Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 55: Vết Thương Giấu Kín Và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:25:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu đổi là bình thường, chắc chắn sẽ tưởng thằng nhóc hổ.

 

trực giác mách bảo Thẩm Ninh, chuyện bình thường, vô cùng bình thường.

 

“Ái chà, thế? Còn hổ cơ ? Dì mang quần áo giặt sạch qua cho các con đây, mai mặc nhé!”

 

Hai đứa đồng thanh cảm ơn dì.

 

“Vậy các con ngủ sớm , mai còn học nữa!”

 

Nói xong cô xoay phòng trong, cho đến khi cạch một tiếng cửa phòng đóng , đứa trẻ giường mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Anh, vết thương , thật sự chứ?”

 

Lê Kiến Quốc thoáng qua vết bầm tím bụng , lắc đầu: “Không , cẩn thận thôi, đừng để dì , đừng để dì lo lắng.”

 

“Vâng ạ!”

 

Lê Kiến Quân mặc áo giường cùng trai chìm giấc ngủ.

 

Thẩm Ninh dựa cửa nheo mắt , cô bảo là bình thường mà, Kiến Quốc nhất định là xảy chuyện gì !

 

Sáng sớm hôm , mấy đứa trẻ đ.á.n.h thức bởi mùi cơm thơm phức.

 

Mở mắt là thấy bóng dáng dì đang bưng bánh bao .

 

[Tích phân tài khoản: 1000 điểm]

 

“Dậy ? Mau dậy , chuẩn ăn sáng thôi.”

 

Bụng mấy đứa trẻ ngay khoảnh khắc thấy đồ ăn đói cồn cào, lập tức bò dậy rửa mặt.

 

Vẫn như thường lệ là trứng gà, sữa dâu và bánh mì.

 

“Nào, đây là tiền tiêu vặt dì cho các con, mỗi đứa một hào, tan học thể mua chút đồ ăn vặt.”

 

Lê Kiến Quân gãi gãi đầu, tay thì lấy, nhưng trong lòng cảm thấy lắm, dám nhận.

 

“Dì ơi, mỗi ngày chúng con đều ăn no căng bụng , cần tiền tiêu vặt ạ!”

 

Anh cả từ chối , em hai cũng chỉ đành theo cả.

 

“Con cũng cần!”

 

“Cầm lấy, mua đồ cũng thể tự để dành, đợi đến ngày nào mua đồ thì thể mua.” Cô cứng rắn nhét tiền túi chúng.

 

“Các con đều ngoan như , lời, còn giúp dì việc, đây là phần thưởng dì cho các con, là các con xứng đáng nhận!”

 

như , mấy đứa trẻ cũng tiếp tục từ chối nữa.

 

[Hệ thống: Ting! Độ hảo cảm của Lê Kiến Quân +50!]

 

Sau đó thì đó nữa.

 

Lông mày Thẩm Ninh khẽ động đậy, Tiểu Hoa tuổi còn nhỏ, thể đối với tiền vẫn nhạy cảm như , hơn nữa thời gian , cô nuôi chúng , cái ăn cái mặc đều là đồ , hơn bên ngoài bao nhiêu .

 

Cho nên đối với con bé mà , cầm tiền cũng mua gì.

 

Kiến Quốc thì, nhận tiền thế mà vui vẻ lắm.

 

Chuyện kỳ lạ.

 

Ăn xong bữa sáng mấy đứa trẻ đeo cặp sách nhỏ của chuẩn học, kết quả gọi .

 

“Khoan , dì đưa các con học.”

 

Ngay lúc , mặt Lê Kiến Quốc lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh liền đầu .

 

Tuy nhiên mãi cho đến trường, đều xảy bất cứ chuyện gì bất thường.

 

“Được , các con mau , lát nữa buổi trưa dì đến đón các con!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mi-la-me-ke-co-cua-hang-tich-diem/chuong-55-vet-thuong-giau-kin-va-cuoc-gap-go-bat-ngo.html.]

Nói thì , nhưng kế hoạch theo kịp sự đổi.

 

Buổi trưa, đúng lúc cô gái mặt tròn bạn đồng nghiệp của Văn Anh từng đến cửa tiệm mua đồ dẫn bạn của cô đến mua đồ, lúc đầu là đến mua xà bông thơm, đó chiếc váy liền voan màu vàng lông ngỗng cô đang mặc hớp hồn.

