Đối với tất cả những sắp xếp , Tô Tuần tự nhiên hài lòng vô cùng.
Đây mới gọi là hưởng thụ.
Tô Tuần quyết định , mua biệt thự linh tinh nữa, nếu trang viên sẵn thế thì mua luôn, còn thì mua đất thuê thiết kế xây dựng. Ở như mới thoải mái.
Đứng bên giường, Tô Tuần hồi tưởng hai năm , khi trắng tay ở khách sạn quốc tế Đông Giang cô thấy kinh ngạc lắm , mà mới qua hai năm, đến cả biệt thự cô cũng chẳng để mắt nữa.
"Mình bay bổng quá ." Tô Tuần thầm nghĩ.
cô chẳng định kiềm chế chút nào, mà còn tiếp tục. Có tiền mà hưởng thụ thì cô kiếm tiền gì?
"Nói cũng , giờ thể mua một chiếc máy bay riêng nhỉ?"
Tô Tuần âm thầm tính toán, bảo hệ thống kiểm tra giá cả giúp.
Hệ thống đưa một con . Loại rẻ thì vài chục triệu, loại đắt thì vài trăm triệu (USD).
Tô Tuần: ...
Mua thì mua , hiện tại cô cũng coi là siêu phú hào . Vài chục triệu đáng là bao? Tô Tuần nghĩ, nếu mua loại đồ thì mua loại nhất chứ? Nếu để trong nghề thấy mua máy bay mà chỉ mua loại rẻ nhất, chẳng họ sẽ nghĩ cô nỡ chi tiền ? Còn vài trăm triệu... cô đúng là nỡ thật.
Vậy thì thà mua còn hơn!
Tô Tuần cảm thấy vẫn mang tinh thần chịu thương chịu khó của thế hệ khởi nghiệp đời đầu. Nghĩ đến việc dùng vài trăm triệu đó mua máy bay, chẳng thà đem đầu tư thêm vài sản phẩm. Đợi vài năm nữa, tiền kiếm chẳng mua bao nhiêu cái máy bay riêng .
"Máy bay riêng cũng chẳng gì , hiện tại xin cấp phép đường bay cũng khó, mà an lắm."
"Số cùng còn hạn chế, bên cạnh nhiều , lúc đó riêng thì bất tiện lắm. Chi bằng dùng tiền đó thuê chuyến (charter)."
Nghĩ , Tô Tuần coi như từng nảy ý định đó.
Vì Tô Tuần bận rộn nên đẩy tiệc tân gia lên sớm hơn, sắp xếp trưa ngày mai.
Buổi tối cô ồn ào quá muộn, kẻo ảnh hưởng đến nghỉ ngơi, thần thái kém .
Nhận lời mời của Tô Tuần, đám bạn bè tự nhiên vui mừng khôn xiết, cơ hội thế hiếm lắm nha.
, bạn bè của những khi tin, tránh khỏi việc nhờ họ hỏi thăm Tô Tuần xem thể dẫn theo nhà tham gia .
Đây là cơ hội hiếm để quen. Tô Tuần bình thường quá kín tiếng.
Ngoại trừ đợt mới về nước tham gia vài bữa tiệc góp vui, cô ít khi lộ diện. Đến mức hiện tại quen với cô cũng chẳng cửa.
Tô Tuần đám bạn hỏi thì : "Đương nhiên là vấn đề gì, chỉ là bữa tiệc khá tùy ý, đến lúc đó mong đừng chê ."
Làm mà chê chứ?
Đám bạn tự nhiên tuôn một tràng lời nịnh nọt "vỗ m.ô.n.g ngựa".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-than-o-hai-ngoai-cua-phao-hoi-van-nien-dai-da-ve-roi/chuong-758.html.]
Minh Nhã để chuẩn cho bữa tiệc quả thực là bận tối tăm mặt mũi. May mà bình thường cô việc cẩn thận, những nơi mua nguyên liệu đều quen thuộc, việc điều động thực phẩm khẩn cấp cũng khả thi. Sau đó cô còn chi tiền cao để thu mua một nguyên liệu từ các t.ửu lầu.
