Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 208: Nhà Cô Ấy Rất Giàu

Cập nhật lúc: 2026-03-07 05:54:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Gia Minh lúc đang Hứa Doanh Dân ăn mất một con , thấy Hứa Gia Hân la lối om sòm, vui nhíu mày .

Ngẩng đầu về phía Hứa Gia Hân, một ánh mắt quét qua, Hứa Gia Hân liền hồn, cô lập tức đưa tay bịt miệng.

“Em… em thực sự là quá kinh ngạc, ngờ ở đây!”

Sau khi hồn, Hứa Gia Hân vẫn chút sợ sệt.

Trong lòng cô cảm thấy siêu cấp với Tô Chiêu Chiêu, cũng tại da mặt trai cô dày thế, qua là thích , còn tìm tới tận cửa.

Cũng đến từ lúc nào, haizz, thì, chuyện vẫn là do cô hại Chiêu Chiêu.

Nếu hôm qua đến nhà bọn họ ăn chực Hứa Gia Minh phát hiện, cô đoán Hứa Gia Minh cũng lý do gì để tìm tới cửa nhỉ?

Lúc , Hứa T.ử Ngôn cũng .

Ánh mắt dừng Hứa Gia Minh một lát, sang Hứa Gia Hân: “Hai quen ?”

Hứa Gia Hân gật đầu: “, trai tớ, tên Hứa Gia Minh.”

Hứa Gia Minh gật đầu với Hứa T.ử Ngôn.

Hắn mỉm , bộ dạng vô hại.

Hứa T.ử Ngôn cũng với : “Xin chào, tên Hứa T.ử Ngôn.”

“Ừm, thật trùng hợp, chúng đều họ Hứa.” Hứa Gia Minh .

đúng , chừng năm trăm năm còn là một nhà chứ.” Hứa T.ử Ngôn hì hì.

Tương tương ái một nhà.

Hứa Gia Minh cũng cong môi, nếu như thật sự là một nhà thì bao.

Quan hệ giữa và Tô Chiêu Chiêu gần gũi thêm một chút.

Tô Chiêu Chiêu gọi bọn họ ăn cơm, vặn thấy Hứa T.ử Ngôn câu , lập tức chút cạn lời.

“Ăn cơm thôi.” Giọng điệu cô trầm xuống vài phần.

Hứa Gia Hân thấy Tô Chiêu Chiêu, lập tức chạy tới, cô đưa tay nắm lấy tay Tô Chiêu Chiêu, nhỏ giọng với cô: “Xin , Chiêu Chiêu, tớ thật sự tớ đến đây, tớ thề, tớ thật sự cho tớ chuyện của , là tự tra .”

Tô Chiêu Chiêu ngay mà, Hứa Gia Minh cái tên tiểu biến thái , chừng tra cả tổ tông mười tám đời của cô .

Có thể cô hiểu rõ nguyên chủ cũng bằng Hứa Gia Minh hiểu nhiều như .

“Không , tớ mà.” Tô Chiêu Chiêu vỗ vỗ vai Hứa Gia Hân, hiệu cho cô cần lo lắng.

Tóm , bất kể thế nào, cô rõ ràng với Hứa Gia Minh , hi vọng Hứa Gia Minh giống như lời , thật sự buông bỏ .

bám riết nữa .

Lúc ăn cơm, Hứa Gia Hân vẫn như khi, ăn vô cùng vui vẻ.

Tô Chiêu Chiêu cũng ăn nhiều, tay nghề của Lý Xuân Hồng thực sự , đương nhiên, quan trọng nhất là, khẩu vị giống hệt bà ngoại cô nấu.

Hương vị cơm nhà , thực sự ngon ngon.

Tô Chiêu Chiêu ăn một bát cơm lớn, còn ăn ít thức ăn.

Còn Hứa Gia Minh thì , qua ăn uống vô cùng nhã nhặn, nhưng cũng ăn ít, cũng ngừng khen ngợi tay nghề của Lý Xuân Hồng.

“Sau ông bà ngoại thể đến Thâm Thành chơi, đến đó , cháu nhất định sẽ tiếp đãi hai chu đáo.” Hứa Gia Minh .

“Thâm Thành, haizz, thực ông cũng luôn xem thử, bên đó phồn hoa, phát triển còn hơn bên .” Hứa Doanh Dân .

“Không ạ, cháu thấy cũng như cả, bề dày lịch sử của Giang Thành càng nhiều hơn một chút, Thâm Thành thì chỉ là dựa chính sách nên phát triển nhanh hơn, nhưng mà, bàn về du lịch thì vẫn là Giang Thành hơn.” Hứa Gia Minh , “ mà, hai thể trải nghiệm phong thổ nhân tình khác biệt.”

“Được thôi, nếu cơ hội, chúng nhất định sẽ .” Hứa Doanh Dân .

