Thập Niên 80: Phúc Thê Dưỡng Bánh Bao - Chương 2307: Niềm Vui Lớn Hơn Cả Nhặt Được Tiền

Cập nhật lúc: 2026-01-09 18:52:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu bé thật sự ngoan ngoãn, chủ động đến bàn ăn lấy một ly sữa để uống.

Sữa nóng, nhóc con lúc như một chú mèo tham ăn, từng ngụm từng ngụm nhỏ uống bụng, tức thì, một vòng ria mép trắng xóa hiện quanh miệng.

Uống xong, vì chị Tiểu Cúc cho bếp nên bé đành đặt ly lên bàn, hét về phía nhà bếp:

"Uống xong ạ, Bánh Bao uống sữa bò xong ."

Thực là để thông báo cho dọn ly.

Lúc , cửa phòng ông cụ mở , ông bước ngoài, mặt mày tươi rạng rỡ:

"Ối chà, hôm nay cục cưng ngoan của cụ dậy sớm hơn cả cụ ông thế ?"

Cậu bé thấy ông cụ Cố liền vội vàng chạy tới ôm lấy chân ông:

"Cụ ông, cụ ông, Bánh Bao nhớ cụ ông quá nên ngủ nữa, xuống tìm cụ ông đấy ạ, nhưng cụ ông vẫn còn đang ngủ nên Bánh Bao ở ngoài chờ ạ."

Ồ, thật ?

Chẳng lẽ vì cái bụng nhỏ của ai đó đói nên mới dậy sớm như ?

ông cụ dù tỏng bé đang dỗ , cũng rõ nguyên nhân, dù thì, chiêu trò của nhóc con hiện giờ cũng chỉ lừa mấy đầu óc tạm thời đủ dùng, chứ lừa tinh ranh như ông cụ.

khổ nỗi ông cụ vui vẻ cam tâm tình nguyện.

Thế là, những lời dỗ ngọt ngào của bé, ông nhịn lớn:

"Ừ, , vẫn là cục cưng ngoan của cụ ông là nhất, ngoan nhất, dạo với cụ ông ?"

Ông cụ cấm tập Thái Cực Quyền, bây giờ mỗi ngày chỉ thể sáng sớm ngoài sân dạo hai vòng, đó về ăn sáng, ăn xong ngoài g.i.ế.c thời gian cùng mấy ông bạn già.

Thật Bánh Bao lắm, dù thì, chơi với cụ ông chán lắm, một đám ông cụ thì gì vui chứ?

nghĩ, các ông cụ chỉ cần vui lên là sẽ mua cho Bánh Bao cả thùng đồ ăn ngon, đồ chơi vui, vì chút lợi lộc , bé gật đầu đồng ý:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2307-niem-vui-lon-hon-ca-nhat-duoc-tien.html.]

"Vâng ạ, cụ ông, Bánh Bao dạo cùng cụ ông nha."

"Được!"

Một già một trẻ tay trong tay khỏi nhà họ Cố, bé còn chu đáo bộ đỡ ông cụ xuống bậc thềm:

"Cụ ông cẩn thận ạ, bậc thềm."

"Cụ ông thấy , cục cưng ngoan đừng lo."

Nhóc con lúc :

"Tiếc là Bánh Bao bây giờ còn nhỏ quá, nếu lớn thêm chút nữa là thể cõng cụ ông qua bậc thềm ."

Lời , nhóc con chỉ buột miệng , hề cố ý.

Ông cụ sững một lúc, đó, cả khuôn mặt đầy những nếp nhăn:

"Được , đợi Bánh Bao lớn sẽ cõng cụ ông."

Chắt trai ngoan ngoãn, hiếu thảo như , thật sự là thế nào cũng thấy thuận mắt, ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn đám trẻ nhà mấy lão già nhiều.

Suốt đường , cho đến khi đến vườn hoa nhỏ trong khu nhà, những nếp nhăn mặt ông cụ vẫn biến mất, thậm chí còn ngày càng nhiều hơn.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Sáng sớm thế , trong vườn hoa là những già trạc tuổi ông cụ Cố đang tập thể d.ụ.c.

Mọi đương nhiên là từ xa thấy nụ thể che giấu mặt ông cụ Cố, tò mò liền lên tiếng hỏi:

"Lão Cố, sáng sớm ông nhặt tiền ?"

Cười tươi như hoa.

"Còn vui hơn cả nhặt tiền." Ông cụ vui vẻ đáp .

Trong phút chốc, mấy ông cụ xung quanh đều vây , rõ ràng đều quen , nhóc con liền thành thạo chào hỏi từng :

 

Loading...