Trên tảng đá, nhóc con chút hỗn loạn trong gió:
Tại ?
Tại buộc giống như buộc cún con thế ?
Nhăn nhó khuôn mặt nhỏ cúi đầu sợi dây thừng quấn quanh mấy vòng, bé than thở.
Diệp Uyển Anh mà thấy buồn :
"Được , đừng nhăn nhó nữa, thành ông cụ non bây giờ, thế cũng là để tránh cho con cẩn thận ngã xuống ."
Tuy cách chút quá nguyên thủy, nhưng tác dụng là mà.
Lưỡi câu từ kim thêu móc giun đất thành công, đó quăng xuống sông.
Lúc nhóc con vẫn đang sự giãy giụa vô úy cuối cùng:
"Mẹ, Bánh Bao thể đảm bảo, đảm bảo cử động."
"Không !"
Nhóc con chính thức từ bỏ giãy giụa.
...
Cao Đạm về đến nhà thấy hai con , tìm một vòng mới từ chỗ vợ là vợ và con trai ngốc bờ sông câu cá .
Trời lạnh thế mà câu cá?
Khóe miệng chút giật giật:
"Mẹ, con tìm hai con cô ."
"Ừ, , bảo với Uyển Anh, câu thì thôi."
Mẹ Diệp cũng thẳng thừng đả kích nhã hứng câu cá giữa mùa đông của con gái.
Quả thực, lúc đây, hai con đầy nhã hứng bên bờ sông đang gió thổi cho giống như hai kẻ ngốc, trời vốn lạnh, bờ sông còn gió sông, càng lạnh hơn.
"Con trai , là chúng để hôm khác đến câu cá nhé?"
Diệp Uyển Anh run rẩy cả , ánh mắt khát vọng con trai nhà .
Sụt sịt~
Một tiếng hít nước mũi vang lên.
"Không hôm khác, , thể bỏ cuộc giữa chừng chứ?"
Trời ạ, đây rõ ràng là dừng lỗ kịp thời ?
Tiếp tục ở đây hứng gió lạnh, cũng thấy câu con cá nào ?
Đối với nhóc con mà , tuy là khá lạnh, nhưng những thứ đều quan trọng nhất, dù hôm nay đến , thì nhất định câu cá mới tính tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2251-kien-tri-trong-gio-lanh-va-chien-loi-pham-bat-ngo.html.]
Điểm của nhóc con, dường như chút chứng ám ảnh cưỡng chế rõ rệt.
Diệp Uyển Anh: C.h.ế.t lặng.
Con trai thì thế nào?
Tiếp tục hai kẻ ngốc hứng gió thôi.
"Được , thì mười phút nữa, nếu cá c.ắ.n câu, chúng sẽ về."
Cũng thể cứ mãi câu cá thì cứ mãi về chứ?
"Dạ ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nghe con trai đồng ý, trong lòng Diệp Uyển Anh kích động hẳn lên, mười phút, nhịn chút là qua thôi.
Nhóc con đang lừa phỉnh , ánh mắt dán c.h.ặ.t cần câu, một lúc , chỉ thấy phao câu nổi lềnh bềnh, nhóc con vươn tay đẩy đẩy đùi Diệp Uyển Anh, gấp gáp nhỏ:
"Mẹ, động động ."
Liếc mắt một cái, kiểu d.a.o động biên độ nhỏ bình thường ?
Do dòng nước đẩy hoặc gió thổi, mấy chẳng đều vì cái ?
Diệp Uyển Anh động đậy, gió thổi nghiêng mặt , nhóc con vẫn ngừng đẩy:
"Mẹ , cá, nhanh lên mà."
"Không !"
"Có!"
"Chúng cá cược nhé, nếu thì chúng về nhà, thế nào?"
Hít hà, gió lạnh thổi đau cả mặt.
Nhóc con nghiêm túc suy nghĩ một hồi, gật đầu:
"Dạ !"
Chậc chậc, nghĩ đến việc sắp về nhà, Diệp Uyển Anh lúc cũng thấy lạnh nữa, ánh mắt cuối cùng cũng chuyển mặt nước, chỉ thấy phao câu quả thực đang chuyển động mạnh.
Chẳng lẽ, cá thật?
Nhóc con giục giã đưa tay đẩy, "Suỵt~" Diệp Uyển Anh hiệu im lặng, tay nhẹ nhàng nắm lấy cần câu.
Giây phút , nhóc con cũng nín thở.
Đợi khi phao câu chìm xuống, Diệp Uyển Anh tay, hai tay nắm cần câu giật mạnh lên , cảm giác trọng lượng:
"Hây, con trai, thật sự câu cá ."
"Dạ ." Nhóc con kích động gật đầu lia lịa.
Chỉ là nhanh, khi thấy thứ câu lên, kiếp, đây là cá?