Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-01-18 08:34:14
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên cô nỗ lực. Cô hợp tác với Tô Tuần.

 

Sáng sớm hôm , Phó Gia Lệ đợi nổi mà gọi điện cho Tô Tuần, cô chính thức bàn bạc chuyện hợp tác.

 

Tô Tuần hỏi: "Đã suy nghĩ kỹ ?"

 

"Nghĩ kỹ , tất cả đều nghĩ kỹ ."

 

Tô Tuần : "Được , lát nữa chúng hẹn gặp, đang chuẩn ngoài chút việc."

 

Phó Gia Lệ vội : " chờ thông báo của cô."

 

Tô Tuần mỉm cúp máy, cảm thấy chuyến miền Nam thu hoạch nhỏ.

 

vẫn nên xong những việc cần . Mục đích chính vẫn là giải quyết vấn đề nguyên liệu cho nhà máy nhựa. Tuy đó thỏa thuận với John, nhưng những văn bản chính thức vẫn thành.

 

Hiếm khi Tô Tuần mới đến văn phòng của John, trang trí , ngay cả quầy bar uống rượu cũng . Tên đúng là hưởng thụ thật.

 

John vui mừng, khoe với Tô Tuần đủ loại thiết kế trong văn phòng của : "Đều là bảo nhà thiết kế đến đấy."

 

Đám con ông cháu cha khác cũng ngó khắp nơi. Đây là đầu tiên họ thấy kiểu văn phòng như thế . Không hẳn là kinh ngạc vì sự hào hoa của nó, dù văn phòng của cha họ cũng kém cạnh. Mà là cảm thấy văn phòng nồng nặc khí ăn chơi nhảy múa.

 

Tôn Hiểu Quang, quý t.ử nhà máy nội thất, thầm tưởng tượng nếu văn phòng của chị Tuần cũng thiết kế như thế , thì mỗi họ tới Đông Châu, cũng sẵn lòng lỳ trong văn phòng việc. Ôi, lát nữa với nhà thiết kế của nhà máy nội thất nhà một tiếng mới .

 

Tô Tuần hứng thú, cô nguyên tắc mặt John. Nếu John thể bay lên trời mất. "Bạn của , giờ là lúc bàn chuyện chính sự, đang nghiêm túc rèn luyện năng lực của đây."

 

"Được , dù thì cô cũng đang gánh vác trọng trách lớn." John chút ghen tị .

 

Sau đó gọi phó tổng giám đốc Phan qua, chuyện vẫn để phó tổng Phan thao tác, bản cũng rành lắm.

 

Phó tổng Phan chuẩn sẵn đủ loại văn bản và tài liệu.

 

Mang tới đưa cho Tô Tuần.

 

Tô Tuần lật xem một lượt, lật đến trang cuối cùng, một trang là thông tin liên lạc của các nhà cung cấp. Cô im lặng khép tài liệu .

 

"Tạm thời thao tác thế nào là hợp lý nhất?"

 

Phó tổng Phan : "Hiện tại vì nhu cầu ít, phương thức tiết kiệm nhất là nhập khẩu nguyên liệu danh nghĩa nhà máy của chúng . Đợi khi hàng vận chuyển tới Hoa Quốc, Tô tổng cô trả tiền hàng vận chuyển phần nguyên liệu của cô . Chúng giống mấy nhà máy gia công khác, là doanh nghiệp độc lập, thể cung cấp nguyên liệu và hàng hóa thị trường nội địa Hoa Quốc, chỉ là chịu thuế phí. Vừa tính chất doanh nghiệp của cô cũng giống . Vậy thì các thủ tục giữa chúng sẽ đơn giản hơn nhiều."

 

Tô Tuần xong, đùa: "Vậy ngày nào đó và John cãi , chẳng lẽ nhà máy của ngừng hoạt động ?"

 

John xua tay liên tục: "Đó là chuyện thể xảy ."

