Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:44:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà nội Hoắc gật đầu, mái tóc bạc trắng nhưng tư tưởng hề già cỗi.

 

khóe miệng cong cong của cháu trai ánh lửa, trong lòng sáng tỏ như gương.”

 

“Cơm xong , ăn thôi ."

 

Từ Oánh gọi một tiếng, bưng thức ăn .

 

Hoắc Thần đưa tay định bưng đĩa, đúng lúc Từ Oánh cũng vươn tay , đầu ngón tay hai chạm , cả hai lập tức rụt tay .

 

Từ Oánh chỉ ngượng ngùng một chút, nhanh ch.óng :

 

“Vậy bưng ."

 

Hoắc Thần gật đầu, vành tai đỏ bừng lan tận cổ.

 

Bà nội Hoắc vờ như thấy, ngửi mùi thịt thỏ cháu trai bưng híp mắt:

 

“Mùi đủ cay, bà thích lắm."

 

“Bà nội Hoắc, bà ăn món đó .

 

Người bà mới khỏe, uống chút canh gà tẩm bổ thể ạ."

 

Từ Oánh .

 

Vốn dĩ cô định món gà uyên ương, nhưng nghĩ đến bà nội Hoắc cảm xong nên đổi thành canh gà.

 

Bà nội Hoắc thì vui, “ai u" một tiếng :

 

“Không , thể bà khỏe lắm, ăn một chút vấn đề gì."

 

Nói xong bà định đưa tay chộp lấy thịt thỏ, nhưng một bàn tay của Hoắc Thần giữ :

 

“Bà nội, bà uống canh gà là ."

 

“Không , bà ngửi mùi thấy ngon lắm, vả chẳng còn cơ hội ăn nữa ."

 

Bà nội Hoắc chịu.

 

Hai bà cháu đang giằng co, Từ Oánh bà nội Hoắc nũng như trẻ con thì nhịn mà bật :

 

“Bà nội Hoắc, cháu đến nấu cho , cần vội ạ."

 

Bà nội Hoắc lúc mới lời, múc một bát canh gà uống một ngụm, nheo mắt tán thưởng:

 

“Tay nghề của Oánh Oánh thật tồi, đời thể uống canh gà ngon thế .

 

Mấy bên ngoài đúng là bậy bạ, bà thấy Oánh Oánh là cô gái siêng năng bao, nấu ăn giỏi, mà thiên hạ cứ đồn đại cháu lười biếng chẳng gì."

 

Từ Oánh lời thì chột cực kỳ, nguyên chủ đây đúng là như thế thật.

 

thể tự bôi , bèn phụ họa theo:

 

“Chẳng ạ?

 

Mấy đó cứ thích bóng gió, bố cháu tuy nuông chiều cháu một chút, nhưng ở nhà cháu cũng nấu cơm mà."

 

thế, bọn họ còn bảo Hoắc Thần nhà bà , bà thì thấy Hoắc Thần là một đứa trẻ ngoan."

 

Từ Oánh gật đầu:

 

“Cháu cũng thấy Hoắc Thần , hiếu thảo thạo việc, đáng sợ như ."

 

“Haizz, cũng tại bà già , nếu Hoắc Thần cũng mắng nhiếc."

 

Từ Oánh vội vàng xua tay:

 

“Bà nội Hoắc, cháu thấy chuyện đó Hoắc Thần đúng."

 

Động tác gắp thức ăn của Hoắc Thần khựng , ngạc nhiên Từ Oánh tiếp.

 

“Chuyện đó nếu là cháu, cháu cũng sẽ như Hoắc Thần.

 

Những chẳng qua là năng lực thôi, ai thể trơ mắt quan trọng của bắt nạt chứ?

 

Nếu thật sự loại đó, thì đó quá hèn nhát thì cũng là do thấy quan trọng mà thôi."

 

Đôi mắt Hoắc Thần lấp lánh, đây là đầu tiên ngoài bà nội cho rằng đúng.

 

Chuyện đó hề thấy sai, cho nên đó vẫn cứ theo ý .

 

Nếu nhà ức h.i.ế.p, thà kẻ còn hơn.

 

“Cảm ơn cô, Từ Oánh."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-82.html.]

