Chu lão thái xong, nghĩ đến trời muộn thế , hai đứa lái xe chắc chắn kịp ăn tối, liền gọi bà cả nhà họ Chu:
“Vợ thằng cả, cho Thần nhi và Oánh Oánh bát mì ăn ."
Bà cả nhà họ Chu đáp lời một tiếng vội vàng chạy bếp.
Hoắc Thần và Từ Oánh theo hai cụ trong sân.
Bà ba nhà họ Chu quan sát Hoắc Thần một lượt, mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhanh ch.óng nở nụ bước tới:
“Đây là Hoắc Thần ?
Lần mợ ba việc nên , kịp gặp cháu.
Hôm nay thấy cháu thấy đặc biệt gần gũi ."
Hoắc Thần lạnh lùng bà ba nhà họ Chu gật đầu với bà .
Vợ buổi tối kể cho chuyện về mợ ba.
Đối với những bới lông tìm vết vợ , chẳng thích chút nào.
Bà ba nhà họ Chu thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Hoắc Thần thì mặt thoáng qua sự ngượng ngùng, thu nụ giả tạo phòng.
Nhìn thấy chồng, bà bực bội cằn nhằn:
“ đúng là đem mặt nóng dán m-ông lạnh mà.
Người t.ử tế chào hỏi, nó chỉ gật đầu với một cái.
Một tiếng mợ cũng thèm gọi, rõ ràng trong lòng là coi thường mợ ba , cũng coi thường cả ba như ông đấy."
Lời bà dứt, Hoắc Thần dắt Từ Oánh phòng.
Nhìn thấy ba, gọi một tiếng:
“Cậu ba."
Cậu ba nhà họ Chu lập tức mặt mày hớn hở.
Bà ba nhà họ Chu thì trợn ngược mắt, tức đến phát điên.
Thằng ranh chắc chắn là cố ý!
Từ Oánh cố nén , chọc chọc eo chồng:
“Anh gì thế?"
“Trả thù cho em, để bà bắt nạt em."
Hoắc Thần nhếch môi .
Lòng Từ Oánh sướng râm ran.
Bà cả nhà họ Chu nhanh ch.óng xong hai bát mì, bưng :
“Mau ăn cơm .
Ngày mai Oánh Oánh thi ?
Ăn cơm sớm nghỉ ngơi sớm , ngày mai đừng để lỡ kỳ thi."
“Cảm ơn mợ cả ạ."
Từ Oánh cảm ơn một tiếng thể chờ đợi thêm mà bắt đầu ăn.
Phải là tay nghề của mợ cả đúng là tệ, bát mì tuy đơn giản nhưng thơm nức mũi.
Bà cả Từ Oánh ăn mì, nhịn lên tiếng hỏi:
“Hương vị thế nào?"
Từ Oánh khen tiếc lời:
“Ngon lắm ạ, đặc biệt thơm."
Bà cả thấy thế thì mặt mày rạng rỡ.
Thú thật là khi về thành phố, tâm trạng bà vui.
cùng với việc chồng về thành phố, những nỗi lo mới ập đến.
Trước đây lúc hạ phóng, ngày nào cũng chỉ lo lấp đầy cái bụng, để bệnh, để đói.
Bây giờ về , ngày tháng dễ thở hơn, nhưng vấn đề mới nảy sinh:
cả một gia đình lớn thể cứ mà ăn hết của cải , tìm một cái nghề kiếm tiền mới .
Nhà bà cả đây vốn kinh doanh, giờ nghề cũ.
Từ lúc nếm thử món ăn do con bé Từ Oánh , bà mới chứng kiến thế nào mới thực sự là nấu ăn ngon.
Cho nên bà dày mặt học hỏi thêm một chút tay nghề từ đứa cháu dâu .
“Oánh Oánh, cháu thấy bát mì của mợ cả chỗ nào cần cải thiện ?"
Bà cả tò mò hỏi.
Bà hai và bà ba bên cạnh cũng chăm chú quan sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-469.html.]
Từ Oánh nếm một miếng :
“Mì nếu dai hơn chút nữa thì ạ.
