Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:38:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mặc dù cuối năm đến đây công tác nhiều hơn, so với lúc bình thường ở đông hơn một chút. phòng vẫn đủ.

 

Còn về những căn phòng ở tầng cùng, thì càng ít ở.

 

" sẽ sắp xếp ngay, dọn dẹp phòng sạch sẽ , để dành đó." Hiệu quả việc của Giám đốc Chu cao, lập tức hành động ngay.

 

Lý Ngọc Lập : "Được, việc giao cho ông. , còn việc chào hỏi ông một tiếng."

 

về việc Tô Tuần tuyển một trợ lý sinh hoạt. "Cũng thể ngoài tìm, nhưng nhất thời cũng tìm phù hợp. Sợ tìm , khiến sếp Tô vui. Nên định đào một bên chỗ ông. Dù đãi ngộ cũng ."

 

Giám đốc Chu thấy chuyện , bỗng chốc cũng suy nghĩ, đó nhỏ giọng hỏi: "Cô thấy Tiểu Chu thế nào? Cô đây từng phục vụ phòng cho sếp Tô. Dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo nọ cũng khiến hài lòng. Cũng nhanh nhẹn."

 

Nói xong thì chút ngại ngùng, bởi vì Tiểu Chu là của ông .

 

Ban đầu thể , cũng là cửa của ông .

 

cô gái tự cũng cố gắng, cửa việc. Ngược còn nhanh nhẹn, nên thành công trụ đây. Tuy nhiên nhà họ Chu lão luyện quả thực cũng ngu. Đầu óc vẫn là đấy.

 

Lý Ngọc Lập lập tức đồng ý: " hỏi sếp Tô . ông cũng nên nghĩ cho kỹ, ở đây dù cũng là nhân viên chính thức, Tiểu Chu cả đời cũng ."

 

Giám đốc Chu thở dài: "Cả đời dài quá…… ai thể chắc chuyện tương lai chứ? Trước đây chúng nhân viên chính thức thì phong quang, nhưng bây giờ cô ở bên cạnh sếp Tô thì phong quang ?"

 

Đi xe riêng, xa thì máy bay. Đi đến , cũng gọi một tiếng đặc trợ Lý, thể còn phong quang hơn Giám đốc Lý đây nhiều.

 

Giám đốc Lý mặc dù cũng phong quang, nhưng rốt cuộc là phục vụ cho . Còn đặc trợ Lý bây giờ, là nắm giữ tài nguyên trong tay.

 

Giám đốc Chu thông suốt . Đừng theo đuổi cái gì chính thức với chính thức nữa. Nhìn xem những nhà máy bên ngoài , những xưởng hiệu quả kém bắt đầu phát lương nửa tháng . Khách sạn của họ tuy mới mở, nhưng nhiều năm , ai mà chắc chứ?

 

Lý Ngọc Lập tự nhiên cũng , cuộc sống hiện tại của . Lương cao, thiếu tiền. Cầm còn là phiếu ngoại hối, ở cửa hàng Hữu Nghị cái gì cũng mua . Họ hàng bạn bè còn nhờ cô đổi phiếu ngoại hối nữa chứ. Cũng chẳng ai dám ở mặt cô mà nhạo cô. Bây giờ ai cũng cô đang việc cho sếp nước ngoài, chừng còn thể nước ngoài. Đều trông cậy cô để giúp đỡ đấy.

 

"Vậy , với sếp Tô một tiếng."

 

Rất nhanh, Lý Ngọc Lập . Bởi vì Tô Tuần đồng ý tuyển Tiểu Chu.

 

"Sếp Tô rõ ràng, nếu phục vụ thì sẽ . Điểm ông cân nhắc cho kỹ. Đừng đến lúc đó thấy sếp Tô nể tình. Cô thuê là để phục vụ cô , việc, thể nào cứ giữ như ở khách sạn chúng ." Điều bình thường, một bên là tự trả lương, một bên là nhà nước trả lương. Chắc chắn là giống .

 

cũng nể tình đồng nghiệp cũ ngày xưa, Lý Ngọc Lập đưa một ý kiến: "Thế , cứ giống như lão Ngụy đây, cho mượn tạm một thời gian. Thật sự , thì cũng đường lui."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-than-o-hai-ngoai-cua-phao-hoi-van-nien-dai-da-ve-roi/chuong-130.html.]

