Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 214: Gặp Mặt
Cập nhật lúc: 2026-03-07 05:54:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian tiếp theo từng ngày trôi qua, Tô Chiêu Chiêu cũng chờ Tạ Hoài Tranh tới.
theo thời gian trôi , sự lo lắng trong lòng Tô Chiêu Chiêu rõ ràng tăng lên.
Thời gian , cô tạo mối quan hệ với nhà bên ông bà ngoại.
Thỉnh thoảng tặng đồ, một món tráng miệng chiều ngon lành, còn nấu cơm vân vân, khiến bọn họ tán thưởng yêu thích cô.
Hứa Doanh Dân và Lý Xuân Hồng, đối với Tô Chiêu Chiêu càng nhiều hơn là đau lòng.
“Chiêu Chiêu, cháu cái gì cũng thế, đối nhân xử thế cháu đều hiểu, cháu mới bao lớn chứ? Trước đây cháu rốt cuộc chịu bao nhiêu khổ a.”
Trong lòng bọn họ càng thêm áy náy, đồng thời liên tục dẫn Tô Chiêu Chiêu ngoài mua đủ loại đồ ăn ngon, đồ chơi vui, hận thể bù đắp bộ những thứ Tô Chiêu Chiêu thiếu thốn những năm qua cho cô!
Đối với việc , Tô Chiêu Chiêu càng thêm áy náy.
Dù thì, cô chỉ mới xuyên đến đây lâu, chịu khổ đó đều là nguyên chủ.
Cô chỉ cảm thấy khổ lúc xuyên qua, còn hồn .
về , cô bỏ trốn .
Tô Chiêu Chiêu cảm thấy, bản cũng coi như hưởng thụ ít.
Có điều cô thừa kế thể của nguyên chủ, tự nhiên, sẽ dùng thể của nguyên chủ để đón nhận những hạnh phúc đó.
Đây đều là lời chúc phúc của nguyên chủ dành cho cô .
Đương nhiên, bây giờ cũng là của cô .
Tô Chiêu Chiêu đếm thời gian qua ngày, một mặt cầu nguyện trong lòng, hi vọng Tạ Hoài Tranh nhất định bình an, các chiến hữu cùng thực hiện nhiệm vụ với Tạ Hoài Tranh, cũng đều bình an trở về mới .
Thời gian loáng cái trôi qua, cách nửa tháng chỉ còn hai ngày.
Tô Chiêu Chiêu kích động thấp thỏm.
Cô bao giờ tâm trạng như , Tô Chiêu Chiêu đôi khi đều cảm thấy kinh ngạc.
Mùi vị thích một , thực sự khác biệt.
Tô Chiêu Chiêu đây, luôn cảm thấy não yêu đương thực sự phiền, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến đối tượng của .
hiện tại, cô cũng cảm thấy chút não yêu đương .
Mà đôi khi, cô cũng sẽ nghĩ đến những lời Hứa Gia Minh .
Hôm đó, bỗng nhiên hỏi những chuyện đó, thật khiến cô cảm thấy kỳ lạ.
Đại khái là thật, chỉ là, một khi trong lòng gieo một ý niệm như , cô sẽ khống chế mà nghĩ nhiều nhiều.
Cô bây giờ càng hi vọng Tạ Hoài Tranh mau ch.óng trở về, ở bên cạnh cô, cô mới suy nghĩ lung tung a.
Giờ phút , Bệnh viện Nhân dân thành phố Giang Thành.
Trên Tạ Hoài Tranh quấn một lớp băng gạc, bác sĩ dặn dò nhất nên ở bệnh viện thêm một ngày, xác định vết thương sẽ chảy m.á.u nhiều nữa mới rời .
Tạ Hoài Tranh mặc kệ.
“Hôm nay xuất viện.”
Vị bác sĩ bất lực Tạ Hoài Tranh: “Vị đồng chí quân nhân , đúng là còn cố chấp hơn cả ông già nữa, thật khuyên bảo.”
Ông ép Tạ Hoài Tranh ở đây hai ngày , hôm nay, Tạ Hoài Tranh khuyên thế nào cũng .
Tạ Hoài Tranh rũ mắt, lớp băng gạc dày cộm , với ông : “Bệnh lâu thành y, vết thương đại khái là dạng gì, ít nhất cẩn thận một chút, sẽ chảy m.á.u nữa , bác sĩ, ông cứ yên tâm .”
“Thôi thôi, cũng khuyên , !”
Vị bác sĩ lắc đầu, thở dài, xoay rời .
“Cảm ơn bác sĩ.” Tạ Hoài Tranh ngược khá lễ phép, còn với vị bác sĩ .
Bên cạnh, hai lính lo lắng Tạ Hoài Tranh: “Anh Tranh, thật sự định ở bệnh viện quan sát thêm một ngày ?”
“Không, còn chuyện quan trọng hơn .” Tạ Hoài Tranh .