 

"Đây là đấy nhé, tin . Tạm thời cứ như ." Tô Tuần chấp nhận cách sắp xếp . Đây quả thực là cách đơn giản nhất hiện tại.

 

Còn về những thứ khác... chẳng còn thông tin liên lạc của nhà cung cấp ?

 

Đợi khi nhu cầu của lớn , lẽ nào mua hàng giá rẻ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-than-o-hai-ngoai-cua-phao-hoi-van-nien-dai-da-ve-roi/chuong-247.html.]

 

Nói , hiện tại vẫn là do bản phát triển đủ, nên mới phụ thuộc khác. Bất kể mượn cách của John , chỉ cần bản còn yếu kém, John thể đe dọa nhà cung cấp bất cứ lúc nào.

 

Cách duy nhất để triệt để loại bỏ mối đe dọa là bản lớn mạnh.

 

"Vậy thì sắp xếp như thế , nhưng John, cũng ký thỏa thuận với . Đây dù cũng là hành vi thương mại."

 

Phó tổng Phan : " chuẩn sẵn thỏa thuận . Chỉ cần điền con ."

 

Tô Tuần ha hả: "John, vị phó tổng của thực sự là một năng lực xuất chúng."

 

John vốn còn thấy Tô Tuần quá khách khí, nhưng lúc cũng chỉ thể : "Cũng chỉ mỗi chuyện ."

 

Rất nhanh đó, hai bên ký thỏa thuận.

 

Tô Tuần cũng cần vội vàng trả tiền hàng, mà đợi khi hàng về mới cần thanh toán.

 

Mọi việc xong xuôi, Tô Tuần cuối cùng cũng thấy nhẹ lòng.

 

John mời họ cùng uống một ly trong văn phòng để chúc mừng hợp tác đầu tiên.

 

Tất nhiên, tuy đám trẻ trưởng thành, nhưng Tô Tuần vẫn cho uống rượu, uống nước trái cây.

 

thì nhỏ nhất là Cao Kiệt Lâm và Mạnh T.ử Yến cũng mới mười chín tuổi.

 

John tuy thất vọng, nhưng vẫn nhanh ch.óng khuấy động bầu khí.

 

Tô Tuần cầm ly cao cổ, lắc lắc nước trái cây trong ly. "John, giờ tìm rắc rối cho nhà họ Phó nữa chứ?"

 

John : "Không tìm nữa, họ bồi thường cho một khoản tiền."

 

Sau đó hiệu con : "Mười vạn đô la Mỹ. Trong đó năm vạn là bồi thường cho cô, cô cần nên đưa cho cô."

 

Tô Tuần: ...

 

Cô nhàn nhạt : "Tiền mua lòng tự trọng của ." Nói xong cao ngạo nhấp một ngụm nước trái cây, "John, năm vạn đó của , trả ."

 

John : "... Tại ? Họ bồi thường mà."

 

Tô Tuần : "Bởi vì con gái lớn của nhà họ Phó là Phó Gia Lệ trở thành bạn của , cảm thấy vì tình bạn giữa và cô , nên xen lẫn tiền bạc . Anh đấy, thích chiếm hời của bạn bè, đối với là thế, đối với khác cũng ."

 

John chỉ cảm thấy sự đổi quá nhanh, lúc Tô Tuần còn gây áp lực với nhà họ Phó, lúc kết bạn với ?

 

"Làm trở thành bạn với cô ?"

 

Tô Tuần : "Bởi vì cô đến tìm , cảm thấy nhà cô bồi thường cho quá ít, thế là còn lấy tiền tiết kiệm của để bồi thường cho , dỗ vui lòng. đương nhiên lấy, nhưng cái trúng là thành ý của cô . thích kiểu tôn trọng như . Ai chẳng thích thể vui vẻ chứ? Anh thấy đúng ?"

 

John cũng chút bất lực, , thực sự ngờ diễn biến như thế.

 

 

Loading...