"Được!" Giám đốc Chu cuối cùng cũng hớn hở mặt.

 

Sau đó gọi em họ Tiểu Chu qua, dặn dò kỹ lưỡng.

 

Tiểu Chu thấy theo sếp Tô việc, liền phấn khích: "Vậy chẳng em cũng cơ hội máy bay đến Hải Thành ?"

 

"Làm việc cận, thì đương nhiên là như . những cái đó quan trọng, quan trọng là em chăm sóc cho sếp Tô. Ngồi máy bay cũng chỉ phấn khích, quan tâm xem sếp Tô ăn uống thế nào, quan tâm xem sếp Tô chỗ nào thoải mái, yêu cầu gì ."

 

Tiểu Chu : "Em thấy cái vẻ giống như đại nha cận trong xã hội cũ nhỉ?"

 

Giám đốc Chu lườm một cái: "Đại nha đãi ngộ như thế , đại nha đ.á.n.h đấy. Còn cho em máy bay á? Xe ngựa em còn chẳng , còn chân trần chạy theo xe ngựa chứ. Nhanh nhẹn một chút, ? Cơ hội hiếm lắm đấy. Vạn nhất em , sếp Tô nước ngoài, cũng đưa em theo thì . Em xem chuyện mấy?"

 

Mắt Tiểu Chu bắt đầu phát sáng.

 

Sự tác động của công cuộc cải cách mang , đối với nhân viên của khách sạn quốc tế đương nhiên là rõ ràng. Mọi tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều hơn, liền luôn cảm thấy bên ngoài đặc biệt . Người nước ngoài đều tiền, vật tư cũng phong phú! Cảm thấy ngoài chắc chắn thể sống , cũng thể phát tài. Cứ mong ngóng thế giới bên ngoài.

 

Trước đây là chuyện xa vời với , bây giờ đột nhiên cơ hội đến ?

 

Mang theo sự kỳ vọng như , Tiểu Chu liền báo cáo với Tô Tuần.

 

Giám đốc Chu lúc bắt đầu bận rộn chỉ huy việc. Ông còn đích giám sát.

 

Bởi vì Tô Tuần nhắc nhở ông khách sạn thể nội gián, ông vẫn luôn theo dõi, nhưng vẫn tìm . Ông nghi ngờ cố tình chơi xỏ ông , nghi ngờ là nhắm Lý Ngọc Lập. Chỉ là bắt , ông chỉ thể tự chú ý một chút thôi. Những việc quan trọng đều tự trông coi.

 

Đợi sắp xếp xong công việc của , ông mới tranh thủ gọi điện thoại báo cáo tin cho lãnh đạo.

 

"Cái gì, từ Hải Thành đến nhiều như ? Đều là con cái nhà đầu tư ?" Phó thị trưởng Lưu bỗng chốc thẳng dậy, giọng cũng sang sảng thêm vài phần.

 

Giám đốc Chu : " chính tai Lý Ngọc Lập , bảo sắp xếp phòng đừng để xảy sai sót. Chuyện chắc chắn lừa ."

 

"Đồng chí Ngọc Lập việc vẫn năng lực, loại chuyện cũng thể lừa ."

 

Phó thị trưởng Lưu yên nữa: "Tiểu Chu , bây giờ giao nhiệm vụ cho . Cuối năm cứ việc cho , giúp sếp Tô tiếp đãi cho thật . Ăn uống đều theo tiêu chuẩn cao cấp nhất. Tiền …… cũng đừng để sếp Tô trả, cứ là chúng tiếp đãi . Nói đến chuyện chủ nhà, thì ai bì với chúng chứ?"

 

Giám đốc Chu: …… Sẽ tốn nhiều tiền đấy, xót xa quá. Ngoại tệ cũng kiếm , xót xa quá!

 

Cũng chỉ xót xa một giây thôi, Giám đốc Chu lập tức : "Lãnh đạo, nhớ rõ ."

 

Phó thị trưởng Lưu : "Tiếp tục thăm dò tin tức, ví dụ như ở mấy ngày, cụ thể khi nào qua. Cậu nhớ sắp xếp xe đón. Mặc dù đây chỉ là con cái của các nhà đầu tư. nhiều cùng đến Đông Châu như , kiểu gì cũng gây chút tiếng vang. Tiếp đãi họ cho , sợ cơ hội."

Loading...