“ vết thương của , đến lúc đó nếu nhiễm trùng thì, chúng em t.h.ả.m .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nhan-nham-vi-hon-phu-duoc-dai-ta-sung-len-troi/chuong-214-gap-mat.html.]
Tạ Hoài Tranh lúc đầu, cũng là vì yểm hộ bọn họ, đối đầu trực diện với phần t.ử tội phạm , đối phương bảy tám vây đ.á.n.h Tạ Hoài Tranh, Tạ Hoài Tranh cứ thế c.h.é.m một d.a.o.
Mặc dù nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà, m.á.u chảy cũng khá nhiều, dọa .
“Không .” Tạ Hoài Tranh vỗ vỗ vai một trong đó, “Các mau theo đại bộ đội về .”
Anh sớm xin nghỉ phép với Lý Kiến Quốc lúc đang thực hiện nhiệm vụ, đợi khi thực hiện xong nhiệm vụ, xin nghỉ ngơi một tuần.
Lý Kiến Quốc , nhà Tô Chiêu Chiêu, cho nên, cũng sảng khoái cho nghỉ.
Đợi khi bọn họ rời .
Tạ Hoài Tranh cũng xách hành lý rời khỏi bệnh viện.
Anh đến trạm xe buýt, lộ trình xe buýt, nghĩ đến nơi bảo thăm hỏi.
Trí nhớ , cho dù lên giấy, nhưng mà, lúc đầu Hoàng Ký Cầm cho , cần thăm hỏi , địa chỉ của đối phương và trạm xe buýt bên cạnh đều cho .
Anh cũng nhớ kỹ .
Là một ông cụ họ Thư, Hoàng Ký Cầm với , đây là chiến hữu của Tạ lão gia t.ử.
Anh thật sự ngờ, ông cụ nhà thì nóng tính, thế mà cũng khá nhiều chiến hữu giao hảo nhỉ?
Người , từng .
Rất nhanh, xe buýt tới mặt .
Tạ Hoài Tranh lên xe buýt, tới nhà ông cụ Thư.
Đợi xe buýt dừng , xuống xe, Tạ Hoài Tranh cửa hàng bách hóa mua một đồ.
Anh đối với những lễ nghi xã giao vẫn hiểu một chút.
Lúc ngang qua tủ kính, Tạ Hoài Tranh xuyên qua sự phản chiếu của tấm kính , dáng vẻ hiện tại của .
Anh mặc quân phục, một bộ đồ huấn luyện màu đen, bên là quần tác chiến màu xanh rêu, giày quân đội.
cái ba lô quân dụng khổng lồ lưng , vẫn tiết lộ phận của .
Không ít đường dừng chân về phía .
Tạ Hoài Tranh mím môi mỏng, xách đồ tới nhà họ Thư.
Nhà họ Thư trong một con ngõ nhỏ, , một ngôi nhà cổ kính, mặc dù cổ điển, nhưng bên ngoài đều tân trang , quét tường trắng như tuyết, qua sạch sẽ gọn gàng.
Tạ Hoài Tranh gõ cửa.
Một lúc lâu , cửa từ bên trong mở .
Là một phụ nữ trung niên.
Ánh mắt đối phương rơi , khựng : “Là tỉnh xuống thăm hỏi ?”
Hiển nhiên, đối phương coi thành loại quân nhân đồng chí thăm hỏi cựu chiến binh .
Tạ Hoài Tranh lắc đầu: “Chào dì, cháu tới tìm ông Thư ạ.”
“Cậu là…”
Người phụ nữ đ.á.n.h giá Tạ Hoài Tranh, đàn ông sinh vô cùng tuấn tú, nhưng thần sắc chút lạnh lùng, cho dù bên môi lúc mang theo một nụ xã giao, nhưng vẫn khiến bà cảm thấy đàn ông lạnh.
Đặc biệt là đôi mắt như chim ưng , quét qua bà, giống như thấu bà .
Bà , cố ý đ.á.n.h giá bà như , chỉ là động tác theo thói quen của mà thôi.
“Ông nội cháu tên Tạ Lăng Nhạc, cháu là Tạ Hoài Tranh.” Tạ Hoài Tranh tự giới thiệu một chút, “Gần đây thực hiện nhiệm vụ ở gần đây, cháu , liền bảo cháu tới bên thăm hỏi một chút.”
“Cậu là cháu trai của ông Tạ!” Người phụ nữ mở to mắt Tạ Hoài Tranh, bà đ.á.n.h giá từ xuống một lượt.
Tạ Hoài Tranh trông thật trai a, chính là đối tượng hôn ước từ bé mà bọn họ ước định lúc đầu đây mà.
Trên mặt bà lập tức nở nụ : “Mau , ui chao, cháu vất vả ? Thực hiện xong nhiệm vụ là tới ngay, cháu cũng nghỉ ngơi gì nhỉ.”
Tạ Hoài Tranh theo phụ nữ trong, quan sát.