Thập Niên 80: Mang Con Đi Xem Mắt, Mỹ Nhân Khuynh Đảo Đại Viện - Chương 190: Mẹ Chồng Nàng Dâu

Cập nhật lúc: 2026-03-04 04:02:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nữu Nữu khái niệm gì về ruột thịt, con bé chỉ chút phục: “Con cháu gái ruột của bà, nhưng con là con gái ruột của ba…”

“Ôi trời ơi, ai dạy mày như , ngoài bừa thế nhé, con trai tao trong sạch mà…”

Sắc mặt Cố Thuận Phong lạnh đến cực điểm: “Không sai, từ nay về , Cố Thuận Phong chính là cha ruột của con bé.”

Hứa Hồng Anh mà ngây , đó duỗi tay định đ.á.n.h : “Mày , nuôi con gái cho khác… Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày…”

Bà ở đây kêu trời đất, bên , nhà bếp cũng ầm ĩ lên.

Lòng bàn tay Thẩm Tư Tư đều véo đỏ, chọn một cái bát mẻ, đáy bát vết nứt, “ cẩn thận” rơi xuống đất.

Choang~

Rất nhanh, Cố Thuận Phong và Hứa Hồng Anh liền xông bếp.

Mảnh vỡ đầy đất, Cố Thuận Phong đầu tiên là tay nàng, may mà thương.

Thẩm Tư Tư mắt đỏ hoe: “Em cẩn thận trượt tay.”

Sau đó cúi lưng bắt đầu thu dọn mớ hỗn độn .

Cố Thuận Phong thấy, một tay nắm lấy ngón tay mềm mại của nàng: “Đừng động, để quét! Cẩn thận thương…”

Thẩm Tư Tư kéo mạnh sang một bên, giống như một đứa trẻ sai.

Xác nhận nàng , Cố Thuận Phong lúc mới thành thạo quét dọn mảnh vỡ.

Hắn nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu cũng đầy trách móc: “Đã , việc rửa bát cứ giao cho , em đừng xen …”

“Vâng!”

Thẩm Tư Tư áy náy về phía Hứa Hồng Anh, ánh mắt phảng phất đang : *Thấy , con , là con trai dì cho…*

Hàm răng của Hứa Hồng Anh sắp c.ắ.n nát, hồ ly tinh thật đúng là vụng về, vỡ một cái bát.

“Thuận Phong mày cứ cưng chiều nó , lúc mày ở nhà, nó bây giờ?”

Hắn ngước mắt: “Chẳng còn ? Mẹ đến , giúp chia sẻ chút việc nhà.”

“Mày cái gì?”

Cố Thuận Phong đổ mảnh vỡ , lý lẽ đanh thép : “Mẹ ở phòng của con, ăn cơm Tư Tư nấu, cô còn trông con, chút việc nhà thì ? Nếu vui, mời về !”

Hứa Hồng Anh cuối cùng cũng hiểu, con trai đây là đang đuổi bà !

vợ quên

“Muốn tao ? Không cửa !”

Hứa Hồng Anh hừ lạnh một tiếng, Cố Thuận Phong ở nhà, lúc nào cũng bảo vệ Thẩm Tư Tư .

Đợi quân doanh, xem bà trị con hồ ly tinh !

Vào đêm, Hứa Hồng Anh ngoài dạo.

Ở ngã tư đường sớm một bóng chờ sẵn, thấy bóng dáng bà cụ, liền chậm rãi tới.

“Dì Hồng Anh, thật trùng hợp, dì cũng ngoài dạo …”

Dương Thu Hà mặt như hoa, ân cần bước nhanh lên , cái miệng như bôi mật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-190-me-chong-nang-dau.html.]

Hứa Hồng Anh xoa xoa l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, nếu ngoài hít thở khí, bà thể đứa con trai của cho tức c.h.ế.t.

“Là cháu , Thu Hà.” Hứa Hồng Anh nặn một nụ khô khốc, còn khó coi hơn cả .

