“Bà nội Từ còn đang vội ăn, đủ thấy hương vị món lẩu tuyệt đối ngon.”
Mọi ai nấy sợ ăn, vội vàng chỗ.
“Ai ăn cay thì sang bên , ai ăn thì sang bên ."
Từ Oánh chỉ cái nồi .
Nhà họ Từ cơ bản đều thể ăn cay, trừ trẻ nhỏ.
Ông nội Từ và bà nội Từ định về phía nồi cay bên , Từ Oánh vội vàng ngăn :
“Ông nội bà nội, đây là nước dùng gà nấm con đặc biệt cho hai đấy, đối với già đại bổ cho sức khỏe lắm."
“ đấy, bố , hai tuổi cao , ăn đồ quá cay thế , hại dày lắm."
Bác ba Từ theo.
Nói xong ông “xì xụp" một cái ăn một miếng thịt bò bụng, cay ngon, quá.
Bà nội Từ cuống lên, bà mặt đầy bướng bỉnh:
“Sao mà chúng ăn chứ, ăn một chút cũng ."
Cháu gái con trai bản lĩnh cũng , đối với hai ông bà quản giáo quá rộng .
Ông nội Từ mặt dày, trực tiếp đến bên cạnh con trai thứ ba, huých một cái cho ông xê :
“Sao mà ăn cay chứ."
“Ông nội, bà nội, hai nếm thử cái cay , cũng ngon lắm."
Từ Oánh mắt đỏ hoe:
“Ông nội bà nội, hai đều tuổi , ăn cay dễ nóng trong, hơn nữa còn kích thích dày, càng hại cho đường ruột.
Ông nội bà nội xem bác ba của con mới chút bản lĩnh, còn đang đợi báo hiếu hai đấy, nếu hai chuyện gì, bác ba của con chẳng đau lòng ch-ết mất , hơn nữa con còn đang đợi đón ông nội bà nội lên thành phố ở nữa.
Hai mà chuyện gì, đám con cháu tụi con đây, hai là trụ cột của gia đình, mất hai thì tụi con ."
Bố Từ con gái, cũng theo:
“ thế bố , đồ cay hai ăn ít thôi, tay nghề của Oánh Oánh bố chẳng lẽ còn giỏi thế nào , món nấm cũng ngon lắm."
Ông nội bà nội Từ cũng , đám con cháu là vì cho , cuối cùng thất vọng gật đầu.
Đi sang phía nước dùng nấm .
Cả một gia đình đông đủ, bố Từ Từ kìm gắp thức ăn nồi cay, lúc nãy lão tam cứ ăn suốt, hai vẫn động đũa .
Một miếng ruột vịt miệng, cay giòn, mang theo hương thơm của thịt vịt, khiến ngừng mà .
“Hà~ cay quá!"
Từ Thắng Thuận cay đến mức nước mắt chảy .
Bác gái hai lúc mới phát hiện con trai cùng , vội vàng đẩy con trai sang bàn bên cạnh:
“Con sang cùng bà nội ."
Từ Thắng Thuận liếc bốn phía một lượt, đó mặt đầy kinh hãi:
“Lửa, đốt ch-ết , lửa, đốt , thu-ốc, thu-ốc."
Bác gái hai con trai một cái, mặt mày nghiêm túc hỏi:
“Lời là ai với con thế."
Con trai nhà tuy thương ở đầu nên ngốc nghếch, nhưng ngày thường ngoan ngoãn, bao giờ hươu vượn, mấy cái lời kiểu như ch-ết nọ bình thường sẽ .
Từ Thắng Thuận ánh mắt đầy sợ hãi:
“Không, , sẽ, đ-ánh Thuận Thuận."
Từ Oánh sắc mặt chút khó coi, về phía Từ Thắng Thuận, trấn an:
“Anh họ, , cả nhà đều ở đây mà, cho dù kẻ đến, tụi sẽ đ-ánh đuổi nó ."
