Hoắc Minh Thần bây giờ mới , Tần Diệu đó hẹn đ.á.n.h với đám trường 1 thành phố, ánh mắt trầm xuống, rõ ràng đang suy nghĩ điều gì đó.
Trong ba em, đại ca cần , bất kể việc gì cũng là xuất sắc trong những xuất sắc, nếu cũng thể bồi dưỡng thừa kế tiếp theo.
Lão nhị Tần Diệu, năng lực hành động tuyệt đối mạnh mẽ.
Lão tam Hoắc Minh Thần, thì đầu óc linh hoạt, khá giỏi về mưu lược.
Đừng mấy mới mười mấy tuổi, nhưng lớn bình thường, dù cộng cũng đủ để ba em chơi đùa.
"Nhớ dọn dẹp sạch sẽ hậu quả."
"Anh ba yên tâm, cũng đầu tiên."
Ối chà, lời , xem đ.á.n.h hội đồng cũng ít !
Vòng thi ném tạ thứ hai bắt đầu, Tần Diệu xếp ở vòng thứ hai.
Lên sân nữa, kết quả ngoài dự đoán, ngôi vị một vững vàng.
Tiếp theo, chỉ còn chờ trận chung kết cuối cùng.
Trong cuộc thi ném tạ, tự nhiên cũng của trường 1 thành phố, Minh Minh là ngay là ai, kéo kéo tay áo Hoắc Minh Thần, nhỏ giọng bên tai :
"Anh ba, chính là hai tên đó lúc bắt nạt Đông Đông, hại Đông Đông thương thể tham gia thi đấu."
Sắc mặt Hoắc Minh Thần lập tức trở nên lạnh lùng, gật đầu với Minh Minh: "Ừ."
Tuy nhiên, Minh Minh lo lắng hai của trường 1 thành phố sẽ giở trò : "Anh ba, bọn họ... sẽ ... lén lút gì chứ?"
"Bây giờ đang sân thi đấu, bọn họ dám!"
"Vậy thì , hai thằng cháu , quá âm hiểm."
Âm hiểm?
Hừ...
Tần Diệu tự nhiên cũng phát hiện trong trận chung kết, hai đối thủ của chính là của trường 1 thành phố bắt nạt Đông Đông đó, lắm, kẻ thù gặp đỏ cả mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-1032-nhat-ky-anh-trai-trong-em.html.]
Sau đó, trong trận chung kết ném tạ, Tần Diệu trực tiếp bùng nổ, ném xa hơn hai một đoạn dài, vả mặt bọn họ bôm bốp.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Ngay cả trọng tài và thầy giáo cũng kinh ngạc, vì cách Tần Diệu ném phá kỷ lục.
Không chỉ là kỷ lục của trường, mà còn là kỷ lục của Thế vận hội Thanh niên!
Bên , hai thắng, Bánh bao vui mừng, ngừng vỗ tay: "Anh hai giỏi quá!" Khi Tần Diệu tới, Bánh bao trực tiếp nhào lòng :
"Thắng thắng , hai cũng thắng ." Miệng nhỏ líu lo .
Cánh tay Tần Diệu vẫn còn đau mỏi, nhưng vẫn nỡ đặt nhóc xuống. May mà Tần Diệu tuy mới mười mấy tuổi, nhưng cao gần một mét bảy, hình ảnh cũng quá đột ngột.
Nếu , sẽ là một phong cách khác.
Một đứa trẻ lớn hơn một chút, ôm một đứa trẻ nhỏ hơn, thường gọi là: Nhật ký trai ở nhà trông em.
Tần Diệu còn định chuyện với lão tam, thì loa phát thanh gọi tên , đành đặt nhóc xuống đất: "Đợi nhé, lấy giải thưởng, sẽ ngay."
Bánh bao liên tục gật đầu: "Vâng!" Ngoan thể ngoan hơn.
Giải thưởng ~~~
Trông y như một tiểu địa chủ hám của, khiến mà khóe miệng giật giật.
May mà Tần Diệu nhanh, giải thưởng trong tay khác với của Hoắc Minh Thần đó, là một cây b.út máy đóng gói tinh xảo: "Bánh bao, cho em."
Thật hào phóng, đều là thiếu gia nhà giàu!
Nếu đổi là bạn học bình thường nhận giải, cây b.út máy chẳng sẽ cất giữ cẩn thận ?
Bánh bao chút khách khí cất luôn giải thưởng Tần Diệu đưa túi ngoài cùng với giải thưởng của ba, đó cẩn thận kéo khóa, đeo cặp sách nhỏ lên.
"Thi đấu xong cả , chúng đến phòng y tế xem ."
Đề nghị của Tần Diệu tự nhiên ý kiến gì.
Phòng y tế cũng xa, bao lâu thì đến. Lúc đến, vết thương chân Đông Đông y sĩ của trường băng bó xong.