 

Hết cách , ai bảo quần áo trong cửa hàng tích điểm đều thế chứ, dạo tới dạo lui chốt đơn cho và Tiểu Hoa thêm một chiếc váy nữa.

 

Phụ nữ mà, chẳng nên đối xử với bản một chút .

 

Không chỉ váy, hai cô gái còn để ý đôi xăng đan kiểu giày da màu trắng chân Thẩm Ninh.

 

Mấy một hồi trả giá, mặc cả, cuối cùng chốt đơn với giá 15 đồng một chiếc váy, xăng đan thì đắt hơn một chút, vì là da thật, nên 20 đồng một đôi.

 

kiểu dáng thực sự quá , khiến các cô rung động thôi.

 

Đặt tiền cọc, một lấy chiếc màu xanh nhạt, một lấy chiếc màu tím nhạt, màu sắc quá nổi bật.

 

Cộng thêm da của hai trắng bằng Thẩm Ninh, sợ cân màu, ngược còn phản tác dụng.

 

“Ôi chao, sắp 12 giờ , bảo bụng đói thế chứ!”

 

Một cô gái trong đó cổ tay đeo một chiếc đồng hồ nữ kim loại màu bạc, đây chính là món đồ hiếm, dáng vẻ cẩn thận để lộ của cô thể thấy .

 

Tuy nhiên những thứ đều quan trọng, quan trọng là, sắp 12 giờ ?

 

“Cái gì?! Sắp 12 giờ á? Ôi trời, mấy đứa trẻ nhà sắp tan học , đón chúng đây, giữ mấy cô nữa, hai hôm nữa các cô qua tìm !”

 

Mấy thấy cô vội vàng như cũng vội vàng cáo biệt, dám lỡ việc của cô.

 

Thẩm Ninh khóa cửa lớn , xoay chạy về hướng trường học, bỗng nhiên từ cầu thang bên cạnh xuống một bóng .

 

Nhất thời chú ý, chân kịp phanh , đ.â.m sầm một hình chút cứng rắn.

 

Mũi va chạm đau điếng, nước mắt sinh lý lập tức trào .

 

Lê Sam cũng ôm bụng, lùi một bước.

 

Anh đến Cung tiêu xã mua chút đồ, chỉ là ngờ đột nhiên một phụ nữ lao tới, dáng vẻ bất chấp tất cả đ.â.m sầm .

 

Còn động đến vết thương ở bụng .

 

Vốn dĩ tàu hỏa gần hai ngày, vết thương dường như hành hạ đến mức sưng đỏ viêm nhiễm .

 

càng cho nó đau rát.

 

“Cô thế?”

 

Giọng điệu của lắm, chất giọng trầm thấp mang theo chút bực bội, đây cũng là đ.â.m , nếu đổi là một đồng chí phụ nữ, chẳng cô đ.â.m bay .

 

“Cái gì mà thế chứ…”

 

Vì mũi va đập, hai tay cô đều ôm lấy mũi, chuyện giọng cứ nghèn nghẹt.

 

Khoảnh khắc ánh mắt hai chạm , cả hai đều sững sờ trong giây lát, ngữ điệu cũng mạc danh kỳ diệu yếu .

 

Người đàn ông mặt thực sự quen mắt nha, ngũ quan rõ ràng, xương lông mày ưu việt, sống mũi cao thẳng, xương hàm sắc bén, khi khác luôn mang cảm giác nghiêm túc lạnh lùng.

 

Vị trí của lúc ngược sáng, bóng râm do tóc mái trán rủ xuống che khuất vài phần, tăng thêm cho vài phần nguy hiểm bí ẩn.

 

Người , cô gặp trong ký ức!

 

Không Lê Sam thì còn thể là ai!

 

Tên đột nhiên trở về ?

 

Lê Sam cũng chút ngẩn , thực sự ngờ, đồng chí nữ đ.â.m , bản .

 

Cứ như thể, là kẻ thập ác bất xá .

 

Chiếc váy màu vàng lông ngỗng tôn lên hai cánh tay cô trắng hơn cả sứ, càng nổi bật hốc mắt đỏ hoe, tủi đáng thương.

 

Cũng , nãy đ.â.m mạnh như thế, tóc cô cũng đ.â.m đến rối tung, nhất thời những lời đều nghẹn trong cổ họng.

 

 

Loading...