“Trần Thiếu Văn cũng kẻ ngốc, thấy con trai mụ mối Tôn như liền nhận chuyện gì đang xảy , lạnh một tiếng :
“Nếu đ-ánh ch-ết, tài sản cũng chỉ phần của một .”
bây giờ kết hôn với , mà mất thì tiền đó cũng phần của .
Anh chắc chắn là cứu chứ?"
Con trai mụ mối Tôn lạnh một tiếng:
“Mẹ đối xử với thế cơ mà, cứu còn gọi !"
Trần Thiếu Văn nghẹn lời:
“Mẹ mà ch-ết thì ai kiếm tiền cho nữa ."
Con trai mụ mối Tôn càng tính toán hơn:
“Mẹ mà ch-ết, ai đ-ánh bà ch-ết thì kẻ đó cũng bồi thường tiền cho ."
Đến lúc đó chỉ chia gia sản mà còn nhận thêm một khoản tiền bồi thường.
Lúc đó đòi một khoản thật lớn, chừng nửa đời sẽ cơm áo lo.
Đỡ rước về để tiền rơi túi ngoài.
Mắt Trần Thiếu Văn nhất thời sáng lên, đúng , nếu mụ mối Tôn thực sự chuyện gì lớn, tiền bồi thường chắc chắn hề ít.
Lần Trần Thiếu Văn mừng rỡ, hớn hở chạy ngoài.
Phía Lưu lão thái giằng co với mụ mối Tôn bao lâu thì quản lý đại viện chạy can ngăn:
“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa, đ-ánh nữa là ch-ết đấy Lưu lão thái, bà tù .
Bà già , chẳng sống bao nhiêu năm, tù cũng đành, nhưng con trai và con gái bà còn trẻ mà!"
Cả nhà Lưu lão thái thấy lời lập tức tỉnh táo quá nửa, mụ mối Tôn đang thoi thóp đất thì giật nảy .
Lập tức nhảy b-ắn xa ba thước, giống như thấy dịch bệnh gì .
“Ái chà, g-iết , đều thấy cả nhé, cả nhà họ Lưu đ-ánh vợ thành thế đây.
Các bồi thường tiền, bây giờ đưa vợ bệnh viện, chi phí khám bệnh ở bệnh viện các chịu hết, tiền dinh dưỡng, tiền dưỡng các cũng chịu, nếu chúng lên đồn công an mà chuyện."
Trần Thiếu Văn lóc chạy tới.
Cái vèo một cái nhào lên mụ mối Tôn.
Anh còn quên đ-âm chọc mụ mối Tôn:
“Chị Tôn ơi đều là của , nãy thấy chị nhà họ Lưu đ-ánh, định gọi con trai và con dâu chị tới.
ngờ con trai và con dâu chị bảo chị đ-ánh ch-ết cho , như mới nhận tiền bồi thường.
Đều tại , nếu tại thì cũng hỏng tình cảm của ."
Mụ mối Tôn giờ chẳng còn ấn tượng gì với Trần Thiếu Văn, nhưng thấy con trai con dâu mong ch-ết, bà càng tức đến hộc m-áu, trực tiếp “ao" một tiếng, trợn mắt lên ngất xỉu luôn.
Lưu lão thái giật nảy , lập tức bủn rủn mấy phần:
“Mụ mối Tôn, mụ chứ!"
“Cứu mạng với, ai xe ?
Giúp đưa vợ đến bệnh viện với.
Nếu xảy án mạng, sẽ tính sổ với các ."
Trần Thiếu Văn giận dữ hét lên.
Người quản lý đại viện cũng ch-ết ở đây, lập tức tìm và xe đưa mụ mối Tôn đến bệnh viện.
Đám Lưu lão thái ở nhà lo sốt vó, nếu mụ mối Tôn thực sự ch-ết thì tính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-669.html.]
“Làm đây, con tù ."
