Thập Niên 80: Mỹ Nhân Đòi Đổi Chồng, Đại Lão Mặt Lạnh Phát Hoảng! - Chương 192: Toàn Văn Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:43:04
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cô điên !"

 

Lâm Dĩ Đường giãy giụa, nhưng phát hiện dây thừng trói c.h.ặ.t.

 

"Đừng phí sức nữa, tao sẽ để mày sống qua ngày hôm nay ! Lâm Dĩ Đường, trách thì chỉ trách mày sinh cái mặt hồ ly tinh !"

 

Sắc mặt Triệu Hải Lệ âm trầm, liền rút một con d.a.o găm, đ.â.m thẳng về phía Lâm Dĩ Đường.

 

Động tác của cô nhanh, biểu cảm cũng vô cùng hung ác, dáng vẻ rõ ràng là lấy mạng Lâm Dĩ Đường.

 

Trong lòng Lâm Dĩ Đường kinh hãi, vội vàng nghiêng né tránh. thể cô dây thừng trói buộc, chung quy linh hoạt như , tuy tránh chỗ hiểm nhưng bả vai vẫn đ.â.m trúng.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

"Mày còn dám tránh!"

 

Triệu Hải Lệ trừng mắt, giơ d.a.o găm lên định đ.â.m cô nữa.

 

lúc , bên ngoài nhà kho truyền đến một trận tiếng động.

 

"Dĩ Đường, Lâm Dĩ Đường, em ở đây ?"

 

Là giọng của Du Cảnh Xuyên!

 

Trong lòng Lâm Dĩ Đường nhen nhóm hy vọng, cô vội vàng hét lên: " ở đây!"

 

Trong mắt Triệu Hải Lệ lóe lên sự hoảng loạn. Sao Du Cảnh Xuyên tìm đến đây nhanh như ?

 

Không , tuyệt đối thể để cứu Lâm Dĩ Đường!

 

Triệu Hải Lệ nắm lấy thời cơ định đ.â.m tim Lâm Dĩ Đường một nữa.

 

động tác của Du Cảnh Xuyên còn nhanh hơn, hai tên canh gác bên ngoài đ.á.n.h ngất, trực tiếp phá cửa xông .

 

Nhìn thấy cảnh tượng mắt, gương mặt Du Cảnh Xuyên càng thêm âm trầm.

 

"Triệu Hải Lệ, thả Lâm Dĩ Đường . Nếu cô dám thương, sẽ tha cho cô !"

 

Gương mặt Triệu Hải Lệ vặn vẹo, cô khống chế Lâm Dĩ Đường lảo đảo lùi về phía cửa sổ nhà kho. Độ cao ba tầng lầu khiến thứ bên ngoài trở nên nhỏ bé.

 

cuồng loạn hét lớn về phía Du Cảnh Xuyên: "Đừng qua đây! Đi thêm một bước nữa, tao sẽ ném nó xuống!"

 

Bước chân Du Cảnh Xuyên khựng , ánh mắt như đuốc, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t toát thở nguy hiểm.

 

"Được, qua đó, cô thả cô !"

 

"Ha ha ha Du Cảnh Xuyên, Lâm Dĩ Đường đối với quan trọng thật đấy! Chỉ tiếc là sẽ để như ý !"

 

Triệu Hải Lệ rơi điên loạn, cô đột nhiên dùng sức, đẩy cả Lâm Dĩ Đường ngoài cửa sổ.

 

Lâm Dĩ Đường kinh hoàng mở to hai mắt, thể rơi xuống cực nhanh.

 

Du Cảnh Xuyên chút do dự, lao theo ngay đó nhảy ngoài. Giữa trung, sức điều chỉnh tư thế, dùng thể gắt gao che chở cho Lâm Dĩ Đường. Tiếng gió rít gào, cuối cùng hai nặng nề rơi xuống mặt đất, m.á.u tươi trong nháy mắt nhuộm đỏ mặt đất xung quanh, cả hai đều mất ý thức.

 

Triệu Hải Lệ kinh hãi cảnh tượng , còn kịp bỏ trốn cảnh sát ập tới bắt .

 

cố ý g.i.ế.c , cả đời định sẵn trải qua trong tù ngục, nhưng cô còn kịp hối hận nữa .

 

Đây là ? Tối quá!

 

Lâm Dĩ Đường mơ mơ màng màng cảm thấy như tỉnh , nhưng thế nào cũng mở mắt .

 

sức giãy giụa, cuối cùng cũng thứ mắt, cũng thấy tiếng gầm thét của đàn ông.

 

"Nói, Lâm Dĩ Đường rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào!"

 

Gương mặt quen thuộc của Du Cảnh Xuyên xuất hiện mắt, chỉ là trông già dặn hơn hiện tại, vẻ như là... Du Cảnh Xuyên của kiếp !

 

Trong lòng Lâm Dĩ Đường kinh hãi, ngay đó liền chú ý tới Du Cảnh Xuyên đang bóp cổ một phụ nữ, đó chính là Hạ Trúc Hân.

 

Hạ Trúc Hân của kiếp c.h.ế.t , cho nên đây là kiếp ? Cô về kiếp ?

