Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:13:27
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ Oánh bộ dạng trợn tròn mắt vô cùng đáng yêu của nó, xoa xoa đầu nó bảo:

 

“Con ở đây ngoan ngoãn trông mấy con cá , cô út xem trong bụi lau trứng gà rừng và trứng vịt ."

 

Hổ T.ử vội gật đầu, mắt sáng lấp lánh mấy con cá lớn đất.

 

Từ Oánh liếc nó một cái mới dậy về phía bụi lau.

 

Cô vốn chẳng hy vọng nhặt trứng gà rừng thật, nhưng đó dạo vài vòng thì thể tìm lý do lấy từ gian một ít.

 

Vào thu, tiết trời se lạnh, một cơn gió thổi qua mang theo lạnh sương sương.

 

Cũng chẳng là Từ Oánh may mắn thế nào, cô thật sự gặp một đàn gà rừng.

 

Nhìn đàn gà rừng đó, Từ Oánh cố gắng che giấu thở của , từ gian lấy vài lưỡi d.a.o, ném nhanh về phía đàn gà rừng.

 

Tuy kỹ thuật của cô giỏi lắm, nhưng bù nhiều lưỡi d.a.o, một nắm lưỡi d.a.o văng , trong đàn gà rừng lập tức vài con đổ gục, còn sợ hãi đ-ập cánh bay mất.

 

Từ Oánh phấn khích chạy về phía đàn gà rừng, nhanh ch.óng vặt lá lau trói ba con gà rừng với .

 

“Trứng gà rừng!"

 

Từ Oánh cầm gà rừng thấy trứng gà rừng đất càng vui hơn.

 

Tổng cộng tám quả trứng gà rừng, Từ Oánh giỏ nên khó cầm, cô cởi áo khoác , cẩn thận đặt hết trứng gà rừng trong áo.

 

Tiếp đó từ gian lấy mười quả trứng vịt lớn đặt trong áo, mới chạy ngoài bụi lau.

 

Hổ T.ử thấy cô út , mỉm bò dậy.

 

“Hổ Tử, thôi, tìm con."

 

Từ Oánh híp mắt, xách mấy con cá đất lên.

 

Từ Oánh động tác nhanh nhẹn, những thứ thể để thấy, đồ đạc núi hiện giờ là tài sản tập thể, đ-ánh bắt gì đều giấu .

 

Những con mồi nhỏ thì cũng nhắm mắt ngơ cho qua, đồ lớn thì bắt buộc nộp cho công xã.

 

Thứ của cô tuy nhỏ nhưng lượng nhiều, hơn nữa bố cô còn là đội trưởng, nếu để kẻ tâm thấy, lúc đó ngoài sẽ ảnh hưởng .

 

“Thạch Đầu, mau đây."

 

Từ Oánh như một tên trộm, lén lút phục kích trong bụi cỏ gần Thạch Đầu.

 

Thạch Đầu thấy tiếng động, bên trái ngó bên mà chẳng thấy .

 

Từ Oánh thấy nó gần, đưa tay nắm lấy cổ chân nó.

 

“Á á á á á, ma kìa!"

 

“Im miệng, cô là cô của con."

 

Từ Oánh bực , suýt nữa thì điếc tai cô .

 

“Ái chà, cô út, cô xổm gì thế, dọa ch-ết đấy, cô dọa con ch-ết thì cô mất luôn đứa cháu lớn ."

 

Thạch Đầu hồn, vỗ vỗ ng-ực, vẫn còn cảm giác sợ hãi kiếp nạn.

 

Dọa ch-ết nó !

 

“Con xem đây là gì!"

 

Từ Oánh khá đắc ý .

 

Thạch Đầu theo hướng cô chỉ, liền thấy đồ đạc đất, miệng nó há hốc đầy kinh ngạc:

 

“Cô út, những thứ đều là cô bắt ạ?"

