Hẹn đ.á.n.h ?
Đến đây, ai sợ ai?
Vốn dĩ định tha cho đám .
"Được, giờ học, gặp ở cầu vượt, thằng nào đến là cháu!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Người của trường 1 thành phố vốn chỉ cho hả giận, ai ngờ Tần Diệu đồng ý ngay. Lần ... chút ngớ .
Làm bây giờ?
Còn Tần Diệu, căn bản lười đám thêm một cái.
Mấy học sinh trường 1 thành phố chỉ đành lủi thủi bỏ . Đối với chuyện , Tần Diệu cũng quan tâm, dù thì gầm cầu vượt sẽ thấy rõ thực hư, bây giờ gì cũng là giả.
Minh Minh và hai khác , khi đối phương rời , nhỏ giọng hỏi: "Anh hai, thật sự đ.á.n.h ?"
"Đương nhiên, đám ngốc của trường 1 thành phố, sớm ngứa mắt bọn chúng , hôm nay còn dám tay với lão Hoắc, dạy dỗ một trận, bọn chúng còn tưởng chúng là bùn nặn chắc."
Minh Minh cũng ý kiến gì, lập tức đồng ý: "Được, lát nữa các lớp gọi ."
Tần Diệu gật đầu, khi Minh Minh và họ rời , dặn dò: "Giữ kín tin tức, đừng để lộ ngoài."
Nếu để lộ ngoài , chắc chắn sẽ thầy cô phá hỏng.
"Anh hai yên tâm, chuyện chắc chắn thỏa."
.............
Bánh bao nhỏ mà hai mắt sáng rực: "Anh hai, hai, sắp đ.á.n.h hội đồng ạ?"
Phụt, nhóc con những sợ, mà còn tỏ phấn khích hơn cả Tần Diệu và họ.
Tần Diệu chút tự nhiên: "Lát nữa hai cho đưa em về ."
Ai ngờ...
"Không! Không! Không! Bánh bao ! Bánh bao đ.á.n.h hội đồng! Bánh bao siêu hung dữ!" Cái đầu nhỏ của bé lắc như trống bỏi, mặt còn lộ vẻ nhe răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-1029-doi-co-vu-nhi-ra-mat.html.]
Rõ ràng, tức giận.
"Ai là đ.á.n.h hội đồng? Chúng chỉ chuyện đời, tiện thể dạy cho đám trường 1 thành phố cách thôi, em về nhà ? Sau dẫn em chơi!"
Ôi chao, đang dỗ trẻ con ?
Bánh bao nhất quyết đồng ý: "Không, con đ.á.n.h hội đồng!" Giọng sữa non hét lớn.
Điều thu hút ánh mắt của xung quanh, Tần Diệu vội vàng bịt miệng nhóc: "Tổ tông ơi, , dẫn em là chứ gì, hét nữa, lát nữa phát hiện là chúng tiêu đời."
Bánh bao suy nghĩ một lúc, cuối cùng gật đầu, tỏ ý .
Còn Tần Diệu, lúc mới buông tay .
Minh Minh và họ thấy, mặt mày đều rối rắm, đ.á.n.h hội đồng thật sự mang theo nhóc con ? Đến lúc đó ai mà trông chứ? Một đứa bé tí hon như , một cú đ.ấ.m là thể ngã ?
Bánh bao chẳng quan tâm đến suy nghĩ của các , dù thì nhất định .
Đánh hội đồng đó~~
Giống như câu chuyện trong "Người trong giang hồ" mà kể.
Sớm đ.á.n.h hội đồng, nên mang theo Đại Hắc, hô hô hô, đại sát tứ phương!
Phụt, còn đại sát tứ phương nữa chứ, hai của con căn bản hề nghĩ đến việc cho con tham chiến nhé? Đến lúc đó sẽ cho ở phía trông chừng nhóc.
Chạy 3000 mét, đối với một trưởng thành dễ dàng, huống chi là một đám nhóc con. Hoắc Minh Thần ở vòng cuối cùng vượt qua thứ hai, còn nửa vòng nữa, chỉ cần vượt qua phía , chắc chắn sẽ về nhất.
thật sự mệt quá~~
Hai chân căn bản còn theo sự điều khiển của nữa, phổi cũng sắp nổ tung.
Thấy còn đầy một trăm mét nữa là đến đích, Tần Diệu và họ bắt đầu dồn sức: "Lão Hoắc, cố lên, cố lên!"
"Anh ba cố lên!"
"Anh ba cố lên, cố lên, cố lên, vượt qua !"
Thấy các đều đang hét, Bánh bao cũng hét theo: "Anh ba giỏi nhất, ba lợi hại nhất, ba cố lên, cố lên, cố lên!"