 

Lâm Dĩ Đường cảm thấy chút đúng, bởi vì cô đang ở ngay bên cạnh hai , nhưng ai chú ý đến cô. Chẳng lẽ hiện tại cô chỉ là một linh hồn?

 

kịp suy nghĩ nhiều, liền thấy Hạ Trúc Hân lên, nụ đó điên cuồng bi thương.

 

"Không đều ! Cô c.h.ế.t bàn phẫu thuật phá thai, là chính đồng ý cho cô phẫu thuật phá t.h.a.i mà!"

 

Biểu cảm của Du Cảnh Xuyên đau đớn đến vặn vẹo: "Cô câm miệng! Là cô! Là cô lừa ! Hạ Trúc Hân, cô dám!"

 

" lừa ! đứa bé trong bụng Lâm Dĩ Đường vấn đề thì liền tin ? Còn do ngu xuẩn!

 

Rõ ràng là cho cơ hội tiếp cận ! Là khiến vẫn luôn ôm hy vọng với , nhưng cứ khăng khăng thích con khốn Lâm Dĩ Đường đó!"

 

Hạ Trúc Hân điên cuồng kích động Du Cảnh Xuyên.

 

Tay Du Cảnh Xuyên dùng sức, sắc mặt Hạ Trúc Hân đỏ bừng, gần như sắp thở nổi. Thấy cô sắp ngất , Du Cảnh Xuyên trực tiếp ném cô ngoài.

 

Hạ Trúc Hân rạp mặt đất ho khan dữ dội, khàn giọng hét lên: "Chính là hại c.h.ế.t Lâm Dĩ Đường, là tự tay đưa cô tay , mới là hung thủ!"

 

Trên mặt Du Cảnh Xuyên tràn đầy sự âm trầm, trong mắt lóe lên sát ý. Vào giờ khắc , thật sự lấy mạng Hạ Trúc Hân.

 

May mà cảnh sát kịp thời chạy tới, đưa Hạ Trúc Hân đang loạn .

 

Du Cảnh Xuyên ngẩn ngơ tại chỗ, một lúc mới xoay ngoài.

 

Lâm Dĩ Đường đang lơ lửng giữa trung theo bản năng theo, liền thấy Du Cảnh Xuyên đến bia mộ của cô.

 

Người đàn ông quỳ xuống bia mộ cô, hai mắt đỏ hoe, bật .

 

"Lâm Dĩ Đường, xin ... Thật sự xin , Hạ Trúc Hân sai, là hại em!

 

nhẹ tin lời cô , là rõ. Anh tưởng rằng con của chúng khỏe mạnh, cho nên mới đồng ý để em phẫu thuật bỏ con.

 

Anh dám trực tiếp với em, càng dám gặp em, chỉ sợ sẽ mềm lòng. Là của , lúc mới cho Hạ Trúc Hân cơ hội hại con em, đều tại !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-my-nhan-doi-doi-chong-dai-lao-mat-lanh-phat-hoang/chuong-192-toan-van-hoan.html.]

Anh hối hận, thật sớm thích em , nhưng lòng tự trọng của cho phép cúi đầu, chỉ đành giả vờ lạnh lùng với em. Là thể kịp thời bày tỏ tâm ý với em, mới khiến giữa chúng nhiều hiểu lầm như ... Xin ... Anh đến với em đây..."

 

Giọng của Du Cảnh Xuyên nghẹn ngào. Anh dựa bia mộ, nụ của Lâm Dĩ Đường tấm ảnh đen trắng. Cho dù trời bắt đầu đổ tuyết, cũng rời , mà cứ quỳ mãi ở đó, cho đến khi mất ý thức...

 

Lâm Dĩ Đường thấy tất cả những điều , nội tâm khiếp sợ đau lòng. Cảm giác bi thương đó khiến cô run rẩy, trong lòng cô đau quá!

 

Đau quá...

 

Chẳng lẽ đây là những chuyện xảy khi cô c.h.ế.t ở kiếp ?

 

Du Cảnh Xuyên cũng c.h.ế.t theo cô ?

 

Tầm mắt dần dần trở nên mơ hồ, chuyển sang thứ mắt bắt đầu trở nên sáng rõ.

 

"Tỉnh ! Dĩ Đường cuối cùng cũng tỉnh !"

 

Sở Bội Lan đang túc trực bên cạnh vui mừng reo lên. Lâm Dĩ Đường từng khuôn mặt quen thuộc xung quanh, nhất thời chút phân biệt là mơ là thực.

 

Cô mấp máy môi, theo bản năng mở miệng hỏi: "Du... Cảnh Xuyên ?"

 

Sở Bội Lan vội vàng : "Con yên tâm, Cảnh Xuyên nó . Nó tỉnh sớm hơn con, chỉ là thể chịu nổi, mới ngủ ."

 

Nghe thấy lời , Lâm Dĩ Đường mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Bác sĩ giúp cô kiểm tra thể một chút, xác nhận cô còn nguy hiểm đến tính mạng mới rời .

 

Cô và Du Cảnh Xuyên cùng một phòng bệnh, đều đang trông chừng hai bọn họ.