Có thể dùng thêm một ít mỡ lợn, lửa phi hành trắng thiếu một chút."
Bà cả cô , mắt sáng rực lên:
“Được, để mợ cải thiện thêm.
là đầu bếp lớn khác, nhiều thật đấy."
Bà ba ở bên cạnh khinh bỉnh bĩu môi:
“Chỉ là một bát mì thôi mà, cần nhiều chuyện thế , ăn là ."
Từ Oánh thèm đếm xỉa đến bà , ngẩng đầu mợ cả tò mò hỏi:
“Mợ cả, mợ định mở quán ăn ạ?"
Bà cả gật đầu:
“Mợ và cả cháu tuổi cũng lớn , ngoài tìm việc cũng chẳng dễ, chi bằng nghề cũ.
Nhà họ Chu chúng đời đời đều kinh doanh, mợ với cả cháu cũng tiếp tục kinh doanh đấy."
Lời bà dứt, bà ba nhà họ Chu mặt đầy vẻ khinh khi, bằng lỗ mũi:
“Chị cả , em , chứ cái nghề kinh doanh mặt tiếp khách, trông chẳng thể diện cho lắm.
Hay là để em hỏi thử nhà đẻ đứa cháu gái em xem, nhà họ đều việc trong nhà máy quốc doanh đấy, tìm một công việc t.ử tế vẫn dễ dàng lắm."
“Thím ba , kinh doanh thể diện?
Ít nhất chúng cũng dựa đôi tay của mà ăn cơm, ăn bám cha là ."
Bà cả cố ý cao giọng.
Vợ chú ba là kẻ nông cạn, bố về là nhòm ngó tiền bạc của hai cụ, cái bộ dạng đó trông khó coi ch-ết .
Từ Oánh điểm ủng hộ bà cả:
“Mợ cả, chúng dựa bản lĩnh của mà ăn cơm, dựa dẫm ai cả.
Tiền kiếm sạch sạch sẽ sẽ thì gì ạ."
Bà cả lạnh một tiếng:
“ thế."
Nói xong bà Từ Oánh với nụ chân thành:
“Oánh Oánh, mợ cả thầu năm mặt bằng cửa hàng , định đều mở thành quán ăn cả."
Từ Oánh suýt nữa thì sặc mì:
“Mợ cả, mợ thuê một lúc năm cửa hàng ở Ma Đô ạ?
Thuê bao nhiêu năm ạ?"
“Không thuê, là mua đấy.
Rẻ lắm, đắt , một cửa hàng năm vạn đồng thôi.
Cũng may là mợ với cả cháu hồi đó giấu ít gia sản, nếu chúng mợ về đây chắc chỉ nước hít khí trời mà sống."
“Rẻ ạ?"
Từ Oánh đầy vẻ kinh ngạc.
Một căn năm vạn đúng là đắt.
Ở một nơi phồn hoa như Ma Đô, chỗ đúng là tấc đất tấc vàng đấy.
Tuy nhiên, nhà họ Chu quả nhiên là thực lực, giấu giếm một ít mà mấy chục vạn, đó mới chỉ là tiền mua nhà, ăn còn cần thêm tiền nữa.
Bà cả dám thì chắc chắn trong tay vẫn còn ít tiền tiết kiệm.
“Cũng tạm , đều là nhờ bạn cũ của cả cháu để cho giá khá rẻ đấy.
Oánh Oánh, cháu góp vốn ?
Tay nghề cháu thế , nếu chúng cùng thì chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền.
Mợ cả cũng lừa cháu , đến lúc kiếm tiền, hai nhà chúng chia năm năm thế nào?
Cháu góp tay nghề, mợ góp mặt bằng, nhân lực và các loại chi phí khác."
Bà cả đầy vẻ mong đợi.
Nếu Oánh Oánh đồng ý thì chắc chắn là vụ ăn chỉ lời lỗ.
Từ Oánh do dự một chút, cô hiện tại còn học, e là thời gian dạy nấu ăn.
“Mợ cả, cháu học thế thì thời gian dạy nấu ăn ạ."
Từ Oánh chớp chớp mắt, cô .