Hai vị đầu bếp của Lão Đức Trang cũng điều động tạm thời qua đây để món chín.
Nhân viên phục vụ cho tiệc rượu cũng cần thuê ngoài, đều là thuê sẵn trong dinh thự. Dù căn nhà lớn thế , một hai xuể. Minh Nhã một thuê mười chuyên dọn dẹp vệ sinh, đều là những thạo việc đào từ các khách sạn lớn về. Mười ở nhà, ngoài còn mười khác xong việc ngoài vườn thì về. Nói chung nhân lực trong nhà đủ.
Đêm đó, lầu vẫn đang bận rộn cho bữa tiệc, Tô Tuần chìm giấc ngủ.
Cô mơ thấy tiêu sái mua máy bay riêng, giống như mua quần áo , cứ lấy ngón tay chỉ trỏ, chẳng vài trăm triệu thôi , chẳng vài trăm triệu ?
Sau khi tỉnh dậy, cô vẫn còn chút cảm giác mất mát.
Cô hỏi hệ thống: "Thống , xem quan hệ của chúng như , lúc , để cho món quà gì kỷ niệm ? Để lúc thấy nó sẽ thường xuyên nhớ về , bạn là ."
Hệ thống vạn ghét: "Không thiết lập ."
"Thế chủ nhân của cũng là , đúng ?" Anh chỉ cần rỉ một chút từ kẽ tay thôi là máy bay riêng của . Chậc...
Hệ thống vạn ghét: "Chủ nhân thiết lập cho phép cung cấp bất kỳ tài vật nào ngoài phần thưởng điểm chán ghét."
Tô Tuần: ...
Cái bà chủ nhân vạn mê Mary Sue đó, bao nhiêu tâm nhãn cả đời đều dùng để đối phó với những ký chủ như ?
May mà Tô Tuần giờ cũng tiền , đối với những lợi lộc từ hệ thống cũng còn quá hiếm lạ nữa.
Không chiếm tiện nghi thì thôi .
Dù chắc chắn sẽ sở hữu máy bay riêng của , loại đặt riêng, siêu sang trọng.
Chỉ nghĩ thôi thấy tinh thần sảng khoái.
Tuy bữa tiệc diễn buổi trưa nhưng từ sáng lục tục kéo đến. Người đến sớm nhất chính là Từ Anh Thành - kẻ rảnh rỗi chẳng việc gì .
Anh Tô Tuần tổ chức tiệc tân gia, đêm qua hỏa tốc chạy tới, sáng sớm mặt.
Mạnh Diệu Vinh cũng rảnh bằng , vì một hạng mục của khu vui chơi bắt đầu thiện nên đích kiểm tra kỹ lưỡng.
Từ Anh Thành đương nhiên tay , dù đây cũng là tiệc tân gia, mang quà.
Anh cũng Tô Tuần thích gì, thế là đưa cho Tô Tuần một chiếc hộp nhỏ. Trong hộp là một chiếc chìa khóa xe, logo là Lamborghini.
"Quà tặng cô, tuy các mẫu xe của cô đều khá quy củ, nhưng trong gara cũng cần một chiếc kiểu dáng đặc biệt để điểm xuyết chứ."
Tô Tuần : "Tuy thích, nhưng chỉ tổ chức một bữa tiệc tân gia thôi, là chuyện bé xé to quá ?" Cô chỉ sợ đối phương " dưng mà ân cần".
Từ Anh Thành đáp: "Thực chuẩn từ lâu , dù cô cũng dắt mối giúp nhà kiếm ít tiền. Chỉ là tặng quà đột ngột thì hợp lúc, đúng lúc gặp cơ hội."
Tô Tuần : "Chuyện kiếm tiền là do bản lĩnh của mỗi , nếu tính như thì chúng cũng coi như là quan hệ hợp tác. Dù đều đóng góp sức lực."