Hoắc Thần xong, lùa một miếng thịt lớn miệng.

 

Từ Oánh còn kịp phản ứng xem tại cảm ơn thì tiếng hệ thống vang lên:

 

【 Chúc mừng ký chủ, điểm hảo cảm +10, +10 】

 

Từ Oánh thấy âm thanh , vui đến mức nhảy dựng lên:

 

“Sao tăng nhiều thế?"

 

Biết thế cô nấu thêm mấy món nữa, như chẳng sẽ kiếm nhiều điểm hảo cảm hơn .

 

【 Không rõ, cấp độ hệ thống quá thấp, tra nguyên nhân. 】

 

Đồ vô dụng!

 

Từ Oánh mắng thầm.

 

Màn hình hệ thống nào đó méo mó một hồi, đó biến mất.

 

Từ Oánh Hoắc Thần như thấy bảo bối lớn, ánh mắt chằm chằm rời.

 

Hoắc Thần đến mức ngại ngùng, đôi đũa trong tay cầm thế nào cho , gắp một miếng thịt thỏ thì “cạch" một tiếng rơi xuống bàn.

 

Từ Oánh vẻ nịnh nọt, gắp một miếng thịt thỏ cho Hoắc Thần:

 

“Ái chà, cẩn thận thế , ăn từ từ thôi, nấu cho ăn."

 

Trong khoảnh khắc “ầm" một tiếng, ngọn lửa tắt trong lòng Hoắc Thần lập tức bùng cháy trở .

 

Chương 65 Mặt dày

 

Từ Oánh nấu cơm xong, dậy định về nhà.

 

Hoắc Thần thấy , đề nghị đưa Từ Oánh về, Từ Oánh vội vàng từ chối:

 

“Mọi mau ăn cơm , cơm nguội sẽ ngon , tự về ."

 

Hoắc Thần lắc đầu, sắc trời, dùng giọng điệu cho phép phản kháng đòi đưa cô về.

 

Từ Oánh còn cách nào, hai một một về hướng nhà họ Từ.

 

“Từ Oánh, em ở bên , ?"

 

Đổng Văn Trung bộ dạng như bắt quả tang tại trận, Từ Oánh với vẻ đau lòng khôn xiết.

 

“Ở con chuột hôi hám thế , thật phiền ."

 

Từ Oánh nhíu mày, ánh mắt trầm xuống.

 

Đổng Văn Trung , tức đến xanh mặt:

 

“Từ Oánh, đây em như thế , bây giờ giống hệt mụ đàn bà chanh chua ."

 

Từ Oánh nhướn mày, mắng vài câu “chuột hôi hám" mà là chanh chua ?

 

Cô khinh bỉ :

 

“Vậy là cái gì, loại đàn ông bám váy phụ nữ?

 

Ngày nào cũng mở mồm ở bên , bồi dưỡng tình cảm, tại ngày nào cũng lừa đồ của để ăn."

 

Đổng Văn Trung nghẹn lời, mặt đen vì tức:

 

“Từ Oánh, lừa đồ em ăn lúc nào, là chính em tự nguyện đưa cho mà."

 

“Ồ~" Từ Oánh kéo dài giọng.

 

Đổng Văn Trung thấy cô như thì bắt đầu sợ hãi, vì gần đây chỉ cần Từ Oánh như thế chuẩn tung chiêu mắng .

 

“Từ Oánh, chẳng đủ cơm ăn .

 

đây sai, nhưng bây giờ sẽ sửa đổi mà.

 

Hoắc Thần là hạng gì em ?

 

Hắn tay thể đ-ánh ch-ết đấy, vạn nhất ngày nào đó em chọc giận , chắc chắn sẽ đ-ánh cả em luôn."

 

Hoắc Thần thấy lời , đôi mắt đen lánh sâu thẳm lộ vẻ đáng thương Từ Oánh:

 

sẽ đ-ánh cô ."

 

Từ Oánh như chủ nhân gật đầu một cái.

 

Đổng Văn Trung thấy cảnh thì tức nổ phổi, vì hiện tại Từ Oánh còn nịnh bợ nữa, vì dạo Từ Oánh ăn uống đầy đủ nên trở nên xinh hơn.

 

 

Loading...