Trước đó Chủ nhiệm Dương của bách hóa đại lầu vì quản lý thỏa đáng, trực tiếp cách chức.
Giám đốc Lý của nhà máy thực phẩm Ma Đô cũng vì tham niệm mà đình chỉ công tác.
Giám đốc Lý là tự tự chịu, nhưng Chủ nhiệm Dương thì tức sắp ch-ết .
Ông vốn dĩ tâm niệm là phù sa chảy ruộng ngoài, chắc chắn nhà máy trong thành phố thiết với bách hóa đại lầu của họ hơn, vả nhà máy thực phẩm trong thành phố là đối tác lâu năm của họ .
Vốn chẳng hề nghĩ tới sẽ xảy chuyện như .
hiện tại cho dù ông ác ý, nhưng việc bán thịt kho thối vẫn là do chính ông kiểm tra nghiêm, phạm sai lầm.
Từ chú ba thông báo nghỉ phép, hớn hở chạy đến tìm Từ Oánh, về ông cũng dự định mua một chiếc xe đạp, về nhà khoe khoang một phen cho oai.
đoạn đường đến bách hóa đại lầu dựa xe của cháu gái .
Từ chú ba mua xe đạp xong về ngay, mà chạy đến con đường qua nhà bạn gái cũ, còn khoe khoang một trận đầy vẻ hèn hạ, khuôn mặt đen xì của hai vợ chồng nhà đó.
Từ chú ba mới hí hửng về nhà.
Từ Oánh chú ba nhà , khóe miệng giật giật, ừm, cái nết thù dai đúng là gen ưu tú của nhà họ Từ bọn họ.
Họ cũng xấp xỉ nửa tháng, Từ chú ba đạp xe đến đầu thôn, đầy mặt đắc ý xuống xe.
Ông xe, nhưng chính là thèm cưỡi, cứ đẩy xe quanh thôn một vòng lớn đầy vẻ khó ưa.
“Lão tam, chú về , Oánh Oánh !"
Từ mẫu đang chỉ huy bốc hàng thì thấy Từ lão tam, lập tức đầy mặt kinh hỉ, ném đồ tay xuống nhanh ch.óng chạy về phía Từ lão tam.
Ôi chao, con gái yêu của bà, một chuyến là mất nửa tháng trời.
Nhớ con ch-ết .
Từ mẫu chẳng màng đến công việc, chạy một mạch về nhà.
Vừa đến cửa thấy bóng lưng con gái trong sân, mắt Từ mẫu đỏ hoe, bịt miệng đầy vẻ thương nhớ.
“Oánh Oánh."
“Mẹ."
Từ Oánh đầu thấy đôi mắt đỏ hoe của , nhanh ch.óng chạy tới, ôm chầm lấy :
“Sao thế ạ, ai bắt nạt ?"
Từ mẫu mừng phát , lắc đầu:
“Ai dám bắt nạt chứ, hiện tại con chính là phúc tinh của cả thôn chúng , đều nhờ nhà chúng mới việc .
Mấy thôn mười dặm tám dặm xung quanh thấy đều nịnh bợ, mà bắt nạt ."
Con gái là bản lĩnh , nhưng những ngày gặp mặt ngày càng ít , bà luôn cảm thấy lòng trống trải.
“Vậy ?"
Từ Oánh lau nước mắt cho bà, chút xót xa.
Từ đại tẩu ở bên cạnh bật :
“Mẹ là nhớ cô đấy."
Từ mẫu trúng tâm tư, chút thẹn thùng, đầu hờn dỗi ngoảnh mặt chỗ khác:
“Con giờ là thành đạt , gặp con một còn đợi nửa tháng.
Mấy hôm Hoắc Thần mang lễ đến nhà , với bố con thấy cũng , dù hai đứa cũng đang tìm hiểu, là cứ đính hôn ?"
Từ Oánh ngờ Hoắc Thần nhanh như , lúc là đính hôn xong mới , nhưng chuyện khẩn cấp nên xuất phát .
