Trong con hẻm, Cao Đạm nán , đến nơi hẹn.
Khi Cao Đạm đến, chờ sẵn.
Thấy Cao Đạm đến, đó vội vàng dậy:
“Sở trưởng Cao, là Liệp Điểu.”
“An Đằng kế hoạch gì?”
‘Liệp Điểu’ đương nhiên tên thật, chỉ là một mật danh.
“Tổ trưởng bảo ở đây chờ ngài, đó theo chỉ huy của ngài.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Cao Đạm gật đầu: “Lập tức về Thủ đô, điều tra rõ thông tin chi tiết của những liên quan, tập trung Ninh thiếu.”
Nếu lộ diện, Cao Đạm đương nhiên thể bỏ qua, những gì cần điều tra, chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng.
Và vị Ninh thiếu đó, quả thực thu hút sự chú ý của Cao Đạm.
Rất thú vị, ?
“Vâng!
sẽ lập tức lên đường về Thủ đô!”
“Chú ý an .”
“Vâng!”
“Có tin tức gì thì báo cho ngay, tổ trưởng của các liên lạc của .”
Cao Đạm dặn dò xong liền rời , lính gác ngầm đó thậm chí còn quầy báo, mà thẳng ga tàu, lên chuyến tàu nhanh nhất về Thủ đô.
Lúc , tại một bến cảng ở Thủ đô.
Dòng sông chảy xiết, bờ sông hai đàn ông trông đều là những nhân vật xuất chúng đang .
“ , Đường thiếu đường đường chính chính, cần như ?”
“Anh quản !”
“Anh... đủ đấy, Đường Trạch Kỳ, rốt cuộc gì?” Rõ ràng, đàn ông chọc tức, dậy từ bờ sông, với đàn ông vẫn đang mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2002-cong-rom-cuoi-cung.html.]
Tuy nhiên, đàn ông đang , ngay cả lông mi cũng động đậy:
“A Ninh, suy nghĩ của riêng .” Giọng nhàn nhạt, nhưng khiến cảm giác rùng .
Quá phiêu diêu!
Không giống sống!
, đàn ông đang tức giận nhảy dựng lên , chính là thiếu chủ của Diêm Bang – Ninh thiếu.
Ai mà ngờ , vị Ninh thiếu và Đường Trạch Kỳ quan hệ thiết như ?
“C.h.ế.t tiệt! Đường Trạch Kỳ, thể cho em một chút ? Rốt cuộc coi là em ?
Rốt cuộc xảy chuyện gì, cũng hé răng nửa lời, Đường Trạch Kỳ, chúng quen bao lâu ?”
Người đàn ông bên bờ sông khỏi nhắm mắt , miệng khẽ thốt hai chữ:
“Mười năm...”
“C.h.ế.t tiệt, đúng , mười năm , tròn mười năm lẻ , nó vẫn thể bước thế giới của ? Anh bao giờ coi là em đúng ?”
“Không ...”
“Không ? Không thì cho , rốt cuộc xảy chuyện gì? Tại gặp , khác biệt đến ? Lẽ nào... là vì con bé mà giấu ? Con bé đó ?”
Dù cũng quen mười năm, ít nhiều cũng hiểu đối phương.
Thằng nhóc Đường Trạch Kỳ , đừng thấy vẻ ngoài lạnh lùng, tuyệt tình, nhưng đối với con bé đó, tuyệt đối một tình cảm khác biệt!
Nếu , với thằng nhóc Đường Trạch Kỳ , gì nấy, cần nuôi một con bé ? Còn mang danh nghĩa ‘báo thù’?
Hờ, dù thì cũng bao giờ thấy thằng nhóc thật sự đối xử với con bé đó.
Nếu thật sự là kẻ thù, thể nhịn việc nó lượn lờ mắt cả ngày ?
Lừa ai chứ?
Rõ ràng, vẻ mặt của Đường Trạch Kỳ lúc đổi.
Cái c.h.ế.t của Bùi Bùi, chính là cọng rơm cuối cùng đè bẹp Đường Trạch Kỳ.
Sự kiên trì khó khăn trong suốt thời gian qua, cứ thế... chọc thủng...