“Cái gì? Quân nhân?” Trần Kiến Quốc từ trong phòng bước , vặn Thẩm Tư Tư sắp kết hôn, còn tìm một quân nhân.
“Người là đào mộ tổ tiên nhà mày, là thiếu nợ mày ngàn tám trăm đồng, thể coi trọng mày...”
Trần Kiến Quốc lớn, khinh thường Thẩm Tư Tư từ xuống , chiếc áo khoác đỏ nàng thu hút, biểu tình khựng : “Vì giữ thể diện mà còn chuyên môn mua bộ quần áo mới, lừa quỷ !”
“Với cái thanh danh của mày, thằng nào mắt mù mới cưới mày? Đừng mất mặt hổ.”
Thẩm Tư Tư chán ghét nhíu mày, mở miệng Triệu Thế Lan kéo tay áo, ý bảo nàng đừng tranh cãi.
Đổi , nàng hai câu thì thôi, nhưng hôm nay nàng nhịn nổi, ai bảo ông Cố Thuận Phong mắt mù?
“Trần Kiến Quốc, kính ông là dượng, vẫn luôn tôn trọng ông, nhưng Thẩm Tư Tư cũng thùng rác để ông đổ lời thô tục gì lên cũng . Ông ăn cho sạch sẽ một chút!”
Dáng vẻ giận tự uy của Thẩm Tư Tư thật sự vài phần khí thế.
Trần Kiến Quốc cũng nàng dọa cho sững sờ, nửa ngày phản ứng kịp.
“Tao thấy mày đủ lông đủ cánh , ngứa da, dám chuyện với lão t.ử như thế...” Trần Kiến Quốc giận trừng mắt, hận thể đá nàng một cái.
Thẩm Tư Tư nhíu mày. Quyền uy chủ gia đình của Trần Kiến Quốc nàng khiêu khích, xem tức giận nhẹ.
Nàng thì chẳng sợ gì, chỉ lo khi nàng , dì cả sẽ gánh hậu quả cho sự xúc động của nàng.
Ngay lúc hai bên đang giằng co, hỏa khí nồng nặc, tiếng bước chân trầm của Cố Thuận Phong từ phía truyền đến.
“Bắt nạt phụ nữ thì tính là bản lĩnh gì, giỏi thì nhắm đây !”
“Mày là thằng nào...” Trần Kiến Quốc định giở thói côn đồ, một ánh mắt sắc lạnh trừng .
Cố Thuận Phong đặt đồ trong tay xuống đất, thuận tay che chở Thẩm Tư Tư và đứa bé lưng, một giây tiến trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Hắn vốn trông dễ chọc, giờ phút lệ khí càng lan tràn, khuôn mặt âm trầm căng c.h.ặ.t, đôi mắt lóe lên tia hung ác.
“, Cố Thuận Phong, Doanh trưởng Doanh 1 - Khu Dã chiến Tây Nam, vị hôn phu của Thẩm Tư Tư!”
Trần Kiến Quốc thình lình ánh mắt quét qua, thể theo bản năng run lên một cái.
Cố Thuận Phong... cái tên quen quen, nhưng nhất thời nhớ .
Hắn bày cái dáng vẻ trưởng bối cao cao tại thượng, liếc mắt đ.á.n.h giá Cố Thuận Phong, nhưng cố tình tránh ánh mắt sắc bén của đối phương.
Thằng nhãi tuổi lớn, lớn lên với vẻ mặt hung tướng, liền loại hiền lành.
Quân nhân thì , Doanh trưởng thì , còn thể đ.á.n.h chắc?
Trần Kiến Quốc bắt đầu giở thói kiêu ngạo: “Tao quản mày là ai, tao là dượng của Thẩm Tư Tư. Mày cưới nó về, tao gật đầu đồng ý... Hiểu ?”
Thẩm Tư Tư cha , là dượng chính là trưởng bối của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-13-duong-tinh-la-cai-thu-gi.html.]
Hắn đồng ý, ai cũng đừng hòng mang Thẩm Tư Tư .
Cố Thuận Phong căm tức : “Ông tính là cái thứ gì...”
Nói dễ là trưởng bối, khó chính là cậy già lên mặt.
Trần Kiến Quốc mất mặt, đương trường liền nổi bão.
Tính tình thế nào Thẩm Tư Tư rõ nhất, sĩ diện tự đại, tính tình còn nóng nảy, chịu khích bác.
Quả nhiên, Trần Kiến Quốc như giẫm đuôi, nháy mắt nổi trận lôi đình. đối diện với khuôn mặt của Cố Thuận Phong, chút dám trêu chọc, chỉ dám trút giận lên đầu Thẩm Tư Tư:
“Thẩm Tư Tư, mày đúng là so bó đũa chọn cột cờ, chọn trúng cái loại gì thế ? Mày đói đàn ông đến thế ? Loại nào cũng vơ ...”
Cố Thuận Phong ban đầu chỉ là căng c.h.ặ.t cằm, nhưng nhanh gân xanh cổ nổi lên, khóe mắt nứt , hận thể đ.ấ.m cho một quyền. Hắn thoáng qua Thẩm Tư Tư, chung quy là nhịn xuống!
Vì thế nheo mắt , cả toát một luồng thở nguy hiểm, cúi đầu ghé sát Trần Kiến Quốc: “Dượng , là thế nào, ông lẽ hiểu rõ lắm. Đi tìm Hắc T.ử hỏi thăm một chút, sẽ kể cho ông một năm một mười.”
Nói xong, vỗ mạnh lên vai Trần Kiến Quốc một cái.
Trần Kiến Quốc một giây còn kiêu ngạo ương ngạnh, một giây sắc mặt trắng bệch, như nắm thóp.
Hắc Tử...
Đó là tên đầu gấu ở Lâm huyện, cũng là chủ nợ của . Hắn ngày thường thiếu việc đ.á.n.h bài cùng Hắc Tử, nợ nần ít.
“Mày... mày... mày rốt cuộc là ai, quen ?” Hắn trừng mắt Cố Thuận Phong, lưỡi cũng líu .
Cố Thuận Phong biểu tình thản nhiên: “Dượng định để ở cửa chuyện ?”
Trần Kiến Quốc còn kịp lên tiếng, Triệu Thế Lan thuận thế chạy nhanh nghênh đón: “ đúng đúng, đồng chí Tiểu Cố mau nhà, chúng nhà chuyện...”
Hắn gật đầu, trực tiếp gạt Trần Kiến Quốc sang một bên .
Vào nhà, xuống uống .
Triệu Thế Lan đống quà cáp mặt đất, mừng xót: “Các con đến thì đến, còn mang quà cáp gì...”
Nhiều như , còn hơn cả sính lễ cầu hôn của .
Nga
So với đầu tiên thằng Dương Hoài Đông - bạn trai con gái Đình Đình nhà bà tới cửa còn nhiều hơn. Cũng là con cái nhà ai, điều kiện chắc hẳn khá.
Cố Thuận Phong quy củ bên cạnh Thẩm Tư Tư, cái eo rắn chắc thẳng tắp. Hắn cũng theo Thẩm Tư Tư gọi Triệu Thế Lan là dì cả, thái độ lễ phép khách khí, khác hẳn với vẻ hung thần ác sát .
“Dì cả, chút lòng thành, cảm ơn dì mấy năm nay chăm sóc Tư Tư.” Cố Thuận Phong thu hồi sự sắc bén, đáp lời một cách lễ tiết.
Thẩm Tư Tư ôm Nữu Nữu xuống, khát khô cả cổ, bưng cái ca tráng men lên, thổi thổi lá nổi mặt uống một cạn sạch.