“Mẹ, , là bà c.h.ử.i mà."
Lưu Giai Đan an ủi.
“Chúng đến lúc đó bồi thường ít tiền, chuyện chắc chắn sẽ êm xuôi thôi."
Con trai Lưu lão thái mặt đầy âm trầm .
Trong lòng chút hối hận, nãy tay nặng.
Từ Thắng Tài xem màn kịch kết thúc, trực tiếp gọi điện cho em gái :
“Oánh Oánh, em bảo Trần Thiếu Văn cưới mụ mối Tôn ?"
“Sao ?"
Từ Oánh chút ngạc nhiên.
Từ Thắng Tài lập tức hớn hở kể chuyện một lượt, Từ Oánh càng càng phấn khích, đây đúng là trận mưa rào đúng lúc mà.
“Có Trần Thiếu Văn đòi nhà họ Lưu bồi thường , tìm Lưu lão thái , nếu nhà họ cần vay tiền thì bảo bà tìm em thương lượng."
Chương 550 Từ Thắng Tài nước ngoài
Lúc Từ Thắng Tài cúp điện thoại vẫn còn mặt đầy nghi hoặc, em gái bảo Lưu lão thái tìm em vay tiền.
Vừa cúp điện thoại xong, Từ Thắng Tài mới nhớ chuyện quan trọng , lập tức gọi cho Từ Oánh:
“Anh hai, còn việc gì nữa ạ?"
“Oánh Oánh, thấy khu nhà chỗ Thu Diệp ở thể khai thác đấy, nhà cửa ở đây nát cũ, đường xá thì hẹp, một chiếc xe qua cũng khó khăn."
Từ Thắng Tài thao thao bất tuyệt .
Từ Oánh chút ngạc nhiên:
“Anh hai khá đấy nhé, chuyện mà cũng phát hiện , tệ tệ."
Từ Thắng Tài nhất thời chút khiêm tốn:
“Oánh Oánh bốc phét , thấy cũng đầu óc kinh doanh đấy, tuy bằng em và em rể nhưng cũng kém ."
“Anh hai, em vẫn thấy và chị Thu Diệp thích hợp giáo viên hơn."
Từ Oánh bất lực :
“Anh tại em bảo với Lưu lão thái là tìm em vay tiền ?"
Từ Thắng Tài quả thực .
“Là Thắng Thuận tìm em hợp tác đấy, bảo kinh tế huyện Vũ chúng tuy lên nhưng vẫn cần đổi mới hơn nữa, vả điều kiện nhà ở của dân huyện Vũ chúng quá kém.
Nếu tận dụng , khai thác khu vực chỗ chị Thu Diệp thành một khu thương mại, cộng thêm lượng du khách từ Nông Gia Lạc của chúng thu hút tới, cũng thể trở thành một vùng sầm uất..."
Từ Oánh từng bước giải thích cho Từ Thắng Tài.
Từ Thắng Tài xong lời Từ Oánh mới từ bỏ ý định, hóa chuyện phát hiện thì khác phát hiện từ lâu .
Từ Thắng Tài khỏi chút hụt hẫng.
Từ Oánh thấy bên tiếng động, hai nhà đang thấy mơ hồ về cuộc đời.
Anh cả hiện giờ việc kinh doanh nhà màng rau sạch ngày càng , ba thì luôn theo chân chồng cô từ lâu quan hệ ăn, chỉ hai là giáo viên, giờ đang học đại học nên phương hướng tương lai.
“Anh hai, từng nghĩ sẽ cùng chị Thu Diệp nước ngoài tiếp tục học tập ?"
Từ Thắng Tài mắt sáng lên mấy phần, nhưng nhanh tối sầm :
“Thôi , thủ tục nước ngoài khó lắm.
Không quan hệ thì căn bản , hơn nữa nước ngoài tốn nhiều tiền lắm, tuy để dành một ít nhưng cơ bản cũng tiêu gần hết ."