 

Lâm Dĩ Đường tinh thần , chuyện với một lúc ngủ .

 

Đợi đến khi cô tỉnh nữa thì phát hiện trời tối, mà bên giường cô một đang .

 

"Anh... tỉnh ?"

 

Lâm Dĩ Đường nhận là Du Cảnh Xuyên, nên cũng hoảng hốt.

 

Người đàn ông bên giường cô chằm chằm, hai mắt đỏ hoe, mang theo sự áy náy và tự trách giấu .

 

Hai , Lâm Dĩ Đường mạc danh cảm thấy ánh mắt của vô cùng quen thuộc, tim cô đập thình thịch.

 

"Anh..."

 

"Anh đều nhớ , tất cả những chuyện xảy ở kiếp đều nhớ ."

 

Giọng của Du Cảnh Xuyên khàn khàn, đang dùng tâm trạng gì để câu .

 

Trong lúc hôn mê mơ thấy nhiều, tất cả chuyện của kiếp đều nhớ .

 

Hiện tại rốt cuộc cũng tại Lâm Dĩ Đường mãi chịu chấp nhận .

 

Hóa , giữa hai bọn họ ngăn cách bởi hai mạng !

 

Chẳng trách thái độ của Lâm Dĩ Đường đối với đổi đột ngột như , hóa là thế !

 

Hai mắt Du Cảnh Xuyên ươn ướt, nước mắt kìm mà chảy xuống.

 

"Xin , Lâm Dĩ Đường, xin ..."

 

Ngoài câu , thật sự còn thể gì.

 

Lâm Dĩ Đường khuôn mặt , cảm xúc trong lòng càng ngừng cuộn trào. Cô ngờ Du Cảnh Xuyên của kiếp thích cô, hơn nữa còn nhiều nội tình như .

 

Giữa bọn họ dường như quá nhiều hiểu lầm.

 

"Anh... cần như , chuyện kiếp qua thì cho qua , kiếp chúng ..."

 

Lời của Lâm Dĩ Đường còn xong Du Cảnh Xuyên cắt ngang.

 

"Không qua ! Ở chỗ vĩnh viễn qua ! Lâm Dĩ Đường, cho một cơ hội bù đắp cho em. Anh xứng, nhưng đây là nợ em!"

 

Du Cảnh Xuyên nắm lấy tay cô, trong đôi mắt mang theo sự cầu khẩn.

 

Lâm Dĩ Đường trầm mặc rút tay về, nên đối mặt với Du Cảnh Xuyên hiện tại như thế nào.

 

Trong lòng Du Cảnh Xuyên đau đến mức sắp ngạt thở, nghẹn ngào : "Kiếp chúng bỏ lỡ nhiều như , chẳng lẽ em trơ mắt chúng bỏ lỡ nữa ?

 

Lâm Dĩ Đường, cái nợ em, em để trả ! Còn con của chúng nữa, em... em cho chúng thêm một cơ hội nữa ?"

 

Lời của khiến Lâm Dĩ Đường run rẩy. Cô Du Cảnh Xuyên, cuối cùng nhịn thành tiếng.

 

Du Cảnh Xuyên ôm cô lòng. Tình cảm của hai dây dưa hai kiếp, lẽ sớm còn khả năng chia lìa.

 

Chỉ điều Lâm Dĩ Đường dễ dàng tha thứ cho Du Cảnh Xuyên là thể nào. Du Cảnh Xuyên cũng còn một chặng đường dài , sẽ trả nợ gấp bội, nỗ lực để Lâm Dĩ Đường chấp nhận!

 

Anh bù đắp tất cả thời gian bọn họ đ.á.n.h mất ở kiếp !...

 

Năm năm , tại lễ nghiệp của Đại học Kinh Đại, Lâm Dĩ Đường với tư cách là đại diện sinh viên lên phát biểu, đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

 

Sau khi xuống đài, Lâm Dĩ Đường liền thấy Du Cảnh Xuyên đang ôm bó hoa tươi cách đó xa.

 

Người đàn ông mặc một bộ quân phục, dáng cao lớn tuấn, ngay khoảnh khắc thấy cô liền đưa hoa tới, quỳ một chân xuống đất.

 

"Chúc mừng nghiệp. Lâm Dĩ Đường, hiện tại em đồng ý gả cho ?"

 

Lâm Dĩ Đường cúi đầu đàn ông chân thành đang căng thẳng, khóe miệng khỏi cong lên nụ .

 

Năm năm nay Du Cảnh Xuyên vẫn luôn theo đuổi lưng cô, hai trải qua quá nhiều chuyện, cô cũng khó tránh khỏi cảm động.

 

Có lẽ, cô nên cho thêm một cơ hội nữa.

 

Thế là, Lâm Dĩ Đường đưa tay của .

 

Du Cảnh Xuyên kích động đeo nhẫn cho cô, bế bổng cô lên xoay vòng, mặt hai đều mang theo nụ hạnh phúc.

 

Cả đời của bọn họ còn dài, còn con đường xa hơn . Tất cả những chuyện của kiếp sẽ tái diễn, bọn họ sẽ hạnh phúc hơn...

Loading...