“Sao , mặt mày ủ rũ thế?”

“Còn con Thẩm Tư Tư cho tức !” Hứa Hồng Anh kéo tay Dương Thu Hà: “Nói đến, dì còn cảm ơn cháu, nếu cháu nhờ báo cho dì, dì còn giấu trong trống.”

Dương Thu Hà vén tóc : “Cháu cũng Cố đoàn trưởng cho dì, chuyện lớn như , tự quyết định, còn tìm một … Haiz! Cháu cũng nữa.”

Bà cụ như tìm tri âm, thở dài nghiến răng nghiến lợi: “Thằng Thuận Phong , từ nhỏ hợp với chúng tao, bây giờ cánh cứng , chuyện hôn nhân đại sự cũng dám tự chủ, còn cưới một đôi giày rách.”

“Nghe còn động tay đ.á.n.h chị?”

Dương Thu Hà cố nén uất ức: “Thôi, nhắc nữa.”

“Cháu đấy, chính là tính tình quá mềm yếu, mới nó bắt nạt, cháu chờ đấy, dì tìm một cơ hội, cháu trị nó cho trò, bắt nó xin cháu.”

“Đừng mà dì, dì Hồng Anh dì , hôm đó cô ép cháu thư xin , lúc nào cũng thể kiện cháu, cháu nào dám trêu chọc cô …”

“Cái gì? Còn ép cháu thư xin ? Phản !” Giọng Hứa Hồng Anh cao lên mấy tông, ấn tượng về cô con dâu kém đến cực điểm: “Lão Trần nhà cháu cũng quản .”

Nói đến chuyện Dương Thu Hà liền đau lòng lau nước mắt: “Dì cũng , lão Trần nhà cháu là một gã nhà quê thô kệch, nay từng quan tâm đến cháu.”

Mũi Hứa Hồng Anh cay cay, chuyện bà cũng đồng cảm.

Lão Cố kết hôn với bà mấy chục năm, một lòng một với quân doanh, quan tâm đến gia đình, gặp chuyện cũng về phía bà.

Thật là khổ nên lời.

Dương Thu Hà như thấy chính thời trẻ: “Cháu yên tâm, Trần đoàn trưởng che chở cháu, dì che chở, chuyện cháu mặt, bắt Thẩm Tư Tư cho cháu một lời công đạo…”

Trong nhà, Thẩm Tư Tư đang bóc quýt cho Nữu Nữu ăn.

Ngoài cửa đột nhiên vang lên ba tiếng gõ cửa.

“Em Tư Tư nhà ?”

Nghe thấy là giọng của Lý Văn Tuệ, Thẩm Tư Tư vội vàng dậy mở cửa.

Lý Văn Tuệ trong tay xách một cái giỏ, bên trong là ba bốn khúc lạp xưởng hun khói.

“Chị Văn Tuệ, mau .”

Chị bước cửa, tiện tay đưa cái giỏ cho Thẩm Tư Tư.

“Lạp xưởng nhà chị tự , cho em…”

Lòng bàn tay Thẩm Tư Tư trĩu xuống, đây chẳng là mấy cân thịt

Lý Văn Tuệ là một cô gái nông thôn, bản lĩnh gì lớn, ngày thường ở nhà chỉ thích mày mò đồ thủ công và nấu ăn.

Thẩm Tư Tư nhận lấy lạp xưởng, thấy lạp xưởng nạc mỡ xen kẽ, bóng loáng, cơn thèm ăn trong bụng đều khơi dậy, trong lòng tính toán sẽ đáp lễ chị cái gì.

Nga

“Cảm ơn chị, chị khách sáo quá…” Thẩm Tư Tư vội vàng mời , tiện tay đặt cái giỏ bên cạnh máy may, rót cho một ly nóng.

Sau đó, nàng bưng đậu phộng, hạt dưa và kẹo .

“Mau sưởi ấm , ăn chút gì .”

 

 

Loading...