Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:38:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ Từ gật đầu, lấy hết đồ rừng trong sọt mới đưa sọt trống cho Hoắc Thần.

 

Nghĩ ngợi một lát, bà xách mấy con đồ rừng đưa cho Hoắc Thần:

 

“Cầm về ăn cùng bà nội .”

 

Hoắc Thần từ chối:

 

“Ở nhà vẫn còn nhiều lắm ạ.”

 

Câu Từ nghẹn họng, hít một , đây đúng là hộ giàu sang mà.”

 

Hoắc Thần đeo sọt rời .

 

Từ Oánh bếp, cô định thử nghiệm thực đơn mới:

 

“Uyên Ương Kê.

 

Cô xem qua thực đơn, món Uyên Ương Kê thế nào, món là món hấp, khi hấp chín thì rưới nước sốt, rưới dầu, bày đĩa.

 

Món ăn xong sẽ thơm nồng, màu sắc rực rỡ, tạo hình mắt, ngụ ý thâm sâu, hình dáng như đôi uyên ương, hương vị mang hai phong cách khác .”

 

Bụng gà đỏ nhồi thịt lợn, gà trắng dùng nhân ý dĩ điều chế.

 

Có thể là một món danh tiếng.

 

Uyên Ương Kê xong, hương thơm lan tỏa khắp sân.

 

Nhà họ Từ đông , thêm đồ rừng Hoắc Thần mang tới nhiều nên Từ Oánh luôn hai phần.

 

Ngoài cô còn xào thêm hai món chay.

 

“Cha , ăn cơm thôi.”

 

Từ Oánh gọi một tiếng, mấy sớm trong sân nuốt nước miếng cả buổi liền vội vàng chạy bếp, bưng đồ lấy bát đũa.

 

“Cha, con gửi cho bà nội một ít, gửi cho nhà bà Hoắc một ít nữa ạ, mang đến cho nhà bao nhiêu đồ rừng thế .”

 

Từ Oánh chớp mắt .

 

Cha Từ yên tâm để con gái , bèn sai hai con trai:

 

“Thằng cả thằng hai, một đứa đến nhà bà nội, một đứa đến nhà Hoắc Thần.

 

, mang gà rừng với thỏ rừng sang cho bà nội hai con nhé, nhiều thế ăn hết sẽ hỏng mất.”

 

Mẹ Từ chút bất mãn nào vì bà cũng định mang về nhà đẻ một ít, sẵn tiện về xem chuyện cưới xin của em út, đầu năm sắp kết hôn mà mấy tháng nay chẳng thấy động tĩnh gì.

 

Từ Oánh ăn món Uyên Ương Kê, mắt sáng rực lên, đúng là món ăn danh tiếng, trông mà ăn cũng ngon.

 

Da gà săn chắc, mỡ bóng mượt, thịt gà mềm mịn, ngon thể tả.

 

Nhân bát bảo bên trong mỗi khi nhai một miếng thấy vị khác , sự biến hóa khiến thích thú.

 

hai con gà khi nếm kỹ sự khác biệt, gà trắng thanh mát, thanh tú nhã nhặn.

 

Còn gà đỏ vị nồng đậm, vấn vương nơi đầu môi ch.ót lưỡi, khiến dư vị vô cùng.

 

【Chúc mừng ký chủ nhận điểm thiện cảm +1, +1, +1...】

 

【Chúc mừng ký chủ nhận điểm thiện cảm +1, +1...】

 

【Chúc mừng ký chủ nhận điểm thiện cảm +5, +1, +5, +1...】

 

“Hệ thống, lúc cộng một mạch năm điểm thế?”

 

Từ Oánh ngạc nhiên vô cùng.

 

【Hệ thống kiểm tra nguyên nhân, nhưng kiểm tra đó là điểm thiện cảm của Hoắc Thần.】

 

Cái quái gì !

 

Còn thể như , thế thì ôm c.h.ặ.t đùi Hoắc Thần , một chấp năm luôn, trời ơi, thế thì quá nhiều .

 

Chỉ một lát cộng thêm mấy chục điểm tích lũy, cách thăng cấp tới còn cần hai trăm năm mươi điểm tích lũy nữa.

