“Cố Phúc Châu vội vàng lắc đầu, chuyện của Từ Oánh cô , cô là một cô gái dũng cảm, cũng là lương thiện.”
Lần chỉ thể những kẻ đó quá độc ác thôi.
“Không ạ, đều tại nhà họ Ngô quá ngang tàng."
Cố Phúc Châu nhắc đến nhà họ Ngô là mặt đầy phẫn nộ, cảm thấy tiếc nuối cho những cô gái đó, chuyện về nhà cô nhất định với bố một tiếng, trừng trị nghiêm khắc những kẻ đó.
“Cháu gái, cháu đói , đợi một chút, thím xuống bếp nấu cho hai đứa ít trứng gà uống."
Mẹ Từ , thấy con gái tâm trạng bà hơn nhiều.
Cố Phúc Châu trời muộn thế , vội vàng từ chối:
“Thím ơi, đừng bận rộn nữa ạ."
Nói xong cô khẩn thiết về phía Hoắc Thần:
“Đồng chí , thể đưa về ?
Bây giờ muộn quá , sợ bố lo lắng."
Hoắc Thần lạnh lùng liếc bác tài một cái, bác tài lập tức hiểu ý, vội vàng vỗ ng-ực :
“Để đưa cô gái về."
Ông cũng mau ch.óng về chịu sự phê bình của xưởng trưởng thôi, biến mất cả ngày trời chắc xưởng trưởng tức ch-ết mất.
Bác tài nỗi khổ mà chẳng nên lời.
Cố Phúc Châu theo xe bác tài về huyện.
Cố Phúc Anh về nhà sớm hơn cô, Võ Thanh Tùng khi tìm xe liền trực tiếp đưa cô về tận nhà.
Lúc Cố Phúc Anh đang phê bình ở nhà đây.
Bố Cố mặt đầy giận dữ:
“Con là con gái con lứa, muộn thế mà đường về, chị họ con , còn dẫn cả chị họ con loạn nữa."
Cố Phúc Anh cơ hội giải thích.
Mẹ Cố tức ch-ết mất, con gái một đàn ông đưa về, bất kỳ ai thấy con gái và một đàn ông đêm về chắc cũng đều nổi trận lôi đình thôi.
“Thằng nhóc nãy là ai?
Là đối tượng của con?"
“Mẹ, đừng bừa."
Gò má Cố Phúc Anh nhuộm một tầng ửng hồng.
Mẹ Cố là từng trải hiểu ý tứ của con gái chứ, chắc chắn là ý với thằng nhóc .
Thế còn thằng nhóc thì , cùng con gái bà về muộn thế , đang yêu đương với con gái bà ?
“Thằng đó ở ?
Nhà cửa thế nào?"
Mẹ Cố lạnh lùng hỏi.
Ngược chú ba Cố nhịn lên tiếng:
“Chị dâu, chị đừng vội, con cái lớn suy nghĩ riêng của nó, chị cứ để nó từ từ với chị."
Cố Phúc Anh vội vàng gật đầu, vẫn là chú ba đúng:
“Con yêu đương với , là cứu con nên con mới về ."
“Cái gì?
Thế nào, hôm nay con ?"
Cơn giận dữ mặt bố Cố lập tức biến thành lo lắng.
Ngay cả chú ba Cố và thím ba Cố sắc mặt cũng đổi vài phần, hiện giờ Phúc Anh về , còn con gái nhà họ .
Mẹ Cố cũng đầy vẻ kinh ngạc, lập tức chạy phía con gái, kéo con gái kiểm tra khắp lượt:
“Sao thế, hôm nay thương ở , ai ức h.i.ế.p con?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-200.html.]
Chị họ con , nó ?"
Cố Phúc Anh nhắc đến cái là thấy tủi , miệng mếu máo, nước mắt lã chã rơi xuống gò má:
“Bố , hôm nay hai suýt chút nữa là gặp con .
Con và chị họ với Oánh Oánh đang đường thì tự nhiên đ-ánh thu-ốc mê bắt ."
Tim bố Cố thắt một cái.
Mẹ Cố đôi mắt lập tức đỏ hoe, gì đó thôi con gái.
“Chị họ con ."
Thím ba Cố nhịn nữa.
“May mà Võ Thanh Tùng và những khác xuất hiện kịp thời, nếu con hủy hoại thanh danh ."
Cố Phúc Anh xong nấc lên từng hồi, cô nàng lau nước mắt tiếp:
“Chị họ , chị cứu đầu tiên ."
Thím ba Cố thở phào nhẹ nhõm.
Bố Cố vợ hiệu một cái.
Mẹ Cố hiểu ý chồng, vội dắt con gái phòng.
Có những chuyện bố tiện , nhưng thì thể chút kiêng dè, cũng thể khai thông tư tưởng cho con gái.
“Chú ba, thím ba, chị đưa Phúc Anh phòng ngủ đây, hai cứ thong thả trò chuyện nhé."
Thím ba Cố vẫn hỏi chuyện con gái , nhưng nghĩ đến tình cảnh của Cố Phúc Anh, chồng bà còn kéo bà một cái, rõ ràng là để bà hỏi tiếp nữa.
Thím ba Cố chỉ đành im lặng, nhưng trong lòng vẫn sốt ruột, nếu con gái , sớm cứu , ?
“Có gõ cửa."
Thím ba Cố giật một cái, vội vàng dậy chạy mở cửa.
Vừa thấy con gái về, mắt thím ba Cố cay cay, xoa xoa tóc con gái, mặt đầy vẻ trách móc:
“Sao giờ con mới về hả, bố lo lắng đến ch-ết ."
Chương 162 Chúng hãy thử xem
Cố Phúc Châu thì hề sợ hãi, cô tỉnh dậy thấy an , nên lúc chỉ tinh nghịch thè lưỡi một cái, đó mặt đầy hào hứng :
“Mẹ, hôm nay con gặp một cô gái vô cùng phi thường.
Cô tên là Từ Oánh, nhà họ Ngô , nhà đó ác độc lắm, nhà đó chỉ tham ô mà còn bắt nạt các cô gái..."
Thím ba Cố con gái là chịu thiệt thòi gì, trái tim đang treo lơ lửng lập tức bình , chuyện nhà họ Ngô bà và chồng cũng qua.
Đối với cô gái đó vô cùng khâm phục, gan mưu, thực sự phi thường.
“Bố, bố bố là một lãnh đạo , vì nhân dân phục vụ, vì các cô gái mà cống hiến, bây giờ nhân dân nạn bố giúp ."
Cố Phúc Châu đó, vô cùng phẫn nộ.
Chú ba Cố con gái mỉm :
“Sao thế ?"
“Con và Phúc Anh chính là nhà họ Ngô bắt cóc đấy, kẻ đó hủy hoại Từ Oánh, Từ Oánh là một cô gái dũng cảm như nên những kẻ nhẫn tâm đó hãm hại."
Đôi mắt Cố Phúc Châu tràn đầy hy vọng, thẳng bố .
Bố Cố thấy con gái nhà họ Ngô hại, tức đến run cả .
Chú ba Cố cũng , nhưng ông kiềm chế , lộ cảm xúc gì.
Bất kể chuyện liên quan đến con gái , đám đúng là to gan quá mức , nếu ông khoanh tay thì thật với vị trí đang .
Vẻ mặt chú ba Cố nghiêm trọng:
“Vào phòng , chuyện bố sẽ điều tra thật rõ ràng."
Có câu của chú ba Cố, Cố Phúc Châu lập tức tươi rạng rỡ.