Ông nội Từ lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-260.html.]
“Thuận Thuận, con đừng sợ, con xem nhà bao nhiêu , đến lúc đó kẻ , cả nhà cùng xông lên, nhất định đ-ánh bại kẻ .
Không ai thể đe dọa con , con cứ thẳng đó là ai."
Từ Thắng Thuận lắc đầu, gật đầu:
“Bên ngoài , , bỏ thu-ốc nhà em gái, em gái , cá của nhà nhiều."
Bố Từ xong lời , sắc mặt âm trầm, cá nhiều, chắc chắn là của thôn họ Lý , ngờ thôn họ Lý bỉ ổi vô liêm sỉ đến .
Mọi năm họ đ-ánh nhiều cá như , trong thôn ai một câu nào chứ.
Năm nay đ-ánh cá là bắt đầu nghĩ đến mấy cái chiêu trò bẩn thỉu.
Bố Từ phẫn nộ đ-ập bàn một cái:
“Người thôn họ Lý chẳng lấy một kẻ lành gì, may mà buổi chiều nhất thời hồ đồ mà đưa cá cho họ.
Hạng ích kỷ như thế, tuyệt đối mềm lòng nữa."
“Bố, theo ý trong lời của họ, đám e là tối nay sẽ hành động đấy."
Từ Oánh nhắc nhở.
Bố Từ gật đầu:
“Cứ ăn cơm , ăn xong dẫn cả hai con canh chừng, xem xem đám hành động thế nào.
Chỉ cần chúng bắt , thì trực tiếp giải lên công an."
“Thật ạ?"
Từ Oánh hỏi, đừng đến lúc đó đám lóc kể lể nỗi khổ của gia đình là bố cô mủi lòng đấy.
Bố Từ ưỡn ng-ực, thế, con gái tin ông .
“Thật!"
Từ Oánh mỉm , cầm đũa tiếp tục ăn lẩu.
Ngày đông giá rét, ăn một nồi lẩu, cả ấm áp hẳn lên.
“Oánh Oánh, bao giờ em lẩu thế, thơm quá mất!"
Từ Tinh Tinh xoa xoa cái bụng tròn ủng, ợ một cái .
Bác gái hai lườm con gái một cái:
“Con cái dáng vẻ của con xem thể thống gì nữa, là cô gái sắp chuyện cưới xin , mà chẳng giữ gìn hình tượng chút nào cả."
Bác gái ba cũng mặt đầy tò mò:
“Trước đây chẳng hôn sự của Tinh Tinh định ạ?"
Bác gái hai lắc đầu:
“Định gì mà định, đám đó cứ bậy thôi, chẳng qua là xem mặt một chút, hơn nữa thằng cha đó cũng chẳng hạng lành gì."
Cứ nghĩ đến thằng cha đó định sàm sỡ con gái là bác gái hai bực cả .
“Bác hai, bà mai họ Tôn ạ."
Từ Oánh mắt sáng lên, cô nhớ , bà mai mối cho chị họ cô chính là bà mai Tôn.
“ thế, mười dặm tám dặm quanh đây là bà mai Tôn mối cả, nhưng cái mụ hạng lành gì."
Bác gái hai còn lén lút bác gái ba một cái.
Từ Oánh thấy tình hình, lập tức xán gần thêm chút nữa.
Mẹ Từ ghét bỏ hai một cái.
Bác gái hai liền mở máy :
“Hôn sự của bác ba con chính là do bà mai Tôn giới thiệu đấy, hồi đó bà mai Tôn khen bác ba con nổ trời luôn.
Bác gái ba con lúc đó mới gả về đây, nhưng mà nhà đẻ của bác gái ba con cũng chẳng , cho dù bác ba con tu chí ăn, thì vẫn hơn nhiều so với hồi bà ở nhà đẻ."
Từ Oánh tỏ vẻ hiểu, hóa mụ mai Tôn còn là kẻ lừa hôn chuyên nghiệp cơ đấy.