Bọn họ cứ thế trò chuyện nửa ngày, Hứa Gia Minh qua ít , nhưng vẫn dỗ cho Hứa Doanh Dân và Lý Xuân Hồng vui vẻ mặt.

Người đàn ông , thật đơn giản.

Tô Chiêu Chiêu nhíu mày, chỉ cảm thấy đau đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-208-nha-co-ay-rat-giau.html.]

Thậm chí khi bọn họ ăn xong, Hứa Gia Minh còn chủ động đề nghị dọn bát đũa rửa bát.

Tô Chiêu Chiêu vội vàng ngăn cản : “Để cho.”

Sao cô dám để công t.ử bột loại chuyện chứ?

Thiếu gia nhà giàu như bọn họ, xác suất lớn là sẽ rửa bát, đến lúc đó vỡ bát đũa thì t.h.ả.m.

Tô Chiêu Chiêu nhận lấy bát bếp rửa.

Hứa Gia Minh cũng theo, trong bếp, Tô Chiêu Chiêu bận rộn, Hứa Gia Minh ở bên cạnh đổ thức ăn thừa thùng rác.

Thấy Hứa Gia Minh còn định đổ cả cơm trắng ăn trong nồi áp suất , Tô Chiêu Chiêu vội vàng ngăn .

“Đừng, đừng động !”

Hứa Gia Minh Tô Chiêu Chiêu.

Tô Chiêu Chiêu lập tức đoạt lấy nồi áp suất trong tay Hứa Gia Minh, đặt sang một bên.

“Thiếu gia , nhà bình thường như chúng mà, chỗ cơm thừa còn thể để sáng mai cơm rang trứng, đổ hết như chẳng là lãng phí ?”

Cho dù đây cô sống cũng khá giả, nhưng mà, một cơm thừa canh cặn ảnh hưởng gì, cô cũng sẽ giữ .

Thịt và cơm đều dễ bảo quản, các loại rau khác cô mới vứt .

Hứa Gia Minh lời Tô Chiêu Chiêu , khỏi : “Chiêu Chiêu, nhà em cũng khá giàu mà.”

Tô Chiêu Chiêu nhà Hứa Doanh Dân cũng coi như tầng lớp trung lưu, dù căn nhà lớn thế , nhưng mà, chắc chắn giàu bằng nhà Hứa Gia Minh.

Nhà bọn họ mới là nhà giàu theo đúng nghĩa đen, nếu về lúc nữ chính khởi nghiệp kinh doanh, ở Thâm Thành cũng sẽ nhắm nhà họ Hứa đầu tiên.

“Cũng tàm tạm thôi, so với các thì còn kém xa.”

“Cái đó cũng chắc, đồ cổ trong nhà em cũng khá nhiều đấy, nếu mang thị trường bán, ước chừng thể bán ít.”

“Đồ cổ?” Tô Chiêu Chiêu về phía Hứa Gia Minh.

, trong phòng khách, cái chén các em uống , bức tranh treo tường, còn mấy cái bàn và tủ , đều chút niên đại , hơn nữa, bảo quản , chất lượng cũng , nếu bán , nghĩ, ước chừng cũng bán mười mấy vạn đấy.”

Tô Chiêu Chiêu: “?”

hiểu mấy cái , cũng từng để ý.

trong nhà Hứa Doanh Dân qua cổ kính, nhưng mà, bao giờ nghĩ tới những thứ là đồ cổ thật sự.

“Không thể nào chứ?”

Mười mấy vạn (hơn trăm ngàn tệ) đấy, thời đại , một nhà một vạn tệ (10.000 tệ) tiền .

Đồ đạc trong nhà ông bà ngoại cô, thể bán mười mấy vạn.

“Thật đấy, tin em bán cho xem.” Hứa Gia Minh , ánh mắt rơi Tô Chiêu Chiêu, mang theo vài phần tham luyến.

Hắn đang nỗ lực kiềm chế bản , cố gắng giữ một cách lịch sự với cô, sẽ dọa cô sợ.

Cô kết hôn , còn là quân hôn, nhưng mà, cảm thấy chắc là đối tượng hôn ước từ bé mà cô tưởng.

Nực , từng Tạ Hoài Tranh đối tượng hôn ước từ bé nào cả.

Cách đây lâu, bố còn tìm đối tượng cho cơ mà?

Sao chớp mắt một cái ?

Liệu trong chuyện , thật sự vấn đề gì ?

cho điều tra, hai ngày nữa là thể cho kết quả, đợi tối nay gọi điện thoại bảo bọn họ tra xét kỹ càng một chút.

“Thôi .” Tô Chiêu Chiêu ánh mắt của Hứa Gia Minh chằm chằm đến mất tự nhiên.

May mà Hứa Gia Hân .

“Chiêu Chiêu, tớ tới giúp đây!”

 

 

Loading...