Đây là đồ mà bách hóa Hải Thành bán ?
Cục trưởng Hoàng lấy chân đá đá cái thùng đó: "Chỉ cái thùng thôi mà còn bằng cái thùng do thợ mộc quê đóng đại! Các ông còn dám để trong thương mại bán với giá cao một trăm tám mươi tệ! Biết bao nhiêu vì danh tiếng của đại bách hóa Hải Thành mà từ khắp nơi cả nước lặn lội tới, chỉ để mua chút đồ mang về. Để thấy loại đồ , các ông cảm thấy vẻ vang lắm ?"
"..."
Cả phòng sếp tổng và phó tổng đều cái thùng đó, nên lời.
Trong đầu chỉ một suy nghĩ, Tần Hải Dương quá hại ! Trước đây chẳng cung ứng hàng ? Sao đột nhiên biến thành loại hàng ?
Trước đây họ giúp đỡ Tần Hải Dương như cũng là vì hàng hóa đối phương cung ứng cho bách hóa nay luôn , đợt báo cáo quý , mảng nội thất bên gỗ Hải Dương cũng xếp hạng cao mà.
Sớm là như thế thì họ thể chuyện đó ! Chuyện quá lộ liễu . Loại hàng cũng thể lên kệ, hễ là xưởng nào chất lượng hơn xưởng thì đều thể tới ầm lên một trận .
"Bây giờ thể khai , đều nhận những lợi ích gì? Đừng hòng mà lấp l.i.ế.m qua chuyện, đó những gì cần rõ đều rõ . Hôm qua các ông còn ăn cơm với Tần Hải Dương . Nhận hối lộ, gan các ông cũng lớn thật đấy!"
Nói xong, cục trưởng Hoàng đập bàn rầm rầm.
Các vị sếp tổng mặt dọa cho ngẩn , đó lượt biến sắc, bắt đầu kêu oan.
"Không nhận đồ, thật sự nhận đồ ạ!"
"Làm chúng thể nhận đồ chứ?"
"Cục trưởng Hoàng, ngài tin chúng , chúng thật sự nhận lợi ích gì cả..."
"..."
Chuyện nhận hối lộ nếu mà quy tội thì chuyện đùa. Thật sự nhận đồ là tù đấy! Cái chính là họ nhận mà!
Chuyện đúng là oan ức đủ đường!
Cục trưởng Hoàng lạnh lùng họ, mặc cho kêu gào thế nào cũng vô ích. Không nhận đồ mà giúp chuyện như ? Đừng đây là tình em, lừa ai chứ? Ông thể lên vị trí cũng là máy bay bay lên , chuyện gì mà từng thấy qua?
"Hôm nay cho các ông một cơ hội khai rõ ràng, buổi sáng rõ thì buổi chiều đồn công an mà với công an."
Lần mấy vị sếp tổng ngày thường oai phong lẫm liệt cũng trụ vững nữa.
Cũng thể giấu giếm cho nhà họ Hạ nữa . Nói thật thì ít đến mức tù.
Việc họ đúng thật là nhận hối lộ, thuần túy là vì tình hữu nghị. Chỉ là để nhận tình hữu nghị của nhà họ Hạ...
Lúc , Tần Hải Dương nhận tin báo của sếp tổng cũng đang sáu thần chủ. Hắn trong văn phòng suy nghĩ kỹ về những ảnh hưởng mà chuyện mang .
Hắn tặng đồ, cùng lắm chỉ là mời ăn cơm, phạm pháp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-than-o-hai-ngoai-cua-phao-hoi-van-nien-dai-da-ve-roi/chuong-432.html.]
Người sẵn lòng để sản phẩm của bách hóa, đó là do quan hệ giữa họ . Cùng lắm là mấy vị lãnh đạo bách hóa chịu thiệt thôi.
Có điều đến lúc đó kênh bán hàng của chắc chắn cũng sẽ ảnh hưởng .
Tần Hải Dương ngờ tới là chuyện kinh động đến Cục Thương nghiệp cấp .
