Vốn dĩ là đặt câu hỏi, Cao Đạm cứ thế trơ mắt một lớn một nhỏ ôm tình cảm thắm thiết, đau cả mắt.
Sự căng thẳng tồn tại của nhóc con, khi Diệp Uyển Anh ôm hôn liền biến mất tăm.
"Mẹ ơi ơi, Bánh bao cũng yêu lắm lắm, yêu nhất đời."
Ngọt thật~
"Không đốt pháo hoa ?"
Cuối cùng, vẫn nhịn mà cắt ngang hai con đang dính lấy mặt.
"Mẹ ơi, đốt pháo hoa." Nhóc con thò đầu .
Diệp Uyển Anh đến nỗi lông mày cũng giãn :
"Được thôi, chúng qua bên đốt."
Chỗ , cứ để cho hai .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Hạ Hồng định theo cùng, nhưng mới động đậy, ai đó kéo :
"Còn trốn ?"
"Ai trốn chứ?"
Hạ Hồng cho rằng đang trốn, mạnh mẽ cứng rắn đáp .
Khóe miệng Cố Tri Lăng giật giật:
"Không trốn là , chuyện chút ."
Thấy đàn ông cũng hành động gì quá đáng, Hạ Hồng khỏi thả lỏng dây thần kinh đang căng thẳng:
"Nói chuyện gì?" Cô hỏi.
"Nói về chuyện mấy năm nay, rốt cuộc em từng nhớ đến ?"
Theo giọng của đàn ông ngày càng rõ ràng, cũng ép tới ngày càng gần, Hạ Hồng run lên, vội vàng lùi một bước, lên tiếng cảnh cáo:
"Muốn chuyện thì cho đàng hoàng, nếu thì thôi."
Cố Tri Lăng cũng tức giận, kéo giãn cách chừng hai nắm đ.ấ.m:
"Ok, bây giờ ?"
Hạ Hồng hiểu cái nết của đàn ông mặt ?
Biết rằng lúc trừ khi ông trời con xuống, nếu tuyệt đối thể tránh thoát , cô chỉnh tư thế:
"Cố Tri Lăng, thể phủ nhận là chắc chắn sẽ nhớ đến , nhưng những điều , dường như chẳng đại biểu cho cái gì cả, ?"
Đã chia tay , còn ầm ĩ đến mức đó, cho dù nhớ đến, cũng chẳng tính là gì cả.
Chi bằng, đường ai nấy , tương vong giữa giang hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2132-em-tron-di-dau.html.]
Tuy nhiên, cả hai đều nghĩ như , ví dụ như, Nhị thiếu gia Cố:
"Chuyện của hai , là một em là tính ? Em coi là cái gì?"
Ách...
Bầu khí rơi trầm mặc.
Một lúc lâu , Cố Tri Lăng vẫn mở miệng nữa:
"Hạ Hạ."
Hạ Hồng vẫn đang chìm trong một vài ký ức nào đó của quá khứ, bỗng nhiên thấy đàn ông gọi :
"Hả?"
Cái dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu , nhiều năm xuất hiện khuôn mặt của Tổng biên tập Hạ, ngay cả Cố Tri Lăng cũng kìm nhớ nhiều năm , cô gái nhỏ líu ríu luôn tỏ ngốc nghếch mặt .
Tay, bất giác giống như nhẹ nhàng vuốt lên đỉnh đầu Hạ Hồng, xoa xoa.
Khụ...
Hạ Hồng thực lúc Cố Tri Lăng đưa tay phản ứng , nhưng tại , cả như đông cứng, thể động đậy chút nào.
Đợi Cố Tri Lăng hồn, mặt cả hai đều là sự mất tự nhiên mười phần.
"Anh..."
"Em..."
Hạ Hồng hít sâu một :
"Anh ."
Cố Tri Lăng cứng ngắc thu tay về:
"Hạ Hạ, bao nhiêu năm trôi qua , nhiều chuyện, em thể cho một lời giải thích ?"
Đối với chuyện của năm năm , Cố Tri Lăng vẫn luôn nghĩ thông, rơi vòng luẩn quẩn.
Chẳng lẽ những ngày tháng bên mấy năm đó đều là giả ?
Không, đương nhiên sẽ là giả.
Sắc mặt Hạ Hồng trở nên chút khó coi, trong mắt cũng dâng lên vài tia kích động.
Lúc , Cố Tri Lăng nắm c.h.ặ.t lấy tay Hạ Hồng:
" ở đây, đừng căng thẳng, nếu thật sự thể giải thích, thì thôi ."
Trên mặt Nhị thiếu gia Cố ít khi thấy vẻ cô đơn như , nhưng ? Thật sự ép Hạ Hồng ?
Không, Cố Tri Lăng nỡ.
"Không gì, cụ thể chuyện nào? Chuyện đứa bé? Hay là chuyện tại ba năm về nước sớm?"