"Bà ơi, bà tên là -- Đàm Phượng Anh ạ?"
Bà cụ gật đầu: " , cô gái tìm việc gì ?" Ánh mắt chút nghi hoặc, rõ ràng là nhớ rõ cô gái mắt rốt cuộc là ai.
"Có nhờ cháu khi gặp bà thì chuyển cho bà một câu."
"Ồ?"
Diệp Uyển Anh hít sâu vài , đó chậm rãi mở miệng: "Bà bà hướng về Khang Kiều, hướng về việc ở đó ngoài cửa sổ, trong mắt đều là phong cảnh đẽ. bà , cà phê, phong cảnh, tất cả thứ, trong mắt , chỉ tràn ngập hình bóng dịu dàng của bà.
thích dáng vẻ bà đội mũ phượng khăn quàng vai, tua rua ngọc gấm.
Ngoài tường là mười dặm hồng trần, trong tường là đầy sân ráng đỏ....."
Nhìn bà cụ, nước mắt lúc ẩn hiện trong từng nếp nhăn, thần tình càng là kích động thôi.....
"Là ông , là ông , cô gái, ông ở ?"
Cánh tay bà cụ nắm c.h.ặ.t, Diệp Uyển Anh nhất thời mở miệng, bởi vì nên cho bà cụ sự thật như thế nào.
Cho hy vọng, tự tay đập tan hy vọng của một cách tàn nhẫn, như , quá tàn nhẫn !
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Những thấy động tĩnh ở phòng bên cạnh đều lén mở cửa về phía , bà cụ thấy , xua tay với những học sinh thuê trọ đó: "Không , các cháu tiếp tục học ." Nói xong, kéo Diệp Uyển Anh trong nhà chính.
Trong phòng, Diệp Uyển Anh kéo xuống, bà cụ thì chiếc ghế đối diện, bộ dạng đó, sống động như là: Cô , nếu cô , hôm nay sẽ để cô bước khỏi căn phòng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-1182-ba-noi-ba-thich-khang-kieu.html.]
"Khụ... cô gái, cô cần lo bà già chịu đựng nổi, bao nhiêu năm nay, ba bi kịch lớn của đời bà già gần như nếm trải hết , cô cứ yên tâm , bây giờ, cũng chỉ là xác nhận một chút thôi."
Ba bi kịch lớn của đời : Thiếu niên mất cha (), trung niên mất vợ (chồng), tuổi già mất con.
Nghe lời bà cụ , trong lòng Diệp Uyển Anh khó chịu, bà cụ tóc bạc trắng mắt , cuộc đời lẽ là bi ai, nhưng cũng coi là một thành viên trong những may mắn, dù cũng vượt qua những khổ nạn đó ?
Theo lý mà , từng ông cụ Hồng dạy dỗ, cũng coi như tình thầy trò, mà bà cụ mắt , cũng coi là sư mẫu , nhất thời, thật sự chút khó mở miệng, để bà cụ chịu đựng kết cục bi kịch như nữa, con mà, đồng da sắt, ai mà chẳng m.á.u thịt trái tim đập?
nếu , bà cụ e rằng nửa đời đến c.h.ế.t cũng sẽ hối tiếc nhỉ?
"Thực cháu cũng rõ ông Hồng cuối cùng , một ngày ông đột nhiên biến mất, những lời , là ông với cháu tối hôm đó."
Không hề dối, những gì , đều là sự thật, đây quả thực là nguyên văn lời của ông cụ Hồng.
Bà cụ khó khăn di chuyển tấm còng queo ghế gỗ một chút, đó từ trong túi móc một chiếc khăn tay, run rẩy lau nước mắt nơi khóe mắt, miệng lẩm bẩm : "Đều ...."
Chắc là đoán gì đó nhỉ?
Diệp Uyển Anh nhắm mắt : "Bà ơi, ông Hồng vẫn luôn nhớ mong bà, nếu bà thời gian, thể đến nơi đó xem thử, một vật dụng cá nhân của ông Hồng cất giữ trong văn phòng thôn."
Những vật dụng cá nhân đó thể giữ , cũng là do cả thôn mang ơn ông cụ giáo d.ụ.c con cái nhà , nếu , thể nào cơ hội giữ .
"Được, nhất định sẽ , nhất định sẽ , cô gái, cảm ơn cô, thật sự quá cảm ơn cô !"
"Bà cần cảm ơn cháu, ông cụ Hồng là thầy giáo của chúng cháu, gọi bà một tiếng sư mẫu cũng quá đáng, những việc đều là nên ."