận Phong liếc , đoán trong lòng cô đang nghĩ gì.
“Vừa chị đúng là thể cho cô tù, nhưng như quá hời cho cô !” Thẩm Tư Tư cô từng chút từng chút một mất tất cả những gì đang .
Cô quá hiểu Trần Đình, cho dù Trần Đình tù, vì thế mà mất việc, mất duyên phận, nội tâm cũng sẽ chịu thua, càng thống khổ.
Cô sẽ chỉ đầy lòng oán hận, cảm thấy tất cả đều là của Phùng Yến Chu và bọn họ.
Mà thứ Thẩm Tư Tư là từng món từng món một lấy những thứ cô quan tâm, thu hồi , để cô cảm nhận tận cùng da thịt, giống như lăng trì.
Như càng khiến thống khổ hơn tù ?
Cô tuy lòng lương thiện, nhưng lương thiện cũng giới hạn.
Huống chi, hôm nay Trần Đình giẫm lôi khu của cô — cô.
Vậy đừng trách cô lòng độc ác!
Thấy Cố Thuận Phong lời nào, chỉ một mực lén cô, cô hổ mím môi: “Sao thế, dọa ?”
Bàn tay đang nắm tay cô bỗng nhiên siết c.h.ặ.t: “Anh chỉ đau lòng cho em.”
Thẩm Tư Tư hướng nở một nụ cả.
“Em định thế nào?” Cố Thuận Phong hỏi.
Cô cũng giấu giếm: “Đương nhiên là tìm lãnh đạo đơn vị của họ, tâm sự chuyện của cô .”
Chuyện thế suất biên chế, niên đại xa chứng cứ, cô cũng định nhắc .
chuyện hôm nay, nhất định với lãnh đạo của họ.
Là một nhân vật của công chúng, một nữ ca sĩ sân khấu, vấn đề nhân phẩm chính là vấn đề lớn!
Đoán Thẩm Tư Tư gì, Cố Thuận Phong hiệu bằng mắt cho Phùng Yến Chu.
Phùng Yến Chu mắt mà mở miệng : “Chị dâu, chuyện giao cho !”
Thẩm Tư Tư đang định từ chối, Phùng Yến Chu liền : “Chị là tư nhân đối với công gia sức thuyết phục lắm, công gia đối với công gia thì chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
Thẩm Tư Tư cân nhắc một chút, lời sai!
“Cảm ơn Phùng, phiền , mời ăn cơm nhé!”
Phùng Yến Chu ha hả, trong đầu bắt đầu gọi món.
Sườn xào chua ngọt và gà cay của đầu bếp Long ở tiệm cơm quốc doanh là tuyệt nhất, còn khoai tây sợi xào giấm cũng tồi…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-106-thu-hoi-tat-ca-va-con-gian-cua-co-doan-truong.html.]
Nghĩ nghĩ, một trận lạnh lẽo ập đến, đột nhiên rùng một cái.
Anh liếc qua khuôn mặt thối của Cố Thuận Phong, tức khắc hô hấp căng thẳng, lão Cố đây là đang đuổi cút !
Chậc chậc, vợ đúng là giống .
Chê chướng mắt…
Trọng sắc khinh bạn!
Anh trong lòng lật một trăm cái xem thường, "a" một tiếng kêu to: “ nhớ còn tài liệu đăng báo, hai cứ dạo , bữa cơm để dành, hôm nào ăn…”
Phùng Yến Chu che cái bụng đói meo, vẫy vẫy tay với Thẩm Tư Tư, cảm ơn ý của cô: “Giày da nhận, cảm ơn chị dâu.”
Dứt lời, cố ý trêu tức mà huơ huơ hộp giày mặt Cố Thuận Phong.
Cố Thuận Phong tức khắc mặt dài , vô cùng tổn thương mà đầu về phía Thẩm Tư Tư: “Em mua giày cho , của ?”
Thẩm Tư Tư khuôn mặt tuấn tú đang tủi .
Đây là đang nũng ?
Cái đầu cao cao của cúi xuống, hàng mày vốn lạnh lùng lộ một cỗ chua lè.
Thẩm Tư Tư tức giận mà bật : “Yên tâm, cũng …”
Cô khoác lấy ngón tay Cố Thuận Phong vòng về Cửa hàng Bách hóa.
Cố Thuận Phong cô, khóe miệng nhịn nhếch lên, đè cũng đè xuống.
Ngay giây tiếp theo, nụ cứng đờ mặt, khóe mắt giật giật.
Nga
Thẩm Tư Tư hướng nhân viên cửa hàng lớn tiếng gọi: “Phiền cô lấy cho hai cái chăn bông, hai bộ vỏ chăn…”
Sao cô quên mất chuyện quan trọng như chứ?
May mà Cố Thuận Phong nhắc nhở cô.
“Cố Thuận Phong, may mà nhắc em, thì tối nay để chịu thiệt thòi .”
“Không… thiệt thòi.”
Cố Thuận Phong nghiến răng nghiến lợi, trong mũi thở hổn hển, trong lòng đang rỉ m.á.u ròng ròng.
Sớm , nhiều lời!
Bây giờ thì , Tư Tư ngủ riêng chăn với .
Anh trầm mặc về phía hai cái chăn bông mới, tựa như một con sói đói, ánh mắt lạnh băng sắc bén trừng mắt kẻ địch, ngọn lửa nhỏ đáy mắt gần như đốt cháy cả bông.
Phải nghĩ cách xử lý mấy thứ vướng bận sớm một chút.
Cố Thuận Phong khổ sở xách hai cái chăn bông lớn, tâm trạng tụt xuống đến cực điểm.
Một bên Thẩm Tư Tư mặt mày hớn hở, bước những bước chân líu ríu.
Hoàn trái ngược với .
“Cố Thuận Phong, hôm nay cảm ơn em mời Chính ủy Phùng đến chi viện, quả thực liệu sự như thần.”
Cố Thuận Phong bĩu môi, tâm trạng chút vui.
“Đã xảy chuyện gì?” Anh hỏi.
“Chuyện là thế …” Thẩm Tư Tư kể, đến mặt mày hớn hở.