 

Sáng sớm hôm , Từ Oánh vẫn còn đang ôm chăn ngủ nướng giường thì mặt trời chiếu phòng qua cửa sổ.

 

Khuôn mặt phóng đại của Từ áp cửa sổ:

 

“Con gái, sang nhà ngoại con, con ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-57.html.]

 

mong con gái cùng, trong nhà đều đồng , chỉ còn bà với con gái út thôi, xe bò xóc lắm, con gái đạp xe chở bà thì dễ chịu hơn nhiều.

 

Từ Oánh dụi dụi mắt, hiểu ai bằng con gái, cô lập tức hiểu ý Từ.

 

Cô ngáp một cái, dậy giường, nhắm mắt mặc quần áo xuống giường.

 

“Mẹ, bữa sáng món gì thế ạ?”

 

Từ Oánh liên tục ngáp thêm mấy cái.

 

Mẹ Từ chu đáo bưng bữa sáng đến mặt cô, màn thầu ngũ cốc trộn thêm bột mì trắng, vị ăn thấy khô cổ như lúc cô mới xuyên tới.

 

Bên cạnh còn một đĩa trứng xào và một bát cháo loãng.

 

Từ Oánh nhanh ch.óng rửa mặt chải đầu, xem như tỉnh táo hơn hẳn.

 

Ngồi bàn từ tốn ăn bữa sáng, Từ chạy sang nhà cũ mượn xe đạp .

 

Chương 45 Về nhà ngoại

 

“Con gái, thôi.”

 

Giọng Từ vang lên, Từ Oánh nhớ lời dặn, xách gà rừng vịt rừng thỏ rừng ở góc tường bỏ sọt .

 

Mẹ Từ sợ con gái quên còn hỏi một câu:

 

“Đồ đạc mang hết chứ?”

 

“Mang ạ.”

 

Từ Oánh dắt xe đạp, trực tiếp đạp luôn, xe đạp thời đều gióng ngang phía , nếu cô tự đạp một chở thì thể vắt chân qua.

 

bây giờ Từ lên xe, cô chỉ thể đạp từ từ , Từ nhảy lên từ phía .

 

“Ôi chao, con gái út ơi, con đạp chậm thôi, theo kịp .”

 

Mẹ Từ thở hồng hộc.

 

Từ Oánh thấy đạp chậm , nghĩ đến tuổi tác của , cô cố gắng giảm tốc độ hơn nữa.

 

Mẹ Từ nhảy liên tiếp mấy cuối cùng mới nhảy lên xe, lên xe bà liền cảm thán:

 

“Haz, già , cái xe cũng vất vả thế .”

 

Từ Oánh cũng thấy cái xe phiền phức:

 

“Mẹ, đầu tháng con giúp tiệc cưới cho cả Phúc Anh, lúc đó thêm một khoản thu nhập nữa.

 

Đợi con gái tích góp ít tiền sẽ mua một chiếc xe đạp nữ, lúc đó ngày nào cũng chở hóng gió.”

 

Hà, lời con gái bà thích lắm.

 

Mẹ Từ dám tưởng tượng nhà cũng mua xe đạp, tiền, trong tay bà cũng tiền nhưng bà còn hai đứa con trai nữa, cưới vợ một cái là hết sạch ngay.

 

là con trai đều là quân đòi nợ, đợi thằng hai thì giống như thằng ba, tiền đều nộp lên để dùng cưới vợ.

 

Nhà ngoại Từ xa lắm, đạp xe hơn nửa tiếng là tới.

 

“Mẹ ơi, là con, đứa con gái cả của về thăm đây.”

 

Giọng Từ vang dội.

 

Bà ngoại Trương thấy tiếng liền bước những bước nhỏ , bà nheo mắt thấy là Từ, khuôn mặt chất phác đầy nụ :

 

“Quế Anh, về thế?

 

Oánh Oánh, mau trong phòng .”

 

“Mẹ, gì thế, con về nữa .”

 

Mẹ Từ dỗi .

 

Bà ngoại Trương vội vàng bảo:

 

“Về chứ về , nhà của chính mà, về lúc nào thì về lúc .”

 

Mẹ Từ sân liền lấy hết đồ trong sọt :

 

“Mẹ, con gái mang về cho đấy, đừng tiếc dám ăn đấy nhé, .”

 

 

Loading...