Mạnh Quảng Hải : "Bố đương nhiên cũng lạc quan về thị trường , nhưng bố yên tâm về con. Nếu con đại lục, gặp chuyện như thì..."
"Bố ơi, hại con đang ở cảng thành, ?" Mạnh Diệu Vinh mỉm hỏi.
Mạnh Quảng Hải thở dài: "Hiện giờ vẫn điều tra rốt cuộc là ai."
"Không vội, sớm muộn gì cũng tìm thôi. Con thể vì sợ hãi mà cả đời dám bước khỏi cửa ."
Mạnh Quảng Hải đương nhiên con trai hèn nhát như , thế là ngăn cản nữa, chỉ dặn nhớ mang theo thêm ít .
Lần Mạnh Diệu Vinh định mang theo: "Tô tổng chẳng mở công ty bảo vệ ? Con định tìm cô xin ."
Mạnh Quảng Hải ấn tượng khá về Tô Tuần, cũng Tô Tuần chú trọng an . Bên cạnh lúc nào cũng một đám . Hơn nữa khi khởi hành còn tìm rà soát nguy hiểm. Nghĩ đến cô, quả thực cảm giác an .
Có điều ông vẫn cảm thấy bảo vệ bên phía Tô Tuần đủ chuyên nghiệp, cảm thấy thể tìm các lãnh đạo ở thủ đô xin cảnh vệ.
Mạnh Diệu Vinh thấy cần thiết, dù cũng là một kinh doanh, cũng tiện phiền các lãnh đạo ở thủ đô. Hơn nữa mời cảnh vệ như về, việc cũng thuận tiện.
Mạnh Quảng Hải nghĩ cũng đúng, đôi khi một kế hoạch kinh doanh của họ quả thực cũng thích hợp để cho quá nhiều : "Vậy bản con chừng mực. Đừng để lợi dụng sơ hở nữa."
Ngày đầu tiên của năm mới, Tô Tuần đương nhiên nhận ít cuộc điện thoại chúc Tết. Suốt buổi sáng máy hề nghỉ ngơi.
Cuối cùng cũng gác một cuộc, uống hớp nước xong, điện thoại vang lên.
Tô Hướng Nam máy cô, nếu là quan trọng thì để ứng phó.
Nghe xong liền che ống : "Năm triệu... , là Mạnh tổng."
Tô Tuần: "..."
Hiện giờ ấn tượng lớn nhất về Mạnh Diệu Vinh trong lòng những bên cạnh Tô Tuần chính là khoản tiền khổng lồ năm triệu tệ. Tô Tuần thậm chí còn suy nghĩ ác ý, ai đang mong Mạnh Diệu Vinh bắt cóc nữa để tranh thủ việc nghĩa .
"Chúc Tô tổng năm mới lành." Mạnh Diệu Vinh ở trong điện thoại chúc Tết.
Tô Tuần : "Mạnh tổng năm mới lành, thật sự quá khách sáo . Còn gọi điện thoại cho nữa."
"Đây là việc nên mà. Chỉ là điện thoại của Tô tổng cứ bận mãi gọi ."
Tô Tuần bảo: "Không còn cách nào khác, bạn bè nhiệt tình quá. Đón Tết ở Hoa Quốc vẫn náo nhiệt thật, đây ở nước ngoài náo nhiệt thế ."
Cô cứ như thật .
Tô Tuần vốn dĩ tưởng chẳng gì để , kết quả Mạnh Diệu Vinh chủ động với cô rằng, Tết Nguyên đán sẽ đến đại lục quản lý các dự án ở bên , hỏi về chuyện công ty an ninh của Tô Tuần. Anh sử dụng bảo vệ của công ty an ninh Tô Tuần khi đến đại lục.
Công ty còn mở mà khách hàng tìm đến . Tô Tuần đương nhiên vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-than-o-hai-ngoai-cua-phao-hoi-van-nien-dai-da-ve-roi/chuong-475.html.]
"Đang chuẩn . Chỉ là đấy, đón Tết ở Hoa Quốc là một việc quan trọng. Nên các đơn vị đều nghỉ lễ hết. Mọi thứ cũng Tết mới bắt đầu thực hiện ."