Cửa hàng bách hóa nhận hàng của ai chẳng lẽ chuyện bình thường ?
Lúc Tần Hải Dương vẫn , vấn đề chính là do hàng hóa xưởng nhà sản xuất quá kém nên mới gây rắc rối lớn như , để nắm cái thóp lớn thế .
Vì chỉ nghĩ theo hướng âm mưu, cảm thấy Tô Tuần chắc chắn nhờ vả quan hệ gì đó, trực tiếp kinh động đến Cục Thương nghiệp.
Loại đầu tư ngoại thương lớn , quen nhiều lãnh đạo cũng là chuyện bình thường. Có một lãnh đạo vì lấy lòng nhà đầu tư ngoại để họ đầu tư nhiều hơn, sẽ sức nịnh bợ.
Tần Hải Dương lúc chút cân bằng, cảm thấy bản là một hộ cá thể địa phương lương thiện mà đấu nổi những nhà tư bản ngoại lai .
Ngay cả các lãnh đạo cũng thiên vị vốn ngoại.
Trong lòng phỏng đoán như , cũng thấy cam tâm, nhưng cũng cam tâm cũng vô dụng. Chuyện giải quyết. Phải kiểm soát ảnh hưởng xuống mức nhỏ nhất.
Người bên bách hóa chắc chắn giữ , cũng bản lĩnh đó. Bản còn đang dựa nhà họ Hạ mà. Cho nên những chuyện khác thể cần quan tâm, hiện tại chủ yếu là duy trì mối quan hệ với nhà họ Hạ.
Mấy đó liệu tìm nhà họ Hạ chuyện ?
Hạ Vân Phượng và Hạ Vân Lôi khi chuyện sẽ suy nghĩ gì?
Tần Hải Dương nghĩ ngợi, vẫn tẩy trắng cho bản một chút, giữ vững hình tượng thanh thanh bạch bạch! Dù cũng từng bảo chèn ép Tôn Khánh Lai. Đây là do mấy đó tự lĩnh hội thôi. Chỉ trách họ nghĩ quá nhiều.
Hắn bèn nhấc máy gọi điện thoại cho Hạ Vân Lôi.
"Vân Lôi, bên lẽ xảy chuyện ."
Tần Hải Dương tự nhiên thể thật, mập mờ rằng vì trung gian nên và mấy vị sếp tổng bách hóa đó quan hệ khá . Mọi cũng chiếu cố chuyện ăn của . Rồi lẽ do sản phẩm xưởng của Tôn Khánh Lai bách hóa, giờ Tô Tuần lấy chuyện to chuyện, tìm quan hệ gì đó, đem chuyện công ty bách hóa chiếu cố việc ăn của tố cáo lên . "Không gây ảnh hưởng gì đến em ."
Cái tính nóng nảy của Hạ Vân Lôi lập tức phát hỏa: "Cô thích xen việc của khác thế nhỉ?"
"Bây giờ quan trọng là cô con đường nào, gây ảnh hưởng gì đến em ."
"Ảnh hưởng gì chứ, em phạm pháp , cô còn thể bảo công an đến bắt em ?" Hạ Vân Lôi bực bội .
Tần Hải Dương : "Vân Lôi, đến lúc đó nếu chuyện gì xảy , em cứ đùn hết lên . Anh vì chuyện của mà ảnh hưởng đến em và chị em. Hai cho quá nhiều . Làm bạn bè như là đủ nghĩa khí ."
"Đùn cái gì? Em mà sợ cô ?" Hạ Vân Lôi : "Đừng quản cô , em tin cô thể một tay che trời . Chuyện bố em tới thì em cũng lý lẽ của . Ai mà chẳng giúp đỡ bạn bè? Chính ông còn cho bạn mượn tiền xoay xở ăn đấy thôi. Còn bảo em kết giao nhiều bạn bè ."
"Vân Lôi, , đến lúc đó cứ đùn cho . Cố gắng đừng để ảnh hưởng đến em và chị em."