 

Thạch Đầu hỏi nhưng tay cũng ngừng nghỉ, nó lấy phần lớn cỏ heo trong gùi , đặt gà rừng và cá xuống cùng.

 

Tiếp đó phủ lên một lớp cỏ heo, đặt trứng gà rừng và trứng vịt rừng lên , lấy chỗ cỏ heo còn phủ phẳng hết lên gùi.

 

Từ Oánh thấy hành động của Thạch Đầu, mắt đầy vẻ hài lòng, thằng nhóc ngờ tinh ý thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-11.html.]

“Cô út, chúng mau về thôi."

 

Thạch Đầu nghĩ đến gà rừng và cá là kìm nuốt nước miếng.

 

Hổ T.ử cũng thèm lắm, lúc cùng Từ Oánh xuống núi nhịn hỏi:

 

“Cô út, về ăn thịt ạ?"

 

Từ Oánh dắt bàn tay nhỏ của nó :

 

“Chắc chắn là , thì bắt về gì."

 

Thạch Đầu nghĩ một lát bảo:

 

“Có thể mang ngoài đổi đồ mà."

 

Nội nó cứ hễ đồ mang đổi thành đồ ăn ngon hoặc vải vóc về quần áo cho cô út.

 

Từ Oánh chẳng đổi đồ, gian cô cái gì chẳng , thứ cô mang về để bồi bổ cho .

 

Ba như kẻ trộm vội vàng trở về nhà.

 

Chương 9 Canh cá thịt

 

Mẹ Từ về chuẩn dọn dẹp nấu cơm trưa, thấy Từ Oánh nhà mặt bà sa sầm .

 

Lúc thấy tiếng động, đầu thấy mấy về bà chút giận:

 

“Thạch Đầu, ai cho con dắt cô út ngoài, con ốm dậy cần nghỉ ngơi ?"

 

Từ Oánh thấy bà giận, vội chạy dập lửa:

 

“Mẹ, xem chúng con tìm đồ gì nè."

 

Thạch Đầu thông minh cõng gùi vội vàng tới.

 

Mẹ Từ thấy con gái nên nén cơn giận, nể mặt .

 

“Cái gì?

 

Đây chẳng là cỏ heo ?"

 

“Nội, chỉ cỏ heo ạ."

 

Thạch Đầu lấy lớp cỏ heo bên , liền lộ từng quả trứng vịt và trứng gà trắng phau.

 

Mẹ Từ kinh ngạc khép miệng, cơn giận lúc cũng tan biến hết, bà nhanh ch.óng đóng cửa lớn mới chạy tới:

 

“Sao mà nhiều thế ?"

 

“Mẹ, bên còn nữa ạ."

 

Mẹ Từ vội vàng lấy trứng gà rừng và trứng vịt rừng , tiếp đó lấy lớp cỏ heo bên , liền thấy cá và gà rừng bên .

 

Bà kinh ngạc há hốc miệng, thoắt cái sững sờ, cổ họng khẽ động đậy, Từ Oánh đầy xúc động hỏi:

 

“Những thứ đều là các con tìm thấy?"

 

Từ Oánh cong khóe miệng, phấn khích gật đầu:

 

“Mẹ, trưa nay nấu canh cá thịt , con uống canh cá ."

 

Mẹ Từ vỗ tay một cái, mắt híp :

 

“Được, cái chứ, ái chà, Oánh Oánh nhà đúng là phúc mà.

 

Trên núi đó bao nhiêu săn mà chẳng thấy gặp đồ gì, Oánh Oánh nhà mà nhiều đồ thế ."

 

Mẹ Từ sướng rơn , đây đúng là một niềm vui bất ngờ lớn lao.

 

Thạch Đầu bên cạnh mắt sáng rực đồng tình:

 

“Chứ còn gì nữa ạ?

 

Cô út của con đúng là giỏi thật, lúc mấy thanh niên tri thức trong làng lên núi, ngay cả cái lông gà cũng chẳng tìm thấy, cô út con một là thu hoạch đầy gùi."

Loading...