Mạnh Diệu Vinh : "Không phía Tô tổng cần đầu tư , cũng đầu tư công ty an ninh. Cô chuyện gặp đấy, hiện giờ cũng chú trọng về mảng ."
Tô Tuần hỏi: "Mạnh tổng, đang cố ý tặng tiền cho đấy chứ?"
Mạnh Diệu Vinh đáp: "Tô tổng, thị trường sẽ thua lỗ . Nếu chúng hợp tác, công ty an ninh sẽ chỉ thị trường đại lục, thế giới nhiều đại gia như , chúng thể vươn quốc tế."
Tô Tuần: "..."
Tô Tuần hỏi: "Anh cũng thiếu tiền đó, cũng chẳng thiếu . Anh thậm chí thể tự mở một công ty. Mạn phép hỏi một câu, tại hợp tác với mở công ty an ninh?"
Mạnh Diệu Vinh im lặng một lúc, hỏi: "Tô tổng tin Phật ?"
"... tín ngưỡng tôn giáo."
Mạnh Diệu Vinh : "Có lẽ hưởng vận may của Tô tổng, luôn cảm thấy hợp tác với Tô tổng về mảng an ninh sẽ đảm bảo hơn."
Tô Tuần liền : "Thú thật, về mảng an ninh, cũng mong tự nắm quyền hơn." Cô mở công ty an ninh cũng là vì kiếm tiền. Mục đích hàng đầu là để bảo vệ bản cô.
Dù giúp Mạnh Diệu Vinh một , Tô Tuần cũng chẳng ngây thơ đến mức nghĩ đối phương sẽ ác ý với . Vạn nhất thành đối thủ cạnh tranh thì ?
Mạnh Diệu Vinh thấy Tô Tuần quá thận trọng, cảm thấy điều đúng là phù hợp với những gì hiểu về Tô tổng, đành thật lòng.
Những bên cạnh hiện giờ đều là nhà họ Mạnh. Nếu tự đầu tư mở công ty, chắc chắn là để bên cạnh quản lý. Anh yên tâm.
Câu rõ ràng là đang với Tô Tuần rằng, nghi ngờ chuyện là do chính nhà họ Mạnh gây .
Thực cũng đang đồn đoán đấy, là kẻ thù của nhà họ Mạnh, dù Mạnh Quảng Hải cũng đắc tội với ít . Cũng là do nội bộ nhà họ Mạnh tranh quyền đoạt lợi. Mạnh Quảng Hải chỉ hai đứa con trai, đứa con út là một kẻ vô dụng thích kinh doanh. Không Mạnh Diệu Vinh, nhiều trong nhà họ Mạnh sẽ cơ hội. Thậm chí còn nghi ngờ là Nhị thái thái, dù thì mong con thành rồng cũng là chuyện khả thi. sự thật thế nào thì vẫn rõ .
Tô Tuần chấp nhận lý do , cô : "Vậy chỉ đầu tư tiền, can thiệp công ty chứ?"
Mạnh Diệu Vinh đáp: "Điều thể đảm bảo."
Tô Tuần thử lòng: "Anh lo sẽ hại ? Chuyện giúp thật sự là vô ý thôi, đại diện cho việc thích giúp niềm vui ."
Mạnh Diệu Vinh : "Tô tổng, cô gia tài bạc vạn, sẽ mua chuộc. Hơn nữa nghiên cứu qua, cô là đầu tư theo kiểu dĩ hòa vi quý. Đối với đối thủ cạnh tranh, cô thích tống đồn cảnh sát. Hơn nữa chuyện còn liên quan đến trực giác, trực giác của bảo rằng, cô sẽ hại ."
Tô Tuần ngờ vị điều tra rõ cả việc kẻ thù của cô đồn.
Quả nhiên, những thừa kế thế hệ thứ hai của nhà họ Mạnh như thế khác hẳn với những công t.ử bột phá gia chi t.ử bên cạnh cô. Hãy xem thủ đoạn của kìa.
Nếu lúc đầu cô gặp loại thế hệ thứ hai cấp bậc , đại khái cũng chẳng lừa phỉnh nổi . Lúc , Tô Tuần một nữa cảm thấy may mắn vì ban đầu xác định mục tiêu chính xác. Cho nên trong năm mới , cô đối xử hơn nữa với những bạn nhỏ bên cạnh .