Cô gật đầu.
Từ mẫu lập tức đại hỷ, con gái gả cùng một thôn, gặp lúc nào chẳng , bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-331.html.]
“Vậy thì ngày , khéo ngày ."
Từ mẫu ướm hỏi, chuyện lớn như đương nhiên vẫn để con gái chủ mới .
Từ Oánh gật đầu:
“Đều theo ạ."
Từ chú ba là cái đuôi nhỏ, lâu cầm một tờ báo hớn hở bước sân:
“Đại tẩu xem , em với Oánh Oánh lên báo ."
Từ chú ba nhắc đến chuyện đầy mặt tự hào, cái đứa vốn trong mắt là hạng chẳng gì như ông, mà cũng thành đạt .
Từ mẫu thấy lời , đầy vẻ ngơ ngác, phản ứng liền giật lấy tờ báo tay ông, mấy chữ đó bà chẳng nhận mấy.
Cầu cứu về phía con dâu cả:
“Vợ thằng cả, cái gì ?"
Từ đại tẩu vốn dĩ tò mò, chồng hỏi , cô lập tức tới, tờ báo mà khuôn mặt đầy vẻ chấn động:
“Mẹ, nhà máy thực phẩm và nhà máy dệt của em út nhận sự khen ngợi của lãnh đạo.
Hơn nữa đều đang khen em út bản lĩnh nghiên cứu món ăn, còn thiết kế, càng nghĩ cho sự an của nhân dân..."
Từ mẫu mà miệng khép , con gái bà giỏi giang thế , bài đúng là văn tài thật, về con gái bà quá đúng luôn.
Nhìn báo, Từ mẫu tự động bỏ qua Từ chú ba, cầm tờ báo phấn khích chạy khỏi phòng.
Mấy chỗ buôn chuyện tào lao ai bà khoe khoang nữa, nhưng trong xưởng thì mà!
Bà nhanh ch.óng chạy về phía xưởng.
Chương 271 Con gái lên báo
“Mọi mau đây xem , con gái lên báo ."
Từ mẫu cầm tờ báo xông trong xưởng.
Từ phụ thấy tiếng vợ oang oang, mày nhăn , con trai cả đầy vẻ nghi hoặc:
“Mẹ con ở đằng hét cái gì ?"
Từ đại ca chạy ngóng một chút, nhanh đầy vẻ mừng rỡ trở .
“Bố, chuyện lớn , em út nhà lên báo !"
Từ đại ca đầy mặt vui sướng, dáng vẻ vô cùng tự hào.
Từ phụ vốn dĩ đang học cách sửa máy móc, phản ứng kịp, mãi đến khi nhắc nhở một chút mới hồi thần .
“Anh đội trưởng, con gái mà lên báo ?"
“Cái gì?
Lên báo ?"
Từ phụ lúc mới phản ứng , nhanh ch.óng về phía Từ mẫu.
Nhìn thấy vợ , ông trực tiếp giật lấy tờ báo, đeo kính , cẩn thận quan sát, càng xem khóe miệng càng nhếch lên.
“Đội trưởng, báo gì ạ, Oánh Oánh chuyện gì phi thường ."
Thời gian qua quen , con bé nhà đội trưởng chính là bản lĩnh, chỉ cần thấy tên con bé là con bé chắc chắn việc to tát gì đó .
Từ phụ vẻ mặt đầy sự xúc động của một cha:
“Con gái bán đồ của nhà máy thực phẩm và nhà máy dệt chúng đại lầu Hữu Nghị .
Mọi đại lầu Hữu Nghị là gì ?"
Mọi đầy vẻ hiểu, đại lầu Hữu Nghị chừng cũng giống bách hóa đại lầu thôi, chắc cũng là nơi bán đồ nhỉ?
Nếu là nơi bán đồ thì gì to tát , bách hóa đại lầu của họ hiện tại cũng đang bán đồ của nhà máy thực phẩm và